Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng trong lúc cuộc gọi đang kết nối, Cố Nhan đã bấm kết thúc. Chuyện quan trọng vẫn nên nói trực tiếp với anh thì hơn.

Sau khi quyết định xong, cô thấy nhẹ nhõm hẳn.

Cô thong thả bắt một chiếc taxi trống, lúc ngồi vào ghế sau, cô chợt nghĩ dũng khí cả đời này của cô tất cả đều đặt hết lên người của Chu Quân Ngôn rồi, đối với anh mà nói không biết là chuyện tốt hay là chuyện xấu nữa?

Đáp án này chỉ có Chu Quân Ngôn mới có thể cho cô.

Cố Nhan bảo tài xế lái xe đưa cô về, cô dùng tốc độ nhanh nhất chạy vào nhà, cầm cây sen đá trêи ban công lên rồi nhanh chóng quay lại xe.

Bảo vệ ở khu nhà của Chu Quân Ngôn đều quen mặt cô nên cô ung dung đi vào. Vào tới thang máy thì cả người cô đã nóng bừng. Cô đứng trước cửa nhà Chu Quân Ngôn, cúi đầu nhìn nhìn chậu cây dưới đất, sau cùng quyết tâm ấn chuông.

“Chu Quân Ngôn, anh mở cửa đi.” Tay cô để trước ngực, cảm nhận tiếng tim đập dữ dội.

Nhưng qua rất lâu cũng không có ai mở cửa, lòng cô thấp thỏm không yên, bắt đầu dùng tay đập cửa. Lúc này Cố Nhan mới phát hiện ra tay cô toàn mồ hôi, ngay cả chính cô cũng không biết thoạt nhìn dáng vẻ bên ngoài của mình không hề sợ hãi như mình vẫn nghĩ.

“Chu Quân Ngôn, Chu Quân Ngôn…”

Căn nhà yên ắng đến lạ, không hề có tiếng động nào.

Cố Nhan đột nhiên ý thức được có lẽ anh không ở nhà, giờ này anh còn đi đâu chứ?

Cuối cùng cô đành gọi điện thoại cho anh, nhưng mà bên kia rất lâu vẫn không có ai nghe máy.

Trong lòng Cố Nhan vụt qua một tia bất an, nhưng nhanh chóng bị một sự bình tĩnh nào đó đè lại.

Chập tối thứ sáu ở thành phố A khắp nơi đều ồn ào náo nhiệt. Cố Nhan đứng giữa dòng người qua lại trêи đường, làn xe chạy qua trước mặt cô, tiếng còi xe lọt vào tai nhưng Cố Nhan không còn nghe rõ nữa. Cô vừa cố chấp gọi điện cho Chu Quân Ngôn vừa liếc nhìn phần mềm gọi xe trêи điện thoại. Thời gian dần trôi qua, cô nhìn ánh chiều tà dần vụt tắt ở đằng Tây rồi không chút do dự chạy đi.

Cô chạy đến siêu thị họ đã từng đến, rạp chiếu phim lần đầu tiên họ cùng nhau đi, cả khu vui chơi anh bị cô kéo đến, và còn tiệm đồ ngọt mà cô thích ăn nhất, nhưng tất cả đều không có hình bóng của người mà cô cần tìm nữa…

Lúc cô rời khỏi tiệm đồ ngọt mát mẻ thì quần áo trêи người đã bị ẩm hết cả. Màn đêm đã buông xuống, ánh đèn neon trêи đầu sáng lập lòe, giống như từng mặt trăng nhỏ trêи bầu trời, Cố Nhan đứng trêи đường giữa dòng người tấp nập, hoang mang nhìn xung quanh.

Chu Quân Ngôn, anh rốt cuộc đang ở đâu?

Cô đứng giữa ngã tư đường, mệt mỏi nhìn đèn giao thông, bỗng nhiên ở tiệm trà sữa đối diện có một đôi mặc đồng phục cấp hai trường A bước ra khỏi tiệm.

Nghỉ hè rồi mà nhỉ? Cố Nhan nhìn chăm chăm vào bộ đồng phục quen thuộc đó, cuối cùng mới nhớ ra bản thân đã quên đi điều gì.

Cô biết rồi!

Một chiếc taxi còn trống chạy đến trước mặt cô, lúc này trong mắt Cố Nhan vị tài xế kia tựa như thiên sứ, cô nhanh chóng chui vào trong xe.

“Chú ơi, làm phiền đến cổng Bắc trường cấp ba A ạ.”

Sau khi nói rõ với tài xế là dừng xe ở cổng trường chỗ cách sân tập không xa, Cố Nhan không còn khăng khăng gọi điện cho Chu Quân Ngôn nữa.

Cô tin tưởng anh hơn cả tin tưởng bản thân mình.

“Lúc trước cháu là học sinh trường A à?”, tài xế nhìn cô đầu đầy mồ hôi, mặt đỏ cả lên.

“Vâng ạ.”

“Hôm nay là ngày kỷ niệm thành lập trường cháu đúng không, còn lên báo chiều của thành phố A nữa đấy, rất ít có trường nào kỷ niệm thành lập trường vào mùa hè.”

“Vâng, vì lúc thành lập trường là vào mùa hè ạ.”

Lúc Cố Nhan đến trường đã gần bảy giờ tối, cô nắm chặt hai tay, đèn đường ở trường vẫn chưa bật, cổng Bắc chưa đóng, cô mới đi được hai bước đã nhìn thấy sân tập.

Cô chạy thẳng đến sân bóng rổ, buổi tối hôm đó ánh mắt của Chu Quân Ngôn lúc nhìn khung bóng rổ giờ phút này hiện ra khắp tâm trí cô.

Cố Nhan chớp chớp mắt, dường như nhìn thấy bản thân của tuổi 18 ở trêи sân tập rộng lớn đẫm mồ hôi, sau cùng bất lực nằm dài trêи đất.

Cô muốn đến gần anh, ở bên anh, nhưng lại không có cách nào.

Tầm mắt của cô dần trở nên nhạt nhòa, lúc Chu Quân Ngôn bị hủy đi tư cách được cử đi học, anh đang nghĩ gì? Nếu như em có thể ở bên anh thì tốt biết bao.

Cô nỉ non gọi tên anh: “Chu Quân Ngôn…”, nhưng ngoài âm thanh bị gió cuốn đi thì chẳng còn gì cả.

Chu Quân Ngôn không ở đây.

Vậy anh còn có thể đi đâu được chứ? Cố Nhan thẫn thờ đứng đó, tối nay là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự sợ hãi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận