Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phần thân dưới của hai người dây dưa sít sao, cảm giác được côn thịt anh lấp đầy ɖâʍ huyệt thật sung sướиɠ, Cố Nhan không chịu nổi loại kɧօáϊ cảm bị anh ra vào tới tấp như vậy, cô hét chói tai hết lần này đến lần khác.

Cô nheo mắt, cắn môi, ánh mắt Chu Quân Ngôn nhìn cô càng thêm lạnh lùng.

“Trong mơ anh chính là nhìn em như thế, sau đó tiến vào trong em… ” Ánh mắt Cố Nhan nóng bỏng, cả người cô đắm chìm trong kɧօáϊ cảm mà Chu Quân Ngôn mang tới, ɖâʍ đãng ưỡn ʍôиɠ làm côn thịt của anh tiến vào sâu hơn nữa.

Không biết thời gian qua bao lâu, Cố Nhan sớm đã bị anh làm cho đầu hàng, đạt đến cao trào. Hai tay cô run rẩy nắm chặt ga giường, một giây sau Chu Quân Ngôn cau mày rút côn thịt ra, bắn toàn bộ tϊиɦ ɖϊƈh͙ lên người cô.

42

Căn phòng lâm vào im lặng, ngoài tiếng thở dốc đang dần bình ổn cùng tiếng tim đập thì không còn âm thanh nào khác.

Hai người nằm bất động, không ai lên tiếng.

Cơ thể nhỏ nhắn của Cố Nhan vặn vẹo một chút. Nghe nói đa số mọi người sau khi cao trào xong đều đi ngủ, nhưng riêng cô thì sau mỗi một lần làm xong đều rất muốn thân mật gần gũi với Chu Quân Ngôn, cùng anh nói chuyện phiếm.

Cô vừa mới trở mình thì Chu Quân Ngôn đã lập tức ngồi dậy, anh chồm qua người Cố Nhan rút lấy tờ khăn ướt ở tủ đầu giường, mặt không biểu cảm lau sạch tϊиɦ ɖϊƈh͙ trêи bụng cô.

Sau khi lau xong, anh ném giấy ướt vào thùng rác rồi bước xuống giường. Chân anh vừa chạm đất thì cổ tay trái lập tức bị Cố Nhan giữ chặt.

Chu Quân Ngôn bình tĩnh nhìn cô.

Dưới ánh nhìn của anh, Cố Nhan mở ra hai chân, khẽ mở miệng.

“Nơi này cũng cần lau.”

Ánh mắt cô phiếm hơi nước, hai gò má vẫn ửng hồng, trêи lưng còn có dấu tay rõ ràng của anh, cả người đều lộ ra một cỗ hơi thở bị người ăn sạch từ trong ra ngoài.

Chu Quân Ngôn mím môi xỏ chân vào dép lê, ánh mắt có hơi trốn tránh. Anh rút cánh tay bị Cố Nhan lôi kéo về rồi nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức, vươn tay lau lung tung giữa hai chân cô, sau đó cầm lấy chăn dưới chân cô ném tới.

Anh xuống giường trực tiếp đi về phía tủ quần áo.

“Anh đi bây giờ à?” Cố Nhan ôm chăn nhìn theo bóng lưng anh.

Sau một lúc lâu, anh mới thấp giọng nói: “Tôi phải đi làm.”

Cố Nhan mặc váy ngủ vào rồi bước xuống giường.

Chu Quân Ngôn đang cài cúc áo sơ mi, động tác lộ ra vội vàng xao động. Anh thình lình quay đầu lại nhìn cô một cái.

“Cô không đi làm?”

Hiếm khi Chu Quân Ngôn chịu hỏi cô trước, tâm trạng của Cố Nhan vô cùng tốt tiến lại gần anh nhìn anh mặc quần áo.

“Đó là công ty của ba em, em có thể đi, cũng có thể không đi.”

Cô thẳng thắn thành khẩn nói, không tỏ ra kiêu ngạo hay uy hϊế͙p͙, chỉ là trần thuật một sự thật.

Chu Quân Ngôn gỡ tây trang treo trêи giá áo xuống, không nhìn cô.

“Cô nên đi học thêm thứ khác đi.”

Cố Nhan hơi há miệng,nhìn anh bằng ánh mắt khó tin.

Chu Quân Ngôn cau mày: “Đừng nhìn chằm chằm tôi như thế.”

Cố Nhan đi qua cọ cọ cánh tay anh: “Anh quan tâm em, anh muốn em đi học thêm nha.”

Chu Quân Ngôn đóng cửa tủ quần áo, bình tĩnh chậm rãi nói: “Tôi chỉ là không muốn cô cứ ăn không ngồi rồi ở nhà tôi.”

Cố Nhan không chớp mắt nhìn anh: “Nếu anh đã quan tâm em như vậy thì em cũng sẽ đi làm. Thật ra em cũng biết mình nên đi học hỏi thêm, dù sao anh cũng tiện đường mà, em sẽ không làm mất thời gian của anh đâu.”

Những lời này của cô là thật lòng, tuy rằng tiền của ba cô nhiều đến mức tiêu cả đời không hết và tiêu tiền cũng rất vui vẻ, nhưng tự mình kiếm thêm hẳn là điều nên làm.

Cô vừa dứt lời, ánh mắt lạnh băng của Chu Quân Ngôn bắn thẳng về phía cô, cô nhất thời bồi thêm một câu.

“Tiểu Vương.”

Chu Quân Ngôn thu hồi ánh mắt bắt đầu sửa cà vạt, không đáp lời cô.

Chờ anh rửa mặt xong, Cố Nhan đã thay quần áo xong, trong tay cầm theo một cái túi to.

Thấy anh từ trong phòng vệ sinh bước ra, cô buông túi lật đật chạy đến cạnh anh.

“Em đánh răng rửa mặt rất nhanh, anh phải đợi em đấy.”

—-

Mùi chân giò hun khói Bồi Căn không ngừng lan tỏa trong xe, Chu Quân Ngôn thở dài thật sâu, anh thật sự không thích ăn đồ bên ngoài.

Anh nghiêng đầu nhìn về phía Cố Nhan, thậm chí không biết cái bọc thức ăn trong tay cô là mua từ bao giờ.

Anh không nói một tiếng nào mà đem cửa kính xe mở ra, sự kiên nhẫn cuối cùng đã đến cực hạn.

Trước khi xe dừng lại, Cố Nhan đã lau miệng sạch sẽ, thu gọn giấy ăn bỏ vào trong túi bóng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận