Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Nhan nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng nói chuyện của các bệnh nhân đang đứng đợi ở hành lang bệnh viện, chẳng mấy chốc tiếng ồn ào xen lẫn tiếng bước chân mà cô quen thuộc.

Hàng mi Cố Nhan run rẩy, rồi bèn cười tự giễu.

Cô cảm giác được những bước chân dừng lại ở phía trước, cô siết chặt bàn tay.

Cô không dám mở mắt, vài giây sau đó cô nghe thấy tiếng nói của chủ nhân bước chân ấy.

“Tại sao em lại ở đây?”

Cố Nhan bất giác ngẩng đầu lên, ánh mắt thẫn thờ nhìn Chu Quân Ngôn.

Nét mặt của cô trông hơi yếu ớt, giống như đang còn trong cơn mơ, cô lặng lẽ nhìn anh mà không lên tiếng.

Thỉnh thoảng có vài người đi ngang qua kèm theo mùi thuốc khử trùng đặc trưng của bệnh viện.

“Có phải khó chịu ở đâu không?” Chu Quân Ngôn thấy cô cứ ngây ngốc nhìn mình, nên đưa tay sờ trán cô.

Cố Nhan nhắm mắt lại tránh né bàn tay của anh, bàn tay Chu Quân Ngôn dừng lại giữa không trung.

Chỉ là rất nhanh sau đó anh đã rút tay về.

Sau khi mở mắt, đôi mắt cô hơi đỏ, trong mắt đầy tơ máu.

Cố Nhan mỉm cười với anh, ɭϊếʍ đôi môi khô khốc của mình.

“Bác sĩ nói em không sao, không cần lo lắng.”

Chu Quân Ngôn nhìn cô một cách cẩn thận rồi cất giọng trầm trầm: “Tối qua tôi có gửi tin nhắn cho em. ”

Cố Nhan chớp chớp mắt ngạc nhiên: “Xin lỗi, em không thấy nó.”

Chu Quân Ngôn im lặng một lúc sau mới lên tiếng: “Tối qua tôi bảo em quay về vì…” Anh cau mày, không tài nào nói tiếp được.

Nhìn thấy biểu cảm của anh, đột nhiên cô xụ mặt, cúi đầu thấp giọng nói: “Không sao, không sao đâu, anh không cần phải làm vậy.”

Chu Quân Ngôn nghe thấy giọng mũi của cô, trái tim bỗng mềm đi.

“Vậy, chúng ta quay lại đi.” Giọng nói của anh mang theo sự không chắc chắn, chỉ có anh biết rõ.

Cố Nhan nhìn anh, ánh mắt tỏ vẻ mâu thuẫn, cô nhìn vầng trán ướt đẫm mồ hôi và mái tóc rối của anh, cảm thấy đau lòng vô cùng.

Tại sao rõ ràng cô không mang thai mà vẫn cảm thấy khó chịu đến vậy.

“Em sẽ về nhà một thời gian.” Cô buộc mình nhìn thẳng vào mắt anh: “Nhà riêng của em.”

Chu Quân Ngôn sững sờ, một lát sau anh nhìn vào mắt cô rồi nói: “Không phải em luôn muốn mua máy rửa bát sao? Sáng nay tôi đã nhờ Dư Hồng chọn nó, tối nay sẽ được đưa về nhà.”

Cố Nhan thẫn thờ nhìn người đàn ông trước mặt, một nỗi buồn chưa từng có xuất hiện trong lòng cô.

“Thật sao?”

Chu Quân Ngôn gật đầu, anh đưa tay lau những giọt nước mắt trêи khóe mi cô.

“Còn nữa, trước khi rời đi em đã nói, lúc về em muốn…”

Cố Nhan bướng bỉnh ngẩng đầu lên nhìn anh, nước mắt không kìm được trào ra, cô khóc:

“Nhưng mà em luôn ép buộc anh phải ở bên em, anh không hề muốn điều đó một chút nào mà!”

Chu Quân Ngôn im lặng nhìn cô, anh cảm thấy có điều gì đó lặng lẽ thay đổi.

Lát sau anh ngồi xuống trước mặt cô, đặt tay cô lên tay mình.

Bàn tay Cố Nhan nắm thành quyền nằm gọn trong lòng bàn tay đang đổ đầy mồ hôi của anh.

Chu Quân Ngôn cảm thấy cổ họng nghẹn lại, anh cầm chặt tay cô một lúc lâu mới khó khăn lên tiếng:

“Muốn.”

“Tôi muốn em luôn ở bên cạnh tôi.”

68

Chu Quân Ngôn được sinh ra ở một quận của Thành phố A, anh theo họ Chu của mẹ. Vào thời điểm đó anh có một người cha, ông tên Tôn Thành Hải, ông là một giáo viên vật lý tại một trường trung học ở Thành phố A. Tôn Thành Hải là một nhân vật lý tưởng điển hình, ông đối tốt với mẹ anh khiến mọi người đều phải ghen tị với bà.

Thời thơ ấu của Chu Quân Ngôn trôi qua thầm lặng không chút sóng gió, từ nhỏ anh đã là người trầm tĩnh, trưởng thành hơn tuổi, anh không thích xem phim hoạt hình hay chơi game như những đứa trẻ cùng tuổi, người lớn thường nói anh “học như chết” suốt cả ngày.

Anh không gần gũi với người thân của mình, theo lý mà nói đáng lẽ ra anh và ông bà của mình rất thân thiết nhưng có lẽ do anh theo họ mẹ, điều này luôn là một trở ngại lớn, luôn ngăn trở trong nội tâm của họ, nên họ đối xử lạnh lùng với cả anh và Chu Ninh.

Vào năm ba trung học cơ sở, Chu Quân Ngôn theo cha mẹ đến nhà ông bà để đón năm mới, không lâu sau khi anh tới đó, bà của anh nói với hàng xóm rằng anh thờ ơ, máu lạnh và vô tình ngay trước mặt anh, anh không có một chút sự ngây thơ nào mà một đứa trẻ nên có, bà ôm chầm lấy cháu ngoại rồi cổ vũ, bảo sẽ có một phần thưởng nếu nó thi đậu một trường tốt.

Sau khi quay về nhà, Chu Ninh an ủi anh nhưng anh cảm thấy nó không quá cần thiết, hằng năm anh vẫn phải đến nhà ông bà chúc năm mới theo phép lịch sự rồi về nhà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận