Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vâng ạ!”

Bỗng chuông điện thoại của Cố Trung Lâm vang lên, Cố Nhan cảm thấy mình như được giải thoát. Cố Trung Lâm chuẩn bị rời đi.

Trước khi đi, cách một lớp chăn mỏng, ông xoa đầu cô, muốn nói gì đó lại thôi.

“Có một số việc con không nên hồ nháo.”

Cố Nhan im lặng chịu đựng.

—-

Khi căn phòng yên tĩnh lại, Cố Nhan ép buộc mình ngủ thêm một chút.

Lần này cô không mơ thấy mình nằm trêи giường sản phụ, mà lại mơ thấy mình về đến nhà, một đứa bé nhào vào trong ngực của cô kêu cô là mẹ, chỉ hai từ có thể hình dung cảm giác lúc đó của cô: Lạnh lẽo.

Lúc Cố Nhan còn học sơ trung, cô từng ước mong mình mau chóng trưởng thành để đến tuổi kết hôn, sẽ sinh ra một bé gái thật đáng yêu, cô muốn đem toàn bộ ấm áp đời này cô không cảm nhận được cho con gái mình, để nó trở thành một cô công chúa nhỏ hạnh phúc nhất thế giới.

Suy nghĩ này theo tuổi tác ngày càng lớn của cô dần dần thay đổi, cô bắt đầu sợ hãi và ích kỷ. Cô sợ đau, sợ một sinh linh mới xuất hiện sẽ làm thay đổi thời gian và sức khỏe của mình, sợ phải phân chia tình yêu và sự chăm sóc của mình ra cho người khác.

Sau lần đầu về nước, bà của cô dặn rằng không nên lấy chồng nước ngoài, bà không muốn có thêm một đứa cháu trai giống như khỉ nữa, cô biết bà ngoại đây là đang bất mãn với mẹ cô.

Đó là lần đầu tiên Cố Nhan nói cô không thích trẻ con, một chút cũng không thích.

Bà ngoại chỉ nghĩ cô đang đùa, trêи đời này làm gì có người phụ nữ nào mà không sinh con? Bà nói:

“Cháu còn trẻ, khi nào sinh con cháu sẽ tự thích thôi, không có người đàn ông nào mà chấp nhận phụ nữ không sinh con cả.”

Cố Nhan lại nhớ tới năm đầu đại học, một giảng viên có một chòm râu dài đã nói với bọn cô:

“Về chuyện sinh con, đàn ông không có tư cách có ý kiến.”

Cho đến bây giờ, Cố Nhan vẫn thầm nhủ trong lòng:

“Bà à, bà hãy nhìn xem, cháu thực sự không thích trẻ con chút xíu nào hết.”

—-

Lúc năm giờ chiều, Trần Trạch Húc đến nhà đón cô, anh cũng không hỏi vì sao cô lại đột ngột về nước, chỉ lo lắng hỏi han:

“Thân thể em vẫn tốt chứ?”

Cố Nhan gật gật đầu:

“Thật sự đã làm phiền anh rồi.”

“Không có gì.”

Trêи đường tới bệnh viện, lần đầu tiên Trần Trạch Húc kể lại vẻ mặt đầy bối rối của hai người lúc còn học cao trung, anh còn vui vẻ kể về những lần bị giáo viên bộ môn quan sát và theo dõi gắt gao.

Cố Nhan cũng cười theo, chỉ là cô không biết nhớ ra cái gì, lại tiếp tục im lặng.

Ước chừng qua hơn mười phút, cô cảm giác Trần Trạch Húc đang tăng tốc độ xe, liền hỏi:

“Sao vậy?”

“Không có gì, dường như có người đang theo sau chúng ta.”

Cố Nhan quay đầu lại, chỉ thấy một chiếc xe tải đi ở phía sau bọn họ.

Đến bệnh viện, Trần Trạch Húc hỏi cô đi khám khoa nào.

Cố Nhan không chút xấu hổ nói:

“Tôi khám bệnh phụ khoa.”

Trần Trạch Húc ngay tức khắc cảm thấy bối rối.

Cố Nhan vội vàng nói:

“Ba tôi đã tự ý sắp xếp mọi chuyện làm anh cảm thấy xấu hổ phải không? Vậy lần sau anh đừng để ý đến ông ấy nữa.”

Chờ tới khi có người đọc tên cô, cô quay đầu lại nhìn Trần Trạch Húc nói: “Anh chờ tôi ở bên ngoài nhé!”

Cố Nhan biết nếu xét nghiệm nước tiểu thì sẽ dễ biết được cô có mang thai hay không, nhưng cô vẫn chọn siêu âm.

Từ phòng siêu âm đi ra, cô thả lỏng người ngồi xổm trêи mặt đất.

Trần Trạch Húc đang ngồi ở hàng ghế bên ngoài đợi cô, Cố Nhan nhìn anh, sau đó đứng lên nhìn về phía bác sĩ, cô ʍôиɠ lung hỏi:

“Không phải mang thai, cũng không phải là thai ngoài đáy huyệt đúng không?”

Bác sĩ khó hiểu nhìn cô:

“Thai ngoài đáy huyệt? Thanh niên ngày nay sao không nghĩ đến những chuyện có chiều hướng tích cực hơn vậy?”

“Bởi vì tôi dùng que thử, có hai vạch.”

“Có chụp ảnh lại không?”

“Không có.”

“Không có thì làm sao mà tôi biết nó như thế nào? Trường hợp của cô là dương tính giả.”

Bác sĩ kiên nhẫn giải thích, rồi kê đơn thuốc, bảo cô không nên thức khuya, ăn uống bổ sung đầy đủ.

Cố Nhan nhẹ gật đầu, cầm phiếu khám bệnh ra ngoài.

Từ lúc đó về sau, sắc mặt Trần Trạch Húc hết sức khó coi, Cố Nhan biết làm như vậy sẽ khiến người khác khó xử, nhưng cô chỉ nghĩ ra được cách này là có thể giải quyết mọi chuyện triệt để nhất thôi.

Trần Trạch Húc vẫn giữ nguyên phong độ, anh cầm phiếu khám bệnh trêи tay cô, bảo cô chờ ở đây, còn anh đi lấy thuốc.

67

Cố Nhan ngồi thẫn thờ trêи chiếc ghế bên ngoài phòng khám.

Hai ngày nay như một cơn ác mộng, cảm xúc của cô thay đổi liên tục, dù có người kéo cô khỏi cơn mơ nhưng cô vẫn thấy bất an.

Bình luận (0)

Để lại bình luận