Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một người đàn ông mặt béo khác kéo đồng nghiệp của mình, khuyên bảo: “Không sao, có thể là chúng tôi đã nhìn nhầm, nếu không có, đến một cửa tiệm khác xem.”

Vẻ mặt gã xấu hổ, không dám nhìn thẳng vào mắt Giản Việt, nhưng cũng nhận ra đây chính là người đàn ông ngày đó đạp gã một cước, gã nghỉ ngơi hai ngày, ngực đến bây giờ vẫn còn đau.

Đó là một nhân vật không thể trêu chọc.

Đồng bọn còn muốn kêu lên, nhưng rất nhanh đã bị người đàn ông mặt mập kéo đi.

Mãi cho đến khi hai người bước ra khỏi cửa tiệm, Trương Hạo mới chậc chậc một tiếng:”Giản Việt, sao hôm nay tức giận của anh lớn như vậy ? ”

Giản Việt lấy danh sách hôm nay xem xét, đầu cũng không ngẩng lên, “Chọc giận tôi.”

“Hai gương mặt kia tôi chưa từng nhìn thấy, sao lại trêu chọc cậu chứ?”

“Nhìn những thứ không nên nhìn.” Giọng điệu Giản Việt lạnh lùng, giống như sương giá.

Anh không có biện pháp dễ dàng tha thứ cái loại thứ đầu mập mạp tai mập này, đối với Hà Lạc bình luận đủ có chút nhúng chàm.

Cặp vú của Hà Lạc, đôi chân của cô, từ nay về sau chỉ có anh mới có thể nhìn…

“Của cậu?”

“Ừm, của tôi.” Giản Việt rũ mắt xuống, trong mắt là gợn sóng tình triều.

Thời gian Trương Hạo quen biết Giản Việt cũng không ngắn, về tính cách của anh cũng hiểu rất rõ.

Khi Giản Việt còn nhỏ từng tìm thầy bói tính qua, nói anh có vận đào hoa. Lúc đi học, cách năm ngày thường xuyên có nữ sinh đưa đồ ăn cho anh, thư tình nhiều không đếm xuể, nhưng trong mắt Giản Việt chỉ có sách giáo khoa và thể thao, cao tăng bình thường bất động như núi.

Trương Hạo chưa từng thấy Giản Việt cảm thấy hứng thú với cái gì, anh thanh tâm quả dục nhiều năm như vậy, thuốc lá và rượu cũng không đụng vào.

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một khả năng.

Trương Hạo cắn một điếu thuốc ở trong miệng, anh ta rất nghiện thuốc lá, nhưng không dám hút trước mặt Giản Việt, chỉ là trợ hứng

“Giản Việt, khi nào giới thiệu vị kia của cậu đến làm quen đi .”

“Cô ấy tên là Hà Lạc.”

Cô ấy có tên, không phải vị kia, cũng không phải người này.

Trương Hạo ho một tiếng: “Ý tôi là, mang người ra ngoài ăn một bữa cơm. Giản Việt à, cây vạn tuế này của cậu đã nở hoa, tôi là anh em của cậu không thể không trấn cửa ải cho cậu. Thật tò mò là tiểu yêu tinh nhà ai mị lực lớn như vậy, ngay cả cậu cũng nói bắt được thì bắt luôn. ”

Tiểu yêu tinh…

Cô ấy đúng là một tiểu yêu tinh rất biết câu dẫn người.

Anh không hiểu sao lại nhớ tới tối hôm qua cô bị nằm trên giường đến mức ngay cả chân cũng không khép lại được.

Giản Việt chỉ nói: “Cô ấy rất nhút nhát. ”

Ngụ ý, chính là không cho gặp.

Giản Việt không muốn quá vội vàng với loại chuyện này, sợ dọa đến Hà Lạc, đương nhiên anh sẽ không đồng ý.

“Cậu lại chưa từng hỏi ý kiến của người ta, làm sao biết không được. Hay là, tôi gọi Hứa Nhân, Hà Lạc nhà cậu không phải có bạn. Tôi nói nhiều, cam đoan sẽ không làm hỏng bầu không khí đâu…”

“Cô ấy không thích nói nhiều.”

Trương Hạo giật mình.

Giản Việt nói thêm: “Cô ấy thích tôi như thế này.”

Mẹ nó, ai hỏi cái này hả?!

“Xong rồi, xong rồi”

Trương Hạo thở dài: “Giản Việt, anh em tốt của tôi, cậu không được như vậy, sao mới quen biết được mấy ngày đã bị uốn nắn gắt gao như vậy?”

Bàn tay Giản Việt sắp xếp lại danh sách hàng hơi dừng lại, chợt nhớ đến Hà Lạc đỏ mặt khoa tay múa chân trên côn thịt của anh, sau đó cẩn thận nắm lấy nó.

Vừa nhỏ vừa mềm mại.

Anh rất thích cảm giác bị cô nắm bắt.

Bị bắt cũng không phải là một điều xấu.

Giản Việt là một bức tường đồng vách sắt, Trương Hạo chịu thua, anh ta đi một vòng, đi đến bên cạnh Lâm Diệu Dương, thấm thía vỗ vỗ bả vai cậu nói: “Không nghĩ đến Anh Giản Việt của cậu, cũng là người không có nhân tính như vậy, tôi đối với anh ấy vô cùng thất vọng cùng lên án mạnh mẽ loại hành vi này.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận