Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô quay đầu chăm chú nhìn Chu Quân Ngôn đang chuẩn bị quay xe.

“Em muốn nhìn anh quay xe bằng một tay.”

Chu Quân Ngôn hiển nhiên sẽ không để ý tới lời cô nói.

Cô cũng không chờ anh đáp lại, đai an toàn còn chưa tháo ra đã đưa mặt qua nhưng bị Chu Quân Ngôn dùng hai ngón tay lạnh băng ngăn cản.

Cô quệt miệng đang muốn oán giận thì Chu Quân Ngôn đã thu tay lại rồi liếc cô một cái.

Anh ngập ngừng mở ngăn đựng đồ trêи xe ra, từ bên trong lấy một cái hộp nhét vào ngực cô.

Cố Nhan nhìn nhìn hộp quà lại nhìn nhìn Chu Quân Ngôn, theo bản năng hỏi:

“Đây là quà bồi thường ngày sinh nhật giả của em sao?”

Chu Quân Ngôn bị cách nói vô liêm sỉ của cô chọc cười, vẻ mặt đùa cợt mà nhìn cô.

“Em cũng có thể coi nó là quà cho lễ thiếu nhi ngày hôm qua.”

“Cám ơn anh, em rất vui.”

Chu Quân Ngôn không nói gì cởi dây an toàn trêи người cô ra, vươn người mở cửa ghế phụ.

“Đi xuống.”

Cố Nhan cũng không bối rối: “Vâng, buổi tối nhớ đón em nhé. Dù sao anh cũng chỉ làm đến năm giờ –”

“Ba.”

Cửa xe bị đóng lại.

Sau khi Cố Nhan xuống xe thì đột nhiên nhớ tới cái gì đó, lại nhanh chóng vòng sang bên kia gõ cửa kính xe.

“Chu Quân Ngôn.”

Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra khuôn mặt không kiên nhẫn của Chu Quân Ngôn.

“Anh chờ một chút.” Cố Nhan cúi đầu lấy hộp giữ nhiệt cùng bình giữ nhiệt trong túi xách đặt trêи đùi anh.

“Đây là sữa nóng và sandwich, em biết nếu em chỉ dặn dò thì anh sẽ không ăn, nhưng bữa sáng nhất định phải ăn.” Dưới nắng mặt trời, ánh mắt cô nhìn Chu Quân Ngôn như lóe lên tia sáng.

“Tạm biệt anh, đi thong thả và nhớ ăn sáng đấy!”

Nói xong, cô cũng không chờ Chu Quân Ngôn phản ứng lại đã phất phất tay xoay người rời đi.

Cố Nhan cúi đầu nhìn chiếc hộp trong tay, trêи hộp viết “Đặc sản thành phố X.”

Cô nhớ tới đêm đó ở trong phòng tắm có nói qua chuyện này cho Chu Quân Ngôn rồi ngọt ngào nở nụ cười.

—-

Cố Nhan đến cửa văn phòng, thấy tổng biên và một người đàn ông thân hình cao lớn đang trò chuyện uống trà.

Cô đang định tìm thẻ vào trong túi xách thì cửa đột nhiên mở ra.

Tiểu Lý cầm cái cốc nháy mắt ra hiệu với cô: “Tôi muốn đi lấy nước.”

“Chị đi đi.”

Trong văn phòng chỉ có vài người, lần đầu tiên khi Cố Nhan tới còn cảm thấy rất kỳ quái. Sau này cô mới biết được rằng rất nhiều công ty truyền thông đều như vậy, thời gian đi làm khá thoải mái.

Không đến một phút, vẻ mặt Tiểu Lý vui mừng đi đến ngồi cạnh cô.

“Lần này tổng biên tìm được một đạo diễn cực kỳ đẹp trai! Nhất định phải giữ chân anh ta lại.”

Cố Nhan vừa nghe hai chữ “Đạo diễn” thì tinh thần cũng tỉnh táo hẳn lên: “Có nổi tiếng không? Đã làm đạo diễn cho phim truyền hình hay phim điện ảnh nào chưa?”

Tiểu Lý lập tức ngậm miệng, sau một lúc lâu mới giải thích.

“Cô suy nghĩ nhiều rồi, đây là kiểu người muốn tự mình làm quảng cáo thôi.”

“Hóa ra là như vậy.” Cố Nhan gật gật đầu, mở máy tính lên.

Khoảng 10 phút sau, cửa lại mở ra, cô nghe thấy tổng biên mời người mới đến đó ngồi xuống chỗ đối diện cô, vì chỉ còn mỗi máy tính đó là không có ai dùng.

Cố Nhan đang cầm cốc uống nước chợt ngẩng đầu lên, người đối diện cũng vừa lúc nhìn qua.

Cố Nhan kinh ngạc nhìn hắn, Trần Trạch Húc cũng buông hợp đồng trong tay xuống.

Hắn cười nói: “Cố Nhan.”

Tiểu Lý lên tiếng còn nhanh hơn so với tổng biên: “Hai người biết nhau sao?”

“Bạn học thời trung học.”

Trần Trạch Húc trả lời Tiểu Lý nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn Cố Nhan.

43

Năm giờ chiều, Cố Nhan tắt máy tính, đặt một cái báo thức cho mình.

Giữa trưa cô chủ động tìm tổng biên nhận nhiệm vụ, tổng biên giao cho cô phân tích thống kê số liệu của các chủ đề hot tháng này.

Cô xem số liệu đến mức đau cả mắt, đồng hồ báo thức còn chưa kêu, cô quyết định nhắm mắt ghé vào trêи bàn nghỉ ngơi một chút.

Không biết qua bao lâu, phía sau ghế bị người khác gõ nhẹ một cái.

Cố Nhan ngẩng đầu lên mới phát hiện đồng nghiệp đã tan làm gần hết, Trần Trạch Húc cầm trêи tay một cái túi đang đứng ở phía sau cô.

“Không đi sao?”

Cố Nhan nhìn thoáng qua di động, còn có năm phút nữa là năm giờ ba mươi, bây giờ đứng lên chuẩn bị về là được rồi.

“Đi thôi.”

Hai người tắt hết đèn mới cùng nhau đi đến cửa thang máy.

Sáng nay, Trần Trạch Húc cùng Lâm tổng đi xem phim trường của công ty, cho nên cũng không ở công ty lâu. Sau khi chào hỏi hai câu thì hai người cũng không trò chuyện lâu, Cố Nhan thậm chí không biết hắn trở về khi nào.

Cửa thang máy mở ra, Trần Trạch Húc bảo cô vào trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận