Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Nhan vừa định mở miệng nói chuyện thì nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần của chú bảo vệ, ánh sáng của chiếc đèn pin đung đưa trêи tàng cây, cơn gió mát của buổi đêm mùa hạ thổi bay đi những giọt mồ hôi của họ, Cố Nhan rụt cổ lại, im lặng mấy giây, sau đó nhìn anh hồn nhiên cười.

Chu Quân Ngôn thấy cô cười ngây ngô với anh, cuối cùng cũng chỉ đành bất lực đứng dậy, kéo luôn cả cô đứng dậy cùng.

Anh giúp cô phủi bụi và cỏ trêи người, phủi đi cả những bằng chứng đã từng tồn tại trong đêm hè này.

Sau khi chỉnh lại vạt váy ngay ngắn cho cô, Chu Quân Ngôn nhàn nhạt nhìn cô, nói:

“Đi thôi.”

Thấy Cố Nhan cứ đứng nguyên tại chỗ, cuối cùng, anh đành duỗi tay ra trước mặt cô.

Cố Nhan ngây người ra mất mấy giây, sau đó cười tươi đưa tay cho anh.

Hai người nắm lấy tay nhau bước đi trong đêm tối.

Nếu cô nói với anh ba từ đó anh sẽ tin chứ? Có thể anh sẽ tin hoặc cũng có thể anh không tin, nhưng có lẽ cô sẽ dọa anh chạy mất! Cố Nhan ngẩng đầu nhìn người mà vẫn giống như trước đây, luôn mang đến cho cô vô số sự rung động, vẫn là không nên nói ra thì sẽ tốt hơn.

Sáng sớm hôm sau, Cố Nhan lên máy bay đi Campuchia.

62

Đêm trước khi Cố Nhan rời đi, sau khi ăn tối cùng với Chu Quân Ngôn xong, cô vẫn như thường lệ đứng trong phòng bếp chờ anh rửa bát.

Cô tựa đầu vào lưng anh, một lúc sau mới nói: “Hôm nào chúng ta mua máy rửa bát nhé!”

Chu Quân Ngôn dừng tay lại, cuối cùng nói câu không cần.

Cô ôm anh được một lúc thì nhẹ giọng nói với anh từ sau lưng: “Chu Quân Ngôn, hôm nay em phải về nhà ngủ rồi, ngày mai bố muốn tiễn em ra sân bay.”

Không chỉ vậy, cô còn về nhà để chuẩn bị quần áo cần mặc cho chuyến du lịch

“Anh có thể đưa em về nhà không?”

Chưa đợi Chu Quân Ngôn trả lời, Cố Nhan đã thả tay ra, lúng túng nói:

“Không được, em chợt nhớ ra đã rất lâu rồi không để Tiểu Vương đón em, nếu không cho anh ấy làm việc, sẽ khiến anh ấy cảm thấy xã hội này không làm mà hưởng, như thế chẳng phải em hại người rồi sao.”

Cô vừa nói, vừa lấy điện thoại trong túi ra, Chu Quân Ngôn bỗng quay đầu nhìn cô, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt đầy nghiêm túc của anh.

“Tôi đưa em về.” Anh lau khô tay, mặt không biểu cảm lấy điện thoại trong tay của cô đặt lên kệ bếp.

Cố Nhan lấy điện thoại và theo sau anh: “Anh không mệt sao?”

“Không.”

Đợi đến khi xe Chu Quân Ngôn dừng lại ở bãi đậu xe nhà cô, Cố Nhan không phân biệt được phương hướng.

Chu Quân Ngôn im lặng nhìn cô vài giây, rồi mở cửa xe ra.

Hai người dừng chân trước cửa nhà Cố Nhan, cô ôm lấy Chu Quân Ngôn không muốn để anh đi.

Cố Nhan dính lấy anh, để anh ở lại với cô, đợi đến khi cô ngủ mới rời đi, thấy Chu Quân Ngôn không có ý từ chối, cô lại nhăn mặt bảo anh quay về.

Chu Quân Ngôn lặng lẽ nhìn cô.

Cô muốn tiễn anh ra chỗ đậu xe, đột nhiên Chu Quân Ngôn giữ vai cô lại.

“Đừng đứng ngốc đây nữa, vào nhà đi.”

“Em không thể tiễn anh đến chỗ đậu xe sao?”

“Không được, đi vào đi.”

Thấy không thể xoay chuyển được anh, Cố Nhan đành nói câu được thôi.

Sau khi nhập mật khẩu, cô quấn lấy cổ anh, ngửi sau gáy anh, lại hôn môi anh lần nữa.

Chu Quân Ngôn đã miễn dịch với những hành động này của cô, anh vỗ lưng cô.

Một lúc sau nghe thấy cô nói: “Anh nhớ phải tưới nước mỗi ngày cho cây sen đá của chúng ta nha.” Cô ngập ngừng, giọng hơi nghẹn ngào, ôm lấy anh chặt hơn: “Lúc tưới nước phải nhớ đến em.”

Chu Quân Ngôn nhìn xuống người đang ưu buồn trong lòng mình, chỉ có bảy ngày, vậy mà cô lại làm như sinh ly tử biệt không bằng.

—-

Nghe Trần Trạch Húc nói, tháng 6 là cuối mùa mưa ở Campuchia, so với mùa khô sẽ nóng bức hơn chút.

Cố Nhan xách vali của mình, đi cùng với Tiểu Lí xuống sân bay Siêm Riệp.

Trước khi nhập cảnh, Cố Trung Lâm nhờ Trần Trạch Húc giúp chăm sóc cô, điều này làm Cố Nhan xấu hổ muốn độn thổ, cô giống đứa bé to xác lắm sao?

Vừa nãy Trần Trạch Húc chủ động muốn giúp cô lấy hành lí, Cố Nhan chỉ có thể từ chối.

Khách sạn có xe đưa đón tại sân bay, điều hòa trong xe được bật rất thấp, cảm giác nóng bức trong lòng Cố Nhan từ từ lắng xuống, vừa ra khỏi sân bay thì phát hiện ánh nắng ở đây là màu vàng thuần túy, sắc màu của ngày hè là chói chang như vậy.

Hai hàng cọ bên đường nhiều không đếm xuể, Tiểu Lí ngủ gật trêи vai cô, Cố Nhan nhìn bên ngoài cửa sổ, một vài đứa trẻ cao chưa tới eo cô đang xách giỏ bên đường bán hoa, Cố Nhan quay đầu nhìn chăm chú cho đến khi chúng dần mất hút trước mắt cô

Bình luận (0)

Để lại bình luận