Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi ăn xong, đột nhiên màn hình điện thoại sáng lên, là Hứa Yên gửi voice chat cho cô.

“Đêm qua cậu tìm mình hả? Có việc gì sao?”

“Không có gì, mình chỉ muốn nói với cậu rằng hôm qua một mình mình đi ăn nhà hàng tự chọn đấy!”

“Cừ thật nha! Mình chắc chắn không thể…”

……

Bàn tay ôm vai cô rất có lực, Cố Nhan ngẩng đầu lên nhìn Chu Quân Ngôn, cô dừng lại một lát rồi nói tiếp:

“Nhưng mà em nhận ra bánh su kem sẽ làm em mập, hơn nữa thức ăn tự mình nấu sẽ bổ dưỡng hơn, có phải em rất giỏi, rất đảm đang không.”

Hơi thở của cô rất nhẹ nhàng, đôi mắt vẫn còn vương nét sợ hãi, Chu Quân Ngôn nhìn ánh mắt cô có tia trốn tránh, trong đầu lập tức hiện ra cảnh một mình cô ở nơi đất khách quê người đón năm mới, anh thật hy vọng bản thân không nhìn thấu cô.

Anh nhìn chăm chăm vào mắt cô, từ từ cúi đầu xuống hôn nhẹ lên đôi môi đó.

Cô sững người nhìn vào ánh mắt anh, bên trong đầy phức tạp.

Chu Quân Ngôn biết rõ tinh thần của mình không được tỉnh táo, anh vốn không biết mình đang làm gì.

Đúng lúc này điện thoại ở trêи bàn vang lên, anh hít thở sâu một hơi rồi dời tầm mắt.

Là mẹ anh, Chu Quân Ngôn bắt máy: “Mẹ, có chuyện gì không ạ?”

“Tối mai có rảnh đến đây ăn cơm không?”

Chu Quân Ngôn nghĩ một lát: “Vâng, mà có cần mang theo chút gì không ạ?”

“Không thiếu thứ gì cả.” Giọng Chu Ninh từ trong loa truyền tới, Cố Nhan rướn người qua, cô nghe được giọng mẹ anh ngập ngừng hỏi sau vài giây im lặng:

“Cô gái lần trước đưa mẹ đến bệnh viện, con có tiện gọi con bé đi cùng luôn không? Mẹ vẫn còn chưa cảm ơn con bé đàng hoàng.”

Bà vừa dứt lời, Cố Nhan đang nằm trong lòng Chu Quân Ngôn liền ngẩng đầu, ngón trỏ vẽ vẽ lên ngực anh còn đôi mắt trong suốt thì ngước nhìn anh.

Chu Quân Ngôn liếc cô một cái, câu “Không tiện” đến môi rồi lại nuốt xuống, anh cầm điện thoại day day mi tâm: “Nói sau đi ạ.”

Sau khi cúp máy, Cố Nhan vẫn giữ nguyên tư thế nằm sấp trêи người anh, chân cũng quấn lên chân anh, chờ anh mở miệng.

Chu Quân Ngôn rũ mắt nhìn cô, giọng khàn khàn.

“Muốn đi không?”

Cố Nhan mở to mắt gật đầu: “Muốn.”

Chu Quân Ngôn nhìn cô một lúc lâu, cảm thấy hết cách liền hỏi:

“Em có gì mà không muốn?”

Rõ ràng anh không hề cười, nhưng từ lời nói của anh Cố Nhan có thể nghe ra ý cười trong đó, cô nhìn anh chăm chú:

“Bởi vì những gì liên quan đến anh em đều muốn.”

Cả hai người không ai nhắc đến nụ hôn kia nữa, Chu Quân Ngôn im lặng với tay tắt đèn rồi nằm xuống giường. Cố Nhan ôm lấy anh cũng nằm xuống theo, đầu gối lên vai anh.

Trong đêm tối cô nghe giọng trầm thấp của anh nói: “Ngủ đi.”

Trêи người là chiếc chăn làm bằng nhung ấm áp mềm mại, Cố Nhan dùng chóp mũi cọ cọ vai anh, nhắm mắt ngáp một cái:

“Haizz, làm con trai thật hạnh phúc quá đi.”

Chu Quân Ngôn trong bóng đêm yên tĩnh nghe cô nói, lại nhớ đến người em trai đó của cô, tay anh vừa duỗi ra khỏi chăn thì nghe cô nói một cách mơ hồ:

“Nếu như có kiếp sau em nhất định muốn làm đàn ông, đến lúc đó em sẽ ngay lập tức đến tìm anh, sau đó em làm chồng còn anh làm vợ, anh nhất định phải đợi em đấy.”

Tay Chu Quân Ngôn dừng giữa không trung, anh nghe tiếng thở rất nhẹ bên tai. Cuối cùng anh thu tay về, chân mày giãn ra rồi nhắm mắt lại.

49

Năm giờ bốn mươi phút chiều, Chu Quân Ngôn đúng lúc lái xe đến dưới chân công ty Cố Nhan, cách đó không xa có một chiếc xe đang dừng phía đối diện anh.

Chu Quân Ngôn nhìn vào cửa lớn của tòa cao ốc, nơi có nhiều người ra vào. Ngay lúc này, người lái chiếc xe đối diện liền mở cửa xuống xe. Anh ta vòng qua chỗ ghế sau rồi mở cửa ra.

Chu Quân Ngôn thấy tay Cố Nhan đang cầm một túi giấy từ ghế sau bước ra, cô chào một tiếng với người đàn ông hôm qua đi cùng mình rồi nhanh chân chạy chậm qua chỗ anh.

Chu Quân Ngôn siết chặt tay lái, cho đến khi cô ngồi vào vị trí ghế phụ rồi cũng không lên tiếng.

Cố Nhan đặt túi xách trêи xe, vừa kéo dây an toàn vừa nói: “Thật ngại vì đã giục người đó lái quá nhanh, anh chờ có lâu không?”

Chu Quân Ngôn nhìn chiếc xe Bentley xanh vừa chạy ngang qua xe mình, mặt không chút biểu cảm, một lúc lâu mới nói:

“Lại đổi tài xế nữa à?”

Cố Nhan cười rộ lên: “Cậu ta giống tài xế lắm sao? Cậu ta chính là người đồng nghiệp đi dạo cùng em ngày hôm qua đó. Lúc học trung học vậy mà không phát hiện ra cậu ta tốt bụng như vậy, em nói muốn đi mua một ít đồ, cậu ta nhất định đòi lái xe đưa em đi, từ chối cũng không được, chắc không phải vì muốn ba em tăng lương mà tạo mối quan hệ tốt với em đâu nhỉ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận