Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô ngưng nghịch khuôn mặt mà chuyển sang vịn vào tay anh, cô có thể cảm nhận được cơ bắp rắn chắc.

“Buông tay.” Chu Quân Ngôn lạnh lùng nói.

Cuối cùng anh cũng chịu nói chuyện, khóe miệng Cố Nhan khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười đẹp.

“Không. Bây giờ chỉ còn em và anh không có ai khác, ở nhà mẹ anh, em đã ý tứ không bám lấy anh rồi, không phải sao?”

Chu Quân Ngôn phớt lờ cô, anh cho xe lùi về phía sau. Khi xe đã dừng hẳn, cuối cùng anh cũng lên tiếng.

“Sau này tránh xa cậu ta một chút.” Anh không nhìn cô, giọng trầm thấp.

Cố Nhan khá bất ngờ, cô như không thể tin vào tai mình, cau mày hỏi: “Cái gì?”

Cô cố gắng nhìn biểu cảm của anh qua ánh đèn mờ ảo nhưng ngay sau đó anh đã tắt đèn xe đi, cô chỉ nhìn được thoáng qua khuôn mặt mờ nhạt không rõ của anh. Nhưng có thể nghe thấy giọng nói hơi bực bội của Chu Quân Ngôn.

“Tránh xa em họ tôi ra một chút.”

Cố Nhan cảm thấy hơi khó hiểu: “Anh có cảm thấy gia đình anh rất giống Kim Tương Ngọc không? Tại sao em lại phải tránh xa cậu ấy…?”

Chưa kịp nói xong, trong đầu cô bỗng xuất hiện một suy nghĩ. Cố Nhan dừng lại một lúc rồi nói bằng giọng điệu ngọt ngào: “Có điều, em cảm thấy cậu ấy khá tốt, vừa rồi em đã nhìn thấy cậu ấy dưới ánh trăng, thật sự khá đẹp trai, có một vài nét rất giống anh. Em chỉ sợ em không thể kiểm soát được bản thân.”

Cô dựa vào anh nói một cách thản nhiên, thời khắc ấy cô có thể cảm nhận được nhịp thở của Chu Quân Ngôn ngày càng nhanh.

“Em vốn vẫn đang nghĩ về tình cảm của chúng ta trong tương lai, có thể anh sẽ bỏ mặc em, vậy nên em chỉ có thể xem cậu ấy là thế thân của anh mà thôi.”

Lòng cô thầm nghĩ “Em trai à, chỉ có thể xin lỗi cậu vậy!”

Cô còn chưa nói hết câu thì Chu Quân Ngôn bất chợt nâng cằm cô, giọng anh như thể đã đè nén quá lâu.

“Đừng nghĩ đến những điều vớ vẩn đó!”

Bàn tay anh siết mạnh cằm cô, lẽ ra cô nên cảm thấy đau đớn nhưng trong lúc này, cô lại chẳng có cảm giác gì.

Cố Nhan thở nhẹ ra, cô cố che giấu sự phấn khích trong giọng nói của mình, vẫn giả vờ ngây ngốc: “Hình như anh hơi tức giận thì phải, tại sao em không thể nghĩ về chuyện đó?”

Chu Quân Ngôn ngắt lời cô: “Nó không phải là đối thủ của em.”

Cố Nhan ngạc nhiên, cô ngây người vài giây rồi từ từ tiến lại gần anh, bàn tay đang siết chặt cằm cô cũng dần buông lỏng hơn.

Trong bóng tối, cô có thể nhận thấy khuôn mặt của cả hai chỉ cách nhau rất gần, Cố Nhan không nhịn được run rẩy.

Cô chớp mắt trong bóng tối, lát sau mới lên tiếng: “Em có phải là một người rất phiền phức không?”

Nhịp tim Chu Quân Ngôn trở nên bất ổn, nó làm xáo trộn suy nghĩ của anh. Đằng xa có một chiếc xe đi tới, ánh sáng của đèn xe làm sáng tỏ khuôn mặt cô. Anh thấy rõ Cố Nhan hơi nghiêng đầu, đôi môi đỏ mướt mát như đoá hồng nhung, đang nhìn anh bằng đôi mắt mong chờ. Anh bắt đầu tưởng tượng rằng Cố Nhan sẽ dùng khuôn mặt này để làm hài lòng em họ mình, bàn tay đặt trêи cằm cô lặng lẽ siết chặt.

“Em…”

Lời chưa nói xong, anh đã kéo cô qua, cúi đầu nhanh chóng chuẩn xác phủ môi mình lên môi cô, Cố Nhan nghe thấy sự thổn thức đến bất lực, cô nhắm mắt lại rồi từ từ vòng tay qua cổ Chu Quân Ngôn.

Cô không cảm nhận được gì ngoài nhiệt độ của đôi môi ấy và lòng bàn tay nóng rẫy của anh.

52

Chu Quân Ngôn giữ chặt cằm của Cố Nhan, trút hết lửa giận lên người cô. Anh gặm cắn đôi môi đang vểnh lên của Cố Nhan, không biết qua bao lâu, cô mới đưa đầu lưỡi ấm áp ra, ɭϊếʍ ɭϊếʍ môi anh hệt như một con mèo nhỏ bị dọa sợ.

“Không nên như vậy…..” Chu Quân Ngôn nghe thấy tiếng rêи nhỏ bên tai mình, khó chịu rời đi.

Hô hấp của Chu Quân Ngôn nặng nề, sâu thẳm trong người anh bùng lên ngọn lửa ɖu͙ƈ vọng khiến anh trở tay không kịp, anh cực kì chán ghét bản thân mình mất khống chế thế này.

Anh nhìn vào đôi mắt đang mở to của cô, đôi mắt đó đang dính chặt trêи người anh, toàn thân đều tỏa ra hơi thở bị chiếm hữu và tàn phá.

Chu Quân Ngôn cắn chặt hàm răng, ánh mắt của Cố Nhan chống lại ánh mắt tràn đầy tính xâm lược của anh, e dè hít một hơi, quay sang phía khác rồi mở cái hộp lưu trữ đồ ra.

Rất nhanh, cô từ chỗ ghế lái phụ khom người bước qua ngồi lên đầu gối của anh, vì động tác quá nhanh, khiến đầu cô đụng phải nóc xe: “Uii….”

Chu Quân Ngôn nhìn chằm chằm vào chiếc hộp trong tay cô, thậm chí còn không nhớ ra cô đã bỏ nó vào trong xe mình từ khi nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận