Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Quân Ngôn nhìn chằm chằm Cố Nhan, hồi lâu mới trầm giọng nói: “Em về trước đi.”

Cố Nhan ôm cây sen đá trong người, cảm giác buồn nôn lại xuất hiện. Đây là giọng nói của người đã quan tâm cô cách đây nửa tiếng.

Cô hơi khó xử, không muốn nhìn anh, chỉ vẫy tay với Chu Ninh.

“Con về trước đây, tạm biệt dì nhé.”

Cô bước vội về phía cửa, nhưng làm cách nào cũng không xỏ giày được, cô hơi cúi đầu xuống, lại nhìn thấy Chu Quân Ngôn đang đi về phía cô.

Chu Quân Ngôn nhìn cô với ánh mắt phức tạp: “Điện thoại của em.”

66

Cố Nhan để di động lên chậu sen đá mang đi. Lúc chờ trong thang máy, cô mới nhận ra mình đã ôm tất cả cây đi. Mang đi, còn có thể mang về sao? Cô tự giễu nghĩ, cảm thấy mình thật ngu ngốc, cô đã bị đuổi ra khỏi nhà của anh, phải về nhà mình.

Sáu giờ chiều, nắng vẫn còn chói chang, Cố Nhan vừa kéo vali hành lý đi về phía trước, vừa cúi đầu nhìn điện thoại di động của mình. Bỗng nhiên, lưng cô chợt ớn lạnh, những suy đoán lung tung làm cô rối bời… có phải anh ấy đã thấy mấy trang mạng mà mình đã tìm kiếm trong điện thoại? Hay là thấy những video trong album ảnh của mình? Những ý nghĩ này làm cho cô cảm thấy đau đầu, Chu Quân Ngôn lạnh lùng bảo cô đi, coi cô như một trò hề vậy, anh lại chán ghét cô rồi sao?

Cô đi được một lúc thì nghe thấy tiếng bước chân nặng nề ở phía sau. Âm thanh vang lên rõ ràng trêи con đường yên tĩnh. Cô nắm chặt tay cầm của vali, trái tim đập liên hồi, cho đến khi một người đàn ông trung niên mặc đồ thể thao vượt qua trước mặt cô thì giọt nước mắt ở ngay khóe mắt cuối cùng cũng chảy xuống, nhưng rất nhanh sau đó, cô lại cười.

Anh kêu cô rời đi, làm sao mà cô không thể rời đi được chứ?

Một lúc sau, Cố Nhan dựa lưng vào trước cổng nhà cô, từ từ trượt xuống, cô còn nhớ lần trước Chu Quân Ngôn đưa cô về, lúc đó cô đã ôm chặt lấy anh, không nỡ để anh đi. Dường như những hình ảnh ấy vẫn còn ngay trước mắt…không biết qua bao lâu, Cố Nhan mơ mơ màng màng trở lại giường của mình, điện thoại di động thì vẫn yên tĩnh như vậy.

Suốt cả đêm cô nửa mơ nửa tỉnh, khi trời vừa tờ mờ sáng thì trong nhà đột nhiên có vài tiếng động.

Cố Nhan ngồi dậy, nghe tiếng gọi của Cố Trung Lâm, cô lập tức kéo mền trùm kín mình lại.

Chắc là vô tình nhìn thấy hành lý của cô nên Cố Trung Lâm mới gõ cửa phòng ngủ cô:

“Nhan Nhan? Cố Nhan.”

“Vào đi ạ.”

Bây giờ Cố Nhan mới nhận ra giọng của cô hơi khàn.

Cô nghe thấy tiếng Cố Trung Lâm bật đèn phòng ngủ lên.

Ông bước tới gần, đứng cạnh giường, từ trêи cao nhìn xuống cô con gái đang cuộn mình trong chăn.

“Sao con không về cùng với mọi người?”

Trong giọng nói của ông tràn ngập trách cứ:

“Hôm qua con có gửi tin nhắn cho ba.”

Cố Nhan bình tĩnh đáp lại.

Trêи Wechat của ông chủ yếu toàn công việc, tin nhắn của Cố Nhan bị đẩy xuống dưới cùng, ông mới không nhìn thấy.

“Con nhìn bộ dạng bây giờ của con xem, mọi người sẽ nghĩ như thế nào đây?”

Trong lòng Cố Nhan thầm nghĩ, mặc kệ người khác muốn nghĩ sao thì nghĩ, bên ngoài thì lạnh nhạt nói:

“Con chẳng có mấy phần quan trọng đâu, người khác làm gì có thời gian mà nghĩ đến.”

Cố Trung Lâm nghe giọng nói của con gái hơi khác thường, muốn xốc chăn cô lên coi thử, nhưng lại cảm thấy làm như vậy là không hợp lẽ nên đành hỏi:

“Con sao vậy? Có phải con bị bệnh hay không?”

Đôi khi Cố Nhan cảm thấy tâm lý của mình khá bệnh hoạn, nếu người thân không quan tâm đến, cô sẽ thấy rất tự do, còn nếu đột nhiên quan tâm, cô lại cảm thấy khá khó chịu.

Cô nghĩ: “Không lẽ không phải bị bệnh mà là mang thai?”

Nhưng cô còn chưa kịp nói gì thì giọng của Cố Trung Lâm đã vang lên:

“Không thoải mái thì để ba bảo bà ngoại dẫn con đi bệnh viện. Ba sắp có cuộc họp lúc mười giờ rồi.”

Cố Nhan lập tức hết khó chịu, nói:

“Không cần, con đã hẹn rồi, chiều nay con tự đi khám.”

Trong phòng nhất thời không ai lên tiếng nói chuyện. Vài phút sau, cô nghe thấy tiếng bước chân của Cố Trung Lâm ở trong phòng, ông cân nhắc giây lát rồi nói:

“Tiểu Trần sáng nay vừa mới về Trung Quốc, con có thể nghĩ thêm về chuyện quen với cậu ta.”

Cố Nhan không có hứng thú với cái người tên Tiểu Trần trong miệng ông, Cố Trung Lâm thấy cô không nói gì, lại nói tiếp:

“Có vấn đề ở chỗ quay phim nên cậu ta về tới đây vào buổi trưa, ba sẽ bảo cậu ta đến đây vào buổi chiều đi cùng con tới bệnh viện nhé?”

Cố Nhan muốn mở miệng cự tuyệt, nhưng lời nói vừa đến miệng bị cô kìm nén lại, sau cùng, cô đáp:

Bình luận (0)

Để lại bình luận