Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu ấy hiểu nhiệm vụ của mình và biết mình nên nói những gì: “Đàn anh, chúng tôi đi trước.”

Sau một thời gian dài khi thấy Cố Nhan trở lại, một lần nữa anh khẳng định: Cố Nhan là người duy nhất có thể gỡ bỏ nút thắt trong lòng anh.

__ __ __

“Cậu gọi anh ấy là đàn anh, cậu quen anh ấy.” Cố Nhan lặng lẽ ngồi trong xe và đột nhiên lên tiếng.

Trần Trạch Húc hiểu ngay ý cô, cậu nghĩ nghĩ sau đó nói: “Anh ấy là sinh viên năm hai, tôi biết anh ấy.”

Cố Nhan gật đầu, thấp giọng nói: “Vậy lúc ở trường, anh ấy học rất giỏi đúng không?”

Nghe giọng nói dịu dàng của Cố Nhan, Trần Trạch Húc cảm động một lúc, anh nghĩ mình hơi buồn cười:

“Ừm, anh ấy là học sinh giỏi nhất lớp đó. ”

Cố Nhan chợt mỉm cười và nói: “Tôi biết mà.”

Trần Trạch Húc không đáp lời, một lúc sau anh mới nghe thấy tiếng nói thận trọng của cô.

“Cậu có biết gì về anh ấy không? Nói cho tôi nghe, tôi muốn biết thêm một chút.”

70

Cố Nhan mệt mỏi ngủ thẳng một giấc tới trưa ngày hôm sau, màn cửa dày nặng che đi ánh sáng ngăn cách cô với thế giới bên ngoài. Cô thỉnh thoảng tỉnh dậy vài lần, rồi lại lăn ra ngủ tiếp.

Đến khi chiếc bụng vì đói mà biểu tình, cô mới miễn cưỡng ngồi dậy.

Cố Nhan lại mơ, thật ra cô chưa từng mơ như vậy.

Trong mơ, thân xác cô được Trần Trạch Húc mang đi khỏi bệnh viện, nhưng linh hồn cô thì vẫn đứng cách Chu Quân Ngôn chỉ vài bước chân.

Anh đứng yên nhìn theo bóng lưng bọn họ càng ngày càng xa, đôi mắt vô cảm trống rỗng.

“Về nhà thôi.” Chu Quân Ngôn nói.

Cố Nhan nhìn bóng dáng cô độc của anh, trong lòng chợt thấy đau đớn.

Nhưng anh không nhìn thấy cô, cũng không nghe thấy.

Qua một lúc lâu, cô thấy anh nhìn hướng bọn họ rời đi, nhẹ nhàng nói: “Cố Nhan.”

“Mình khiến anh ấy đau lòng sao?” Cô nghĩ.

Cố Nhan cầm di động, bàn tay lạnh lẽo nắm chặt lại.

Chạng vạng tối hôm trước, lúc Trần Trạch Húc đưa cô về, cô đã nói cho anh biết chuyện Cố Trung Lâm cố tình phá hoại chuyện tình cảm của cô, hi vọng anh không để tâm chuyện này.

Trần Trạch Húc hiểu rõ liền nói:

“Yên tâm đi, anh biết mình nên làm như thế nào. Em cũng nên nói rõ cho Cố tổng biết những suy nghĩ trong lòng mình, ông ấy rất lo lắng cho em.”

—-

Cố Nhan ngủ thẳng giấc từ thứ tư tới thứ sáu, buổi chiều đến nhà ông bà ăn cơm. 3 giờ chiều, Cố Trung Lâm gọi điện cho cô.

“Ngủ đến giờ mới dậy? Ba sẵn đường về nhà mang lá trà mua cho ông của con rồi đón con luôn, mình đi sớm về sớm.”

“Tự con đi cũng được.”

Cố Trung Lâm không nói gì, có tiếng điện thoại vang lên, ông liền cúp máy Cố Nhan.

Cố Nhan thay tạm bộ quần áo, mang thuốc uống sau bữa tối để vào túi rồi đi ra ngoài.

Nếu nhớ không nhầm thì đã một tháng cô chưa gặp tài xế Tiểu Vương. Cô ngồi trong xe thể thao, nhưng tốc độ xe quá nhanh làm Cố Nhan thấy hơi khó chịu.

Lúc đi qua đèn xanh đèn đỏ, Cố Trung Lâm gọi cho cô bảo có việc gấp, kêu cô đừng chờ ông, khi xong việc ông sẽ qua ngay.

Cố Nhan nhìn đồng hồ thấy còn sớm, liền hỏi: “Vậy con mang lá trà lên cho ông trước nhé?”

Ông khẽ ừ một tiếng, cũng không biết có nghe thấy lời cô nói không.

Cố Nhan đặt điện thoại xuống, bảo Tiểu Vương quay xe lại.

—-

Cố Nhan lấy chìa khóa trong túi ra, nhưng cô nhớ rõ mỗi thứ sáu dì giúp việc sẽ tới quét dọn nhà nên nhấn chuông cửa, không bao lâu đã có người ra mở cửa.

Cố Nhan thuận miệng hỏi: “Dì biết ba cháu để lá trà chỗ nào không?”

“Tôi không rõ lắm, cô tìm thử ngăn tủ phòng khách hoặc trong thư phòng xem.”

Cố Nhan tìm tủ chứa đồ trong phòng khách nhưng không thấy, cô vừa chuẩn bị gọi cho Cố Trung Lâm vừa đi đến thư phòng tìm thử.

Vào thư phòng liền thấy một hộp quà hình vuông to có chữ trà đặt cạnh bàn, Cố Nhan đi tới, định cầm nó ra ngoài thì phát hiện giữa bàn có vài bức ảnh chụp trêи mấy tờ báo cũ từ vài năm trước, bị laptop đè lên.

Cô lập tức nhận ra người trêи ảnh.

Cô rút ra xem, một lúc lâu mới lấy lại hô hấp bình thường.

Cô nhắn cho tài xế: “Không cần chờ tôi.”

Năm giờ rưỡi, Cố Nhan ngồi trong thư phòng thì nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn bước vào nhà. Ông bình tĩnh bảo dì giúp việc về trước, sau đó nhanh chóng xuất hiện tại thư phòng.

Cố Nhan cầm tấm hình, thẳng thắn nhìn ông: “Sao lại có mấy thứ này ở đây? Ba điều tra anh ấy?”

Nghe lời đồn từ người khác rằng Cố Nhan đang si mê một tên nhóc ở văn phòng chính phủ, Cố Trung Lâm không có ý kiến gì, chỉ thuận tiện đi điều tra.

Nhưng kết quả làm ông thất vọng! Chu Quân Ngôn bảy, tám năm trước đã tạo nên cơn sốt nhỏ ở kỳ thi đại học Thành phố A. Có ba tòa soạn muốn phỏng vấn anh và Chu Ninh, nhưng tất cả đều bị anh thẳng thừng từ chối. Tuy vậy vẫn có một toà soạn vô đạo đức đem những hình ảnh tin tức vụn vặt mà họ thu thập được, đánh bóng rồi đưa lên trang bìa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận