Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đây là lần đầu tiên Chu Quân Ngôn làm những chuyện như vậy, trong bảy năm sau khi tốt nghiệp, anh nhận được lời mời quay trở lại trường mấy lần nhưng không có lần nào khiến anh cảm thấy không thoải mái giống như lần này.

Cố Nhan ngơ ngác nhìn Chu Quân Ngôn mặt không đổi sắc đi vào khuôn viên trường, chú bảo vệ còn gật đầu với anh, đi vào theo sau anh với một vẻ mặt vô cùng sùng bái.

Mãi cho đến khi đi tới chỗ bồn hoa cạnh tòa giảng đường, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Thỉnh thoảng trong sân trường có mấy bạn học sinh không mặc đồng phục cắp sách đi ngang qua, Cố Nhan nhìn họ, cố nhớ mãi cũng không nhớ ra dáng vẻ của mình lúc rời xa trường khi tốt nghiệp như thế nào, những kí ức liên quan đến thời cấp hai cấp ba không còn đọng lại nhiều trong tâm trí cô .

Mấy năm thời học sinh của cô luôn rất suôn sẻ, không có áp lực học hành gì, mỗi ngày ngoài việc cố ý gây thêm phiền phức cho giáo viên chủ nhiệm thì cô dường như không làm gì khác nữa.

Cố Nhan nhìn những bóng dáng tràn đầy sức sống của tuổi trẻ và thanh xuân kia, cô lại bắt đầu tưởng tượng tới dáng vẻ của Chu Quân Ngôn lúc còn đi học, khi đó không biết anh trông như thế nào?

Cố Nhan quay đầu nhìn chằm chằm người bên cạnh mình, lúc này, đèn điện trong sân trường bắt đầu sáng lên, ánh trời chiều nhuộm lên một màu đỏ phơn phớt, dưới ánh chiều tà, Chu Quân Ngôn như được phủ lên một lớp ánh sáng, anh vắt áo khoác ngoài trêи khuỷu tay, để lộ ra áo sơ mi trắng bên trong, lần đầu tiên Cố Nhan nghĩ tới: Xa nhau 7 năm, rốt cuộc cô dựa vào cái gì để nhận ra anh chứ?

“Sao thế?” Chu Quân Ngôn nghiêm túc nhìn bảng thông báo trước mặt, có lẽ là để kỉ niệm ngày thành lập trường diễn ra sau vài ngày nữa, cửa kính đã được lau sạch sẽ, khung trưng bày bên trong cũng dán lên bảng triển lãm tuyên truyền về thành tích mấy năm qua của trường.

Cố Nhan cũng nhìn vào bảng triển lãm trước mắt, trêи đó đều dán những bức ảnh của các tiết mục nghệ thuật và hội thể ɖu͙ƈ thể thao trong những năm gần đây.

“Khi còn đi học, em vẫn luôn muốn yêu đương sớm….” -với anh, trong lòng Cố Nhan lặng lẽ bổ sung thêm hai chữ.

Cố Nhan cảm nhận được sự ấm áp mà ánh chiều tà mang lại, vừa ngọt ngào lại xen chút tiếc nuối nói: “Có điều bây giờ có một tình yêu xế bóng như vậy cũng rất tốt phải không?”

Nói xong cô thấy ánh mắt của Chu Quân Ngôn dừng lại ở một bức ảnh nơi góc tủ kính, cô cũng tò mò nhìn sang.

Vừa nhìn sang cô liền xót xa đau lòng, Chu Quân Ngôn vậy mà lại đi nhìn chằm chằm một nữ sinh nhảy điệu múa Ấn Độ, người con gái đó đầu đội khăn, khắp người đều đeo lục lạc, còn hở cả rốn ra, thực sự quê mùa hết sức.

Cố Nhan nói một cách châm chọc:

“Hóa ra khẩu vị của anh chính là như vậy.”

Chu Quân Ngôn vẫn không có phản ứng gì, Cố Nhan cảm thấy có gì đó không đúng, cô lại nhìn kĩ lần nữa, ý? Đây chẳng phải là bức ảnh năm lớp 11 cô đại diện đi biểu diễn “Cát Mễ, đến đây đi” hay sao?

Cố Nhan mặt đỏ lên, ngay lập tức lấy tay che đi phần bụng bị lộ ra dưới chiếc áo yếm và che cả đôi mắt đi:

“Sao có thể lại đặt bức ảnh này ở đây được cơ chứ, vẽ mắt mình giống như là Tôn Ngộ Không vậy.”

Chu Quân Ngôn thản nhiên ung dung quay sang nhìn cô, ra vẻ trầm mặc.

Cố Nhan nhìn ánh mắt chăm chú của anh, chú nai con trong lòng cô bắt đầu nhảy loạn xạ:

“Nhưng năm đó, lớp em giành được giải đặc biệt là nhờ em, thật đấy.”

Cố Nhan chỉ vào dòng chữ nhỏ màu đen bên dưới bức ảnh nói.

Khuôn mặt của Chu Quân Ngôn chìm trong cái bóng của tủ kính, vì ngược chiều ánh sáng nên Cố Nhan không nhìn rõ biểu cảm của anh, cô không biết vào thời khắc này thứ ánh sáng lấp lánh trong con mắt anh là gì.

Chu Quân Ngôn nghĩ, anh biết.

59

Chu Quân Ngôn nhận được lời mời từ chủ nhiệm lớp vào dịp Lễ Giáng Sinh năm hai Đại học, mời anh trở về trường cũ đảm nhiệm vị trí giám khảo tiết mục văn nghệ. Khi học năm nhất anh cũng đã nhận được lời mời nhưng vì không có thời gian nên đã từ chối. Theo truyền thống, giám khảo bao gồm những sinh viên ưu tú tốt nghiệp hằng năm.

Trong suốt những năm học tập tại trường, anh luôn là trợ thủ đắc lực của giáo viên. Sau khi tốt nghiệp luôn được các thầy cô khen ngợi, nêu gương cho học sinh khóa sau.

Chu Quân Ngôn không mấy hứng thú với hạng mục giải trí mang tính tập thể này. Các tiết mục nghệ thuật thường niên luôn quanh quẩn ca hát, khiêu vũ hoặc hài kịch, không có gì khác mới mẻ hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận