Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Gần đây chuẩn bị cho kì thi thế nào rồi? Sao có thời gian rảnh rỗi tới đây vậy?”

Lại là vấn đề mà trưởng bối thường hay hỏi, Chu Tích chỉ có thể cười khẽ một tiếng.

“A, anh à, đừng có nói về chuyện này mà.”

Trêи bàn cơm, Chu Ninh không ngừng gắp thật nhiều thức ăn cho họ, cũng không nói thêm gì khác.

Được nửa bữa, Chu Tích liền cầm lấy điện thoại, nhìn về phía Cố Nhan.

“Bạn em nói, tối nay có rất nhiều bộ phim điện ảnh mới ra rạp, lâu rồi em cũng không đi xem phim, chị có muốn đi chung không?”

Cố Nhan nghe tới hai chữ “Điện ảnh” thì mới phát hiện ra rằng từ trước tới giờ chưa từng cùng với Chu Quân Ngôn đi xem phim, cô liền nhìn về phía Chu Quân Ngôn, nhỏ giọng hỏi: “Anh có muốn đi xem không?”

Chu Quân Ngôn nghe vậy lập tức thẳng lưng, cuối cùng cũng chỉ không lạnh không nhạt đáp: “Cậu ta đang hỏi em.”

Chu Tích ngượng ngùng sờ sờ đầu: “Anh, tính luôn cả anh đó.”

Chu Quân Ngôn không ngẩng đầu, chỉ đáp: “Ngày mai anh phải đi làm.”

Đôi mắt Chu Tích nhất thời sáng lên, cậu ta nhìn Cố Nhan, nhưng thấy Cố Nhan lắc đầu:

“Ngày mai chị cũng phải đi làm.”

Chu Tích than thở: “Đã sớm nhìn ra được cuộc sống mưu sinh của em sau này sẽ vất vả lắm mà.”

Sau khi mọi người ăn cơm xong, nghe Chu Tích kể mấy chuyện thú vị về việc cậu ta học lái xe với huấn luyện viên, Cố Nhan bị cậu ta chọc cười, theo quán tính thì cả người sẽ ngả vào lồng ngực của Chu Quân Ngôn, Chu Quân Ngôn cho rằng cô sắp té, lập tức nắm lấy eo cô.

Chu Tích đột nhiên im lặng.

Chu Quân Ngôn nhìn cô ngồi bình ổn, vẻ mặt tự nhiên mới thu tay về, cánh tay khoác lên ghế dựa phía sau lưng cô, ngay cả anh cũng không chú ý đến hành động này của mình.

Chu Ninh ngồi đối diện hai người, như đang suy nghĩ gì đó, rốt cuộc cũng biết vì sao con trai lại khác thường.

Lúc chuẩn bị rời đi, Chu Ninh nhìn dáng vẻ ủ rủ của Chu Tích, trong lòng có chút áy náy, bà nói với Chu Quân Ngôn: “Đừng quên đưa em họ con về.”

“Con biết rồi, mẹ.” Chu Quân Ngôn nhìn Cố Nhan mang túi lên.

“Các con về đi, buổi tối lái xe không an toàn đâu.” Bà kéo tay Cố Nhan, không nói gì nhiều cả, chỉ đơn giản là nhìn cô bằng đôi mắt ân cần.

Ba người cùng nhau đi ra xe, Cố Nhan tới chỗ ghế lái phụ thì ngừng lại.

Chu Quân Ngôn nhìn cô: “Đứng đó làm gì, ai phạt đứng à? Đừng làm chậm trễ thời gian.”

Cố Nhan “Vâng” một tiếng rồi ngồi vào trong xe, Chu Tích không nói gì chỉ ngồi ở ghế sau.

“Anh, anh đưa chị về trước sao?”

Chu Quân Ngôn nhìn cậu ta qua kính chiếu hậu, cuối cùng sắc mặt không đổi mà đáp: “Nhà em gần hơn nên anh đưa em về trước.”

51

Trước khi xuống xe, Chu Tích chào tạm biệt anh và cô.

“Anh, em đi đây, anh nhớ lái xe cẩn thận. Hẹn lần sau gặp lại nhé Cố Nhan!”

Chu Quân Ngôn không quay lại, anh chỉ khẽ “ừm” một tiếng, Cố Nhan thì lại khác, cô vui vẻ vẫy tay nói lớn: “Hẹn gặp lại!”

Chu Tích nhìn hai người, trong lòng thực sự không muốn ra khỏi xe. Cậu hơi bực mình nhưng lại không biết trút giận lên ai, chỉ cảm thấy xấu hổ khi nghĩ đến biểu hiện của mình ở bữa tối .

Lúc mở cửa xe, Chu Tích đột nhiên quay lại nhìn Cố Nhan, một ý nghĩ lướt qua trong tâm trí, cậu liền nói nhanh:

“Cố Nhan, lần sau chị đi xem phim với em nhé!” Nói xong, không đợi cô trả lời cậu đã phi nhanh xuống xe như một làn khói rồi biến mất trong màn đêm.

Khi cửa xe mở ra, mái tóc của Cố Nhan bị cơn gió bên ngoài thổi rối lên, cô đưa tay vuốt nhẹ rồi bất chợt quay lại nhìn Chu Quân Ngôn.

Ánh sáng lờ mờ bên ngoài chiếu vào khiến cô không thể nhìn rõ biểu cảm lúc đó của anh.

Anh khởi động xe chạy đi, một lúc sau cô nhìn anh thấp giọng hỏi: “Anh có muốn đi xem phim không? ”

Chu Quân Ngôn im lặng không trả lời cô mà chỉ chăm chú nhìn con đường phía trước, sau đó anh nhấn ga, chiếc xe phóng vụt đi.

Nhà của Chu Tích cách nơi cô ở một đoạn không xa lắm. Khi thấy chiếc xe đi vào nhà mình, Cố Nhan thở phào nhẹ nhõm.

Cô đưa tay tháo dây an toàn sau đó sát lại gần anh, nhìn anh một cách tỉ mỉ. Sắc mặt anh thật sự rất tệ.

“Không quan tâm chuyện của em sao, nếu anh không muốn nghe em nói chuyện thì em sẽ khóc cho anh coi.” Cô mím môi và giả vờ đáng thương.

Không có lời đáp lại, không khí trong xe trở nên tĩnh lặng, cô đưa tay sờ cằm anh và nói tiếp:

“Đừng có phớt lờ em!”

Chu Quân Ngôn né đi, mắt nhìn thẳng về phía trước mà không nhìn cô. Cố Nhan cảm thấy cô thật sự bệnh ngày càng nặng, sao cô có thể cảm thấy khuôn mặt lạnh lùng này của anh trông thật đáng yêu cơ chứ, cô càng ngày càng muốn trêu chọc anh nhiều hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận