Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh im lặng nhìn cô một lúc, cho đến khi Cố Nhan trở mình quay lưng lại với anh.

Chu Quân Ngôn nhìn cái đầu nhỏ nhô trong chăn, sau đó cúi đầu xuống rồi bật đèn bàn cạnh giường ngủ. Đèn tỏa ra ánh sáng màu vàng không quá chói mắt.

“Em ăn tối chưa?”

Cố Nhan nằm trong chăn đã mở mắt, nhưng vẫn không nói gì.

Vài phút sau, Cố Nhan nghe thấy tiếng anh rời đi.

Khi cánh cửa vừa đóng lại, nước mắt cô lập tức tuôn rơi như không hề có dấu hiệu báo trước.

Khi biết anh không thể đi chơi với mình cô không hề khóc, cho nên khóc được một lúc cô nhận ra nó chẳng có nghĩa gì. Lần đầu tiên, cô có suy nghĩ chạy trốn khỏi nơi đây, nhưng nếu chỉ là để anh tìm cô thì quá ngốc nghếch, phải không? Cô sụt sịt, lấy góc chăn lau nước mắt, rồi nhìn vô định vào khoảng không.

Chưa tới hai phút, cánh cửa lại mở ra, Cố Nhan nhanh chóng cảm thấy nệm hơi lún xuống.

“Vẫn còn giận anh à?” Chu Quân Ngôn nhẹ nhàng hỏi, anh ngồi bên cạnh cô.

Nghe những lời này, Cố Nhan lại bắt đầu khóc.

Chu Quân Ngôn nhấc tấm chăn lên, tay cầm phải góc chăn thấm nước mắt ẩm ướt. Động tác trêи tay anh hơi ngừng lại, giây tiếp theo anh ôm Cố Nhan ngồi lên đùi mình, để cô dựa mặt vào ngực, hai tay anh vòng qua ôm cô.

Cố Nhan quay mặt đi, nhắm mắt lại.

Chu Quân Ngôn cố chấp ôm mặt cô sang đối diện với mình, nhìn đôi mắt phiếm hồng của cô. Trái tim anh có chút nôn nóng, không ngừng hôn lên khóe mắt của cô.

“Không muốn nói gì à.”

Sau khi được ôm trong lòng và được anh an ủi một hồi, Cố Nhan quay đầu lại, cô nhìn anh vừa ngượng ngùng vừa tủi thân:

“Em không tức giận, em chỉ … Em chỉ không biết phải nói gì, em không muốn vì chuyện này mà giận anh.” Cô nói xong thì rũ mắt thầm thì: “Hơn nữa, em sợ em giận anh. Anh sẽ không thèm dỗ em nữa.”

Chu Quân Ngôn nhìn cô cúi đầu khổ sở, qua một lúc, anh tựa cằm lên vai cô, thấp giọng nói:

“Sau này cứ giận dỗi đi, anh sẽ dỗ em.”

Hơi thở của anh phả vào tai cô, Cố Nhan khẽ run rẩy trong vòng tay ấm áp của anh.

Chu Quân Ngôn ôm cô thật chặt: “Từ giờ trở đi, mỗi lần như thế anh sẽ dỗ em.”

Cố Nhan sụt sịt, ánh mắt hơi né tránh: “Mỗi lần … còn có lần sau?”

Chu Quân Ngôn nhìn chằm chằm vào đôi mắt ướt nước của cô, bèn cúi đầu xuống hôn:

“Không có nữa.”

Lúc này, bụng của Cố Nhan bất ngờ kêu lên, cô ngại ngùng cúi đầu.

Lòng bàn tay của Chu Quân Ngôn chạm vào bụng cô, vuốt ve nhẹ nhàng: “Sủi cảo sắp chín rồi, em có đói không?”

Cố Nhan nhìn anh: “Anh vừa đi hấp sủi cảo cho em sao?”

Chu Quân Ngôn gật đầu với cô.

Cố Nhan ngạc nhiên, sau đó bật cười: “Hơi đói rồi”.

Chu Quân Ngôn tìm một chiếc áo dệt kim hở cổ mặc vào cho cô, vừa cầm dép lê vừa ôm cô đến phòng khách ngồi chờ.

Ngồi trêи ghế sofa, Cố Nhan bỗng nhớ lại chuyện đã xảy ra vào hôm cô tròn mười ba tuổi…

Những người trưởng bối trong gia đình đã quen với việc tổ chức sinh nhật cho cô theo ngày sinh âm lịch. Cố Nhan vẫn còn nhớ ngày 1 tháng 12 năm đó, chính xác là thứ Sáu, sau giờ học, cô ngồi trong phòng khách xem phim truyền hình, cũng không thấy quá cô đơn vì dì giúp việc đang lau cửa sổ trêи ban công.

Thực ra, cô không nhớ tên bộ phim truyền hình, chỉ nhớ nam nữ chính gặp nhau thời niên thiếu, nhiều năm sau gặp lại, họ vẫn còn yêu nhau.

Cố Nhan đã học được cách yêu qua nhân vật trong phim ở cái tuổi khi còn chưa hiểu gì nhiều về tình yêu. Cô khóc thút thít nói: “Tình yêu của họ thực cảm động.”

Dì giúp việc đang dọn phòng từ xa nghe cô nói thì cười, “Cháu mới bao nhiêu tuổi, sao biết tình yêu là gì?”

Cố Nhan lau nước mắt. Hai mắt mờ lệ nhìn cô gái nhỏ phản chiếu trêи màn ảnh cuối phim, ngốc nghếch hy vọng rằng trong tương lai sẽ có một người nào đó trêи thế gian này chỉ yêu mình cô suốt cuộc đời, và cô cũng chỉ yêu người đó.

Cố Nhan bừng tỉnh từ trong hồi ức. Cô nhìn bóng dáng đang bận rộn trong bếp của anh, cuối cùng không nhịn được chạy vào bếp ôm Chu Quân Ngôn từ phía sau lưng.

Anh để mặc cô ôm mình.

“Chờ lâu quá hả em?”

Cố Nhan lắc đầu, im lặng áp mặt mình vào lưng anh.

Cô muốn nói với cô bé ngồi trêи ghế sofa một mình và khóc khi xem phim trêи TV cách đây mười năm về trước rằng: “Cô biết gì chưa? Điều ước sinh nhật lần thứ mười ba của Cố Nhan năm ấy đã thành hiện thực rồi.”

Phiên ngoại 01: Người đàn ông keo kiệt

Cuối mùa xuân ngày một tháng năm năm sau, Chu Quân Ngôn có năm ngày nghỉ phép bèn lên kế hoạch cho một chuyến du lịch nước ngoài cùng Cố Nhan.

Bình luận (0)

Để lại bình luận