Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cứ như thế không biết lắc lư bao lâu, xe dừng trước cửa khách sạn. Cố Nhan bước xuống xe, trêи đỉnh đầu là tiếng ve kêu không biết mệt mỏi, Cố Nhan ngẩng đầu nheo mắt, lần đầu tiên, trực tiếp cảm nhận được ánh nắng nhiệt đới hừng hực.

Bầu trời xanh đến nỗi không có một chút tạp chất, hương thơm độc đáo của chanh trong không khí làm tinh thần cô phấn chấn hơn.

Một nhóm người đang đứng trước quầy lễ tân làm thủ tục checkin, khoảng 10 phút sau, Trần Trạch Húc đưa cho Tiểu Lí một tấm thẻ phòng nhỏ.

Ba người một phòng, Cố Nhan và Tiểu Lí còn có Tiểu Trương ở cùng một phòng.

“Trị an ở đây không bằng trong nước, nếu ra ngoài nhớ gọi tôi.” Trần Trạch Húc đến trước mặt cô dặn dò.

Chiếc xe thuê 2 giờ chiều đến đón họ, vừa vào phòng Cố Nhan liền nghe thấy Tiểu Lí hoan hô:

“Cố tổng lần này thật có lòng nha!”

Cố Nhan đặt hành lí trước cửa, bước nhanh vào. Sau khi nhìn thấy hồ bơi riêng trong phòng, cô cười nói:

“Ngỗng ông lễ ông, nên nhớ bóc lột ông ấy một chút.”

Ba người nằm trêи giường, không biết bụng ai kêu trước, Cố Nhan lúc trêи máy bay vẫn chưa ăn, bây giờ rất đói, cuối cùng họ quyết định đi bộ đến con đường cách khách sạn không xa để mua chút đồ ăn.

Kết quả vừa ra khỏi cửa không xa, trời bỗng tí tách đổ mưa, một lúc sau đường phố trở nên vắng vẻ mà trữ tình.

Họ vội vã đi vào một siêu thị nhỏ gần đó, nhân viên bán hàng có lẽ là người Trung Quốc, vì Cố Nhan nhìn thấy Tivi ở cửa đang chiếu “Tâm Trạng Khi Yêu” do Lương Triệu Vĩ và Trương Mạn Ngọc đóng vai chính.

Mua một ít đồ ăn vặt xong, họ đứng trước chiếc tivi nhỏ chờ mưa tạnh, bên tai là lời thoại trôi chảy bằng tiếng Quảng Đông của Lương Triều Vĩ.

Đến khi mưa tạnh, họ mua thêm nước trái cây và kem ở bên đường, mấy đứa trẻ con da vàng, thân hình gầy gò mang giỏ bưu thϊế͙p͙ đi đến bên cạnh mấy người họ, Cố Nhan im lặng nhìn đám trẻ con phải mưu sinh sớm nên không còn nét trẻ thơ hồn nhiên, lần đầu tiên cô đối mặt với sự bất lực và bi ai mà nghèo khó mang lại.

Ba người mua một xấp bưu thϊế͙p͙ xong thì mỗi người cầm dừa uống, rồi trở lại khách sạn tắm rửa.

Hai giờ chiều, cả nhóm chia thành hai xe đi đến đền Angkor Wat.

Bầu không khí ở đây vắng vẻ thiêng liêng, tĩnh lặng nhưng mang nặng sắc màu huyền bí.

Vài người lúc đầu còn uể oải cước bộ leo lên bậc thang, nay đều hết sức chăm chú nhìn chăm chăm bức tượng Phật vĩ đại trước mắt.

Ngôi đền dần chìm trong nắng chiều màu đỏ đồng, ráng hồng trải dài trêи bầu trời.

Cố Nhan nhìn về rừng cây xa xa thần bí mà hùng vĩ, cô chưa bao giờ thấy qua cây nào to lớn như vậy, mặt trời dần lặn xuống đường chân trời, áng mây nhạt màu nhuộm ráng chiều lên vạn vật, từng cơn gió thổi qua lớp cỏ dại trong hang động cùng rêu xanh trêи đá dày đặc.

Cô đã viếng qua rất nhiều chùa miếu, nhưng đây là lần đầu tiên cảm thấy lòng mình xúc động như vậy. Dường như mọi người đều trầm mặc trước nền văn minh ngàn năm, đáy lòng tràn ngập niềm cung kính.

Ánh tà dương phảng phất trêи mặt mỗi người, làm nội tâm Cố Nhan trào dâng cảm xúc.

Cô thầm nghĩ nếu lúc này có Chu Quân Ngôn bên cạnh mình thì tốt biết mấy.

—-

Buổi tối trở lại khách sạn, Tiểu Lý vào ngâm mình tắm trước, Tiểu Trương ngồi trêи giường gọi điện thoại cho bạn trai.

Cố Nhan nằm nhoài trêи giường một lúc rồi đi ra bể bơi bên ngoài, gọi điện thoại cho Chu Quân Ngôn.

Campuchia so với trong nước trễ hơn 1 tiếng, chỗ của anh mới hơn 10 giờ, bây giờ anh đang làm gì nhỉ?

Sau khi cuộc gọi kết nối, Cố Nhan mơ màng im lặng nhìn ra mặt hồ màu xanh thẫm.

“Alo!” Bên kia truyền đến giọng nói trầm ấm của Chu Quân Ngôn.

Nghe được giọng của anh, Cố Nhan cười vui vẻ, cô nhỏ giọng hỏi: “Anh ngủ chưa?”

Cô nghe thấy bên kia truyền đến tiếng ồn ào, rất nhanh Chu Quân Ngôn trả lời cô.

“Vẫn chưa.”

Cố Nhan thở phào nhẹ nhõm, thay đổi tư thế thoải mái ngồi bên bể bơi.

“Có phải vì không có em ở bên nên anh không ngủ được?”

Bên kia yên lặng vài giây, Cố Nhan thậm chí cho rằng Chu Quân Ngôn đã ngắt điện thoại, cô muốn nhìn màn hình, liền nghe thấy tiếng anh trả lời, giọng nói vương chút mệt mỏi:

“Vì sao gọi điện cho anh?”

Cố Nhan dùng chân vẫy nước trong hồ bơi.

“Em nhớ anh nên không ngủ được.”

Chu Quân Ngôn “ừ” một tiếng, cũng không nói gì thêm, giọng tự nhiên hỏi cô:

“Hôm nay đã đi những đâu?”

Cố Nhan nằm xuống, nhìn bầu trời đêm.

“Bọn em buổi chiều đã đi viếng rất nhiều đền miếu, quang cảnh mặt trời lặn ở đó thật sự rất đẹp, anh nhất định phải đến xem khi có dịp. Nước trái cây ở đây ngon mà rẻ, em đã uống rất nhiều mỗi ngày. Bên ngoài khách sạn bọn em ở chính là phố quán bar, vô cùng náo nhiệt.” Giọng cô vui vẻ thoải mái kể chuyện anh nghe, đôi chân nhỏ vô tư đá nước trong hồ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận