Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được rồi.”

Cố Nhan nghiêng đầu nhìn anh: “Em ngồi như thế này ở trêи người anh, anh có thể bế em đi được không? Chân em vẫn chưa có sức đâu.”

Anh không lập tức nói không, trong nháy mắt Cố Nhan có thể cảm giác được anh đang suy nghĩ.

“Xuống đi.” Chu Quân Ngôn cúi đầu xuống, rút tay về.

“Vậy anh hôn em một cái nhé.” Cố Nhan nhắm mắt lại, nâng đôi môi lên chờ đợi nụ hôn của anh.

Chu Quân Ngôn nhìn chằm chằm đôi môi đang dẩu lên của cô, bỗng anh cảm giác không khí trong xe khiến anh khó hô hấp, anh liền dời tầm mắt đi.

“Đừng có quậy.”

Cố Nhan cau cau mũi, mở mắt ra.

“Quỷ hẹp hòi.”

Nói xong, cô đẩy cửa xe ra, đứng dậy khỏi đùi của Chu Quân Ngôn, sau khi xuống xe cô thuận tay lấy bao cao su đang bao bọc côn thịt của anh ra.

“Thật là nhiều ghê.” Cô thở dài nói

. . .

Đến khi xuống xe, Chu Quân Ngôn thấy cô đang tò mò nhìn bao cao su chứa đầy tϊиɦ ɖϊƈh͙ của anh trong tay, còn quơ qua quơ lại, bỗng anh thấy đau đầu, đưa tay ra rồi bảo: “Cố Nhan, đưa đây tôi vứt.”

“Hay là chúng ta mang về nhà vứt đi, vứt cái này ở đây không tốt lắm đâu.”

Chu Quân Ngôn thấy cô chớp chớp mắt, lấy thứ trong tay cô đi, lấy khăn giấy trong túi ra rồi gói lại thật kỹ lưỡng, sau đó ném vào thùng rác bên cạnh.

Vài giây sau, anh nghe được giọng của Cố Nhan, cô nắm lấy tay anh, lẩm bẩm nói:

“Cảm giác dã chiến trong xe cũng không tệ nha.”

53

Bốn giờ chiều thứ sáu, Cố Nhan đang dùng thử ứng dụng mà hôm qua biên tập viên Tiểu Trương đề cử cho công ty về việc thêm phụ đề cho video, đột nhiên cửa kính trong suốt mở ra, bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc.

Cố Nhan nghiêng đầu lên chào một tiếng: “Xin chào Cố tổng.” Rồi xoay qua chào hỏi với Trần Trạch Húc đang đi cùng với Cố Trung Lâm.

Trần Trạch Húc đi về phía cô, đứng ở sau lưng nhìn cô đang vụng về thêm phụ đề vào video.

“Phụ đề thêm vào cũng không tệ lắm.”

Cố Nhan không được tự nhiên, liền lấy tay che máy tính lại: “Thật ngại quá!”

Trần Trạch Húc cười cười, buớc đến ghế đối diện với cô rồi ngồi xuống: “Có gì thắc mắc cứ hỏi tôi.”

“Đầu con sát máy tính quá đấy.” Cố Trung Lâm không nghĩ tới giờ này mà Cố Nhan còn ngồi ở đây, đứng bên cạnh cô một hồi lâu, rồi ông mới bước đến bên cạnh tổng biên tập.

Tổng biên tập định kéo ghế mời Cố Trung Lâm ngồi, nhưng ông lập tức xua tay: “Không có gì đâu, cậu cứ làm việc của cậu. Con bé có làm việc chăm chỉ không? Có gây phiền phức gì cho cậu không đấy?” Tầm mắt Cố Trung Lâm dời đến cô con gái của mình.

“Làm sao có thể chứ? Nhan Nhan vừa chuyên cần lại tích cực nữa.”

“Nó mỗi ngày đều đến đúng giờ?”

“Cô ấy là người đến đây sớm nhất luôn đấy!”

“Mặt trời mọc ở đằng Tây sao.” Cố Trung Lâm cười một tiếng.

“Khi con người gặp phải việc ngoài tầm hiểu biết của mình thì chỉ biết dùng câu nói “Mặt trời mọc ở đằng tây” để nói, đây là điển hình của việc thiếu vốn từ.” Cố Nhan vừa nghiêm túc nhìn chằm chằm màn hình máy tính, vừa nhẹ nhàng nói.

Cố Trung Lâm không để tâm câu nói của cô: “Chỉ có cái miệng của con mới nói được mấy lời này.”

Ông rất nhanh liền cùng với tổng biên tập và Trần Trạch Húc đi vào phòng làm việc để họp.

Còn chưa tới 5 giờ rưỡi, Cố Nhan đã dọn dẹp đồ đạc xong hết.

Cô vừa mới đứng lên, người trong phòng làm việc cũng vừa đi ra.

“Con đi cùng với ta cho tiện.” Cố Trung Lâm giơ tay về phía cô.

Sau một lúc Cố Nhan mới kịp phản ứng, hôm nay là thứ sáu, phải đi qua nhà ông bà nội ăn cơm, sau khi ở cùng một chỗ với Chu Quân Ngôn, cuộc sống của cô liền trở nên quá hỗn loạn, cô chỉ biết hôm nay là ngày thứ mười ba cô và Chu Quân Ngôn bên cạnh nhau…

“Con ở cửa chờ ba, con đi ra ngoài có việc một chút.” Cô luống cuống, hốt hoảng vẫy tay với Cố Trung Lâm một cái, rồi xách túi đi thật nhanh.

Sắc mặt Cố Trung Lâm lúng túng, nhìn về phía Trần Trạch Húc nói: “Con bé làm việc, thật quá lỗ mãng.”

“Không có đâu ạ, cô ấy rất dễ thương.” Vẻ mặt Trần Trạch Húc nở nụ cười nhìn theo bóng lưng của Cố Nhan.

__________

Hai tay Cố Nhan xách theo túi đi xuống cầu thang, quả nhiên xe của Chu Quân Ngôn đang đứng ở bên lề đường đợi cô.

Cô gõ nhẹ cửa kính xe, Chu Quân Ngôn nghiêng đầu nhìn về phía cô.

Sau khi cửa sổ xe mở ra, Cố Nhan nắm chặt hai tay ở phía trước người rồi cúi đầu xuống nhìn Chu Quân Ngôn nói:

“Thật xin lỗi, em quên mất hôm nay là thứ sáu, ba tới đón em đi qua nhà ông bà nội ăn cơm, nhưng em quên nói cho anh biết.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận