Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vào năm hai trung học, Chu Quân Ngôn đã giành giải nhất trong cuộc thi toàn quốc, giáo viên chủ nhiệm hào hứng nói với anh sau này đậu đại học B không thành vấn đề.

Tôn Thành Hải nghĩ tổ tiên đã phù hộ, nên ông đưa Chu Ninh về quê quét dọn mộ phần, Chu Quân Ngôn nói anh không đi vì còn có một lớp học khác.

Đêm đó, sau khi tan học lớp buổi tối, lúc về đến dưới lầu anh nghe thấy tiếng chửi rủa của đàn ông và tiếng khóc của phụ nữ.

Anh chạy về nhà mở cửa, dưới ánh đèn mờ mờ trong phòng khách, bố mạnh bạo kéo tóc rồi đập đầu bà vào tường, ông thốt ra nhiều từ ngữ bẩn thỉu và xúc phạm bà, anh giật mình hoảng hốt vội vứt cặp sách chạy đến.

Tôn Thành Hải uống nhiều rượu, thể lực của một con ma men chính là đòn trí mạng với phụ nữ, nhưng ông bị người con trai nhỏ hơn mình hai mươi tuổi đẩy ngã.

Rượu khiến Tôn Thành Hải hơi chóng mặt, ông đứng dậy nói “Mẹ kiếp!”, kế đó đưa chân đá vào bụng của Chu Quân Ngôn.

Chu Ninh vốn bị động để bị đánh rốt cuộc cũng khóc lóc tiến lên kéo ông ta ra: “Anh không được phép đánh nó! Tôn Thành Hải!”

“Tao đánh con thì có gì sai, nó có phải con trai tao không không quan trọng nữa rồi!” Chu Quân Ngôn không bao giờ nghĩ rằng người cha dịu dàng của mình sẽ có bộ dạng như thế này, anh mím chặt môi im lặng đứng đó như một khúc gỗ, trong lòng đầy đau đớn.

Cho đến khi Tôn Thành Hải đá vào bụng Chu Ninh một lần nữa, Chu Quân Ngôn mới đỏ mắt cầm tay Chu Ninh kéo ra bà sau.

Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng anh ra tay với cha mình.

Chu Ninh run rẩy báo cảnh sát. Tối đó, Tôn Thành Hải náo loạn đến tận đồn cảnh sát.

Tôn Thành Hải ngồi trêи ghế, chỉ vào vết thương trêи mặt mình với mọi người: “Nhìn này, con trai tôi đánh đấy? Haha, nếu nó không phải con trai tôi thì chắc chắn tôi phải bắt nó chịu tội, chết tiệt, tôi đã cưới một con vợ bắt cá hai tay, khó trách luôn bày ra vẻ mặt đó với tôi.”

Ông ta vừa nói vừa nhanh chóng xấu hổ rơi nước mắt.

“Đẹp thật! Nhưng đáng tiếc nó chỉ là một món đồ cũ ha ha ha! Tôi không biết có bao nhiêu người đã hủy hoại nó! Kết hôn với tôi là vì nhìn trúng sự trung thực của tôi! Mẹ nó khó trách không cho con trai theo họ tôi! Vậy mà ban đầu tôi khoe với mọi người giờ nghĩ lại mình như một thằng ngu.”

Chu Quân Ngôn nắm chặt tay Chu Ninh, cho đến khi Tôn Thành Hải gục xuống vì rượu thì hai người mới quay về.

Khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, Tôn Thành Hải chán nản, ông thu dọn hết đồ đạc của mình trong nhà, cũng chẳng nói cho Chu Quân Ngôn nghe ngọn nguồn sự việc.

Lần quét mộ đó là lần trở về của Chu Ninh sau hai mươi năm, nếu như không phải do sự quan tâm của Tôn Thành Hải bà cũng sẽ không quay về đó.

Chu Ninh có một bí mật, thật ra nó không phải là bí mật gì.

Khi bà mười tuổi bà bị tài xế của bí thư thôn làng quấy rối, hắn ta không dám bạo hành Chu Ninh nhưng vẫn làm nhiều điều kinh tởm với bà, người đó đe dọa bà không được nói với bất cứ ai, mỗi tuần đều phải đến nơi đồng ruộng kia. Cho đến khi kết hôn, nhớ lại bàn tay kinh tởm ấy bà vẫn thấy buồn nôn.

Vào thời điểm đó, bà không có đủ lòng can đảm để nói với cha mẹ mình, cho đến một lần bà bị ông ta cởi quần áo thì bị người chăn cừu đi ngang qua nhìn thấy, từ đó mọi người mới biết đến chuyện này.

Bởi vì người chống lưng cho hắn ta là bí thư đảng ủy nên cha mẹ Chu Ninh khuyên bà hãy quên chuyện đó đi. Tuy đồng ý nhưng bà lại chẳng bao giờ quên được.

Khi bà gặp Tôn Thành Hải, ông yêu bà rất nhiều và cả gia đình bà đều giữ bí mật về chuyện đó với ông, Chu Ninh cảm thấy có lỗi với ông bởi vì bà chỉ coi ông như người cứu mạng, bà không hề yêu ông.

Lần này quay lại, Chu Ninh không ngờ đã gặp lại người ám ảnh bà cả cuộc đời này, hắn ta bị buộc tội lạm dụng ȶìиɦ ɖu͙ƈ với nhiều cô gái và hiện đang sống bằng cách nhặt rác.

Chu Ninh không biết những gì mà Tôn Thành Hải đã nghe được, đến hiện tại bà cũng không muốn biết nữa, bà cảm thấy như được giải thoát.

Hai ngày sau, bà nhận được thoả thuận ly hôn của Tôn Thành Hải, hai người đã chia tay một cách bình yên. Vào ngày ly hôn, Chu Ninh nói với Chu Quân Ngôn mọi chuyện, bà nghĩ con trai mình có quyền được biết. Và cũng từ đó, cha anh không bao giờ xuất hiện nữa.

Không ai nhắc đến ông nữa cho đến trước ngày đầu năm mới vào năm ba trung học.

Trêи thực tế, Chu Quân Ngôn không nhớ rõ lắm, anh chỉ biết đó là thứ hai, anh vừa có bài phát biểu dưới quốc kỳ tuần trước, tuần này trường vẫn tìm anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận