Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt cậu tò mò nhìn về phía khách hàng nữ kia.

Hà Lạc không trang điểm, để mặt mộc, nhưng ngũ quan rất tinh xảo, làn da trắng nõn, phần áo trên được thiết kế ôm sát càng làm tăng thêm một chút phong tình

Giọng điệu của Lâm Diệu Dương trở nên ý vị thâm trường, “À, được ạ, anh Giản yên tâm. ”

Không đợi Hà Lạc mở ô ra, Giản Việt đã xách đồ, đội mưa phùn đi ra ngoài trước.

Sau khi trời mưa mặt đường trở nên trơn trượt, Hà Lạc làm sao đuổi kịp tốc độ của anh, ở phía sau xách làn váy đi thật cẩn thận.

Ban đầu Giản Việt đã kéo dài một khoảng cách, sau đó thấy cô đi chậm, lại đứng ở ngã tư chờ cô.

Dưới làn váy lộ ra bắp chân, thẳng tắp mảnh mai.

Còn rất trắng nữa

Liếc mắt một cái không xóa được màu trắng.

Giản Việt đột nhiên nhớ lúc cô khom lưng cúi người xuống, cảnh xuân lơ đãng lộ ra, bầu ngực tròn trịa đầy đặn, so với bắp chân còn trắng hơn vài phần

Có một ý nghĩ trong đầu anh chợt lóe lên.

Không biết cầm nó lên có thể rất mềm không…

Hà Lạc thở hổn hển, đi đến bên cạnh anh.

“Cùng nhau che đi, anh xem, hai người vẫn đủ che” Hà Lạc làm sao có thể không biết xấu hổ để cho người ta giao hàng tận nhà, trời lại mưa nữa, cô đưa ô nghiêng về phía Giản Việt.

Độ cao của Giản Việt hơi cao, Hà Lạc cần giơ tay lên mới có thể đảm bảo không để chiếc ô chạm vào đầu anh.

Nhưng cứ như vậy, không gian dưới ô trở nên quá nhỏ hẹp.

Khoảng cách giữa hai người quá gần, bầu ngực mềm mại của Hà Lạc luôn chạm vào cánh tay cường tráng mạnh mẽ của người đàn ông.

Đôi khi bước chân của anh nhanh hơn, cô hơi không chú ý, bèn đụng phải toàn bộ.

Mềm mại, nhưng rất đàn hồi

Hơi thở của người đàn ông nặng nề hơn trước.

Cả hai đều không nói gì.

Hai má Hà Lạc đỏ bừng, căn bản không dám ngẩng đầu lên.

Im lặng vài giây, Giản Việt cầm lấy chiếc ô, “Tôi che cho, nếu đường trơn trượt thì cô đỡ tôi đi. ”

“Cảm ơn anh” Hà Lạc thuận thế bám lấy cánh tay anh, động tác của cô rất tự nhiên.

Cách lớp vải quần áo cũng có thể cảm giác được cơ bắp người đàn ông căng lên, nhưng Hà Lạc không dám làm càn, tay chỉ là hư hư nắm vào.

Mưa dần dần lớn hơn, trong làn gió mang theo mùi hương trên người cô.

Quả nhiên đúng là tiểu yêu tinh.

“Cô ở tầng mấy?”

“Tầng sáu, chỗ này không có thang máy, chỉ có thể đi cầu thang thôi.”

Hà Lạc nhìn anh cất ô mới nhận ra, đi suốt một đường trên người cô rất sạch sẽ còn trên vai trái anh bị ướt do mưa.

Giản Việt một hơi giúp cô bê đồ lên tầng sáu, hơi thở lại còn tứ bình bát ổn.

Mặc dù vẫn là ban ngày, nhưng hành lang không có ánh sáng, rất tối

Đèn trên đỉnh đầu bởi vì đường dây cũ kỹ, ánh đèn trên đầu nhấp nháy, bầu không khí cũng trở nên mập mờ không rõ.

Nếu đều đã đưa đến tận cửa nhà rồi thì…

Hà Lạc cầm chìa khóa, lòng bàn tay đều đổ mồ hôi, cô thật cẩn thận mở miệng nói: “Cái đó… Anh có muốn vào nhà tôi uống một cốc nước không? ”

Giản Việt không trả lời.

Cũng đúng, chuyện trong cửa tiệm người ta bận rộn như vậy, có thể dành thời gian giúp cô bê hàng đến đây cũng đã không tệ rồi, hình như cũng không thể quá được một tấc tiến một thước làm chậm trễ thời gian của người ta…

Hà Lạc đang muốn tìm một bậc thang đi xuống, ai biết anh lại mở miệng thản nhiên nói “Ừ” một tiếng

“Vậy anh cũng đừng cười nhé, nhà cửa còn chưa dọn dẹp xong, có hơi bừa bộn chút” Hà Lạc lẩm bẩm nói “Kì lạ, sao cái cửa này không mở được vậy? ……”

“Cô vừa mới chuyển đến đây sao?” Giản Việt rũ mắt xuống.

“A, sao anh biết?”

“Nhìn chìa khóa của cô hình như cầm nhầm rồi.”

Hà Lạc ho khan một tiếng, đúng là cầm nhầm thật rồi, khó trách chọc nửa ngày không chọc vào.

Ngôi nhà hơi cũ nhưng có thêm một chút hương vị lắng đọng của năm tháng, bên trong so với hành lang bên ngoài ánh sáng tốt hơn rất nhiều, nhưng những đồ treo trên tường đã được gỡ bỏ, có vẻ hơi trống rỗng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận