Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Nhan lau miệng sạch sẽ rồi đuổi theo anh: “Em muốn tắm một chút, hôm nay anh đã tắm rồi nhưng em thì chưa.”

Chu Quân Ngôn dừng bước, quay người về phía cô: “Muốn tắm thì tắm đi, đừng lắm lời như vậy.”

“Vâng.”

Cố Nhan tìm được chiếc váy ngủ màu trắng của mình trong tủ quần áo rồi ngoan ngoãn đi vào phòng tắm.

Đợi cô sấy tóc xong đi ra thì lại không thấy Chu Quân Ngôn đâu.

Cô sợ nửa đêm quấy rầy đến hàng xóm xung quanh nên khẽ gọi: “Chu Quân Ngôn.”

Không ai trả lời cô, cô lại chạy ra phòng khách: “Chu Quân Ngôn, anh đâu rồi…”

Lúc cô gọi đến câu thứ ba thì đột nhiên cánh cửa sau lưng mở ra, Cố Nhan bất ngờ quay đầu lại nhưng không thấy ai đi ra.

Cô qua đó mới phát hiện thì ra phòng này là thư phòng, thế mà trước giờ cô vẫn nghĩ đây là phòng chứa đồ.

Cố Nhan nhìn thấy Chu Quân Ngôn đeo kính, ánh mắt chuyên chú nhìn vào laptop trước mặt tựa như người mở cửa vừa rồi không phải là anh vậy.

Cô bước đến bên anh: “Muộn thế này mà anh vẫn phải làm việc à?”

Chu Quân Ngôn vừa gõ bàn phím vừa nhẹ giọng “Ừ” một tiếng.

Trong lúc đang gõ bàn phím anh hơi ngẩng đầu lên nói: “Em đi ngủ trước đi.”

Nói xong bỗng nhiên trong lòng anh dâng lên cảm giác kì lạ.

Cố Nhan không phát hiện ra gì, cô “Vâng” một tiếng rồi ra ngoài.

Chu Quân Ngôn nhìn bóng lưng rời đi của cô sau đó nhanh chóng tiếp tục làm việc.

Hai ngày này đi chơi đã quyết định không nhắc đến công việc, bây giờ anh cần giải quyết một số việc lặt vặt.

Chờ lúc anh trả lời xong mấy email thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ, anh ngẩng đầu lên thấy Cố Nhan đang cầm một cái đĩa.

Chu Quân Ngôn bình tĩnh nhìn chăm chú vào cô qua hai mảnh kính, anh khiến người ta có cảm giác vừa trầm ổn vừa lạnh lùng.

Cố Nhan bị anh nhìn đến đỏ mặt, đặt cái đĩa xuống trước mặt anh: “Tối nay anh chưa ăn gì, ăn chút hoa quả đi.”

Chu Quân Ngôn nhìn những quả việt quất và dâu tây được rửa sạch đặt trong đĩa sứ trắng, trông chúng rất tươi mới.

Anh vẫn chưa biết mình sẽ làm gì đã thấy Cố Nhan chạy ra khỏi phòng sau đó rất nhanh lại chạy vào.

Cô trải chiếc chăn xuống cạnh chỗ anh: “Một mình em ở trong phòng chán lắm, em ở đây với anh được không?”

Chu Quân Ngôn nhìn về phía chiếc chăn màu be trêи mặt đất rồi lại nhìn chủ nhân của nó.

“Nếu anh nói không được em có tránh ra chỗ khác không?”

Cố Nhan mỉm cười hạnh phúc: “Nhưng nếu anh đồng ý em sẽ vui hơn nữa.”

Nói xong cô đeo tai nghe lên, nằm dài trêи tấm thảm dê nhung, mở điện thoại lên.

Cố Nhan đang xem phim, cô không muốn ảnh hưởng đến công việc của anh nên lúc đến đoạn buồn cười cô chỉ có thể cố nén lại.

Chu Quân Ngôn vờ như không thấy và tiếp tục công việc của mình, đến lúc vai anh hơi mỏi, ngẩng lên mới phát hiện cô đã không lên tiếng một lúc rồi.

Anh đứng dậy đi đến trước mặt cô thì thấy thấy điện thoại cô rơi bên cạnh, màn hình vẫn sáng. Dưới ánh đèn nhàn nhạt, khuôn mặt cô long lanh gần như trong suốt, quai áo ngủ bị trượt xuống, đầu ngón chân trắng noãn co lại trêи tấm thảm.

Chu Quân Ngôn cúi xuống nhẹ nhàng tháo tai nghe cho cô.

Có lẽ tay anh hơi lạnh nên vai cô hơi run lên rồi chậm rãi mở mắt ra. Cô mơ màng nhìn về phía anh, khi thấy rõ là anh rồi, ánh mắt cô như tỏa nhiệt, cô lẩm bẩm: “Chúng ta có thể nghỉ ngơi chưa?”

Ánh mắt Chu Quân Ngôn tĩnh lặng như dòng nước, anh hạ giọng: “Đi lên giường ngủ.”

Cố Nhan gật đầu, trong lúc Chu Quân Ngôn đứng dậy cô choàng hai tay qua cổ anh, vùi mặt vào vai của anh rồi nhắm mắt lại.

Trong không khí vẫn còn mùi dâu tây thoang thoảng, hồi lâu sau, Chu Quân Ngôn rũ mắt xuống, hai tay vòng qua ôm cô đi về phòng ngủ.

Chươnh 40

Từ khi Cố Nhan du học trở về, hầu như tối thứ sáu nào cô cũng ăn cơm cùng Cố Trung Lâm và ông bà.

Hôm đó cô rời nhà Chu Quân Ngôn đến thăm ông bà, đến tối cô còn hẹn gặp Hứa Yên – cô bạn đã vài tuần không gặp ở quán Thanh Ba gần nhà.

Hai người vừa gặp nhau thì Hứa Yên đã dí sát mặt lại nhìn cô chằm chằm.

“Cậu giấu mình đi làm đẹp một mình đúng không?”

Cố Nhan đẩy mặt cô ra: “Thành quả của ‘nước sữa hòa nhau’ đấy.”

Cô nhận đống mỹ phẩm dưỡng da mà Hứa Yên mua cho mình rồi hai người tìm một góc quán ngồi xuống. Cô thật sự bội phục mình khi có thể nhịn đến bây giờ mới kể cho Hứa Yên về tiến triển của cô và Chu Quân Ngôn.

Nghe thấy cô cho người bắt cóc, thậm chí là bỏ thuốc Chu Quân Ngôn, Hứa Yên nhấp một ngụm rượu, kì quái nhìn cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận