Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sao vậy?”

“Anh ấy ở bên ngoài có người.” Trương Hạo vẻ mặt u oán nói, thoạt nhìn anh ta giống như một người vợ bị chồng vứt bỏ.

“Hả? Chuyện này … Chuyện này không tốt lắm…” Lâm Diệu Dương kinh hãi.

Trong nhà anh Giản Việt không phải đã có một người, sao bên ngoài còn có người nữa?

“À, không đúng, sao cậu có loại phản ứng này vậy?” Trương Hạo giữ chặt bả vai cậu, “Thành thật sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị”

“Em, em chỉ là hai ngày nay lúc đến nhà anh Giản Việt đưa cơm mới biết được.”

“Hớ?!” Trương Hạo hít sâu một hơi: “Thế này có nghĩa là…”

Họ sống với nhau ư?!

Cây vạn tuế vạn năm của Giản Việt vừa mới nở hoa, đã kết trái rồi?!!

Anh ta như không chịu nổi loại đả kích này, lấy điện thoại trong túi ra, nhắn tin cho Hứa Nhân.

“Em yêu, chúng ta kết hôn đi, trong chuyện này anh không thể để Giản Việt vượt lên trước được, dù sao đời này anh cũng chỉ có chuyện yêu đương so với anh ấy có thành tựu hơn.”

Hứa Nhân rất nhanh đã trở về, tính tình trước sau như một nóng nảy, “Kết cái đầu anh, không kết hôn! Tôi theo chủ nghĩa độc thân, nói thêm một câu nữa, tôi thay anh luôn đấy!”

Trương Hạo cũng không tức giận, mặt dày mày dạn cầu khẩn: “Bảo bối, là lỗi của anh, anh chỉ nói đùa thôi. ”

“Tôi chỉ thích loại nóng nảy này này.” Trương Hạo giải thích với Lâm Diệu Dương, “Quyến rũ thật ”

Lâm Diệu Dương ở bên cạnh giống như một con chim sợ cành cong: Cậu không hiểu, nhưng cậu đã bị sốc nặng rồi ━ ∑ (̄□ * ||| ━━

Gần trưa Hà Lạc mới từ trên giường bò dậy, Giản Việt dỗ cô dậy ăn sáng, kết quả chân trước của anh vừa ra khỏi cửa, cô lại chui vào trong chăn ngủ tiếp, ngủ say sưa, tinh thần cũng đủ.

“Buổi tối em muốn ăn gì?” Là giọng nói của Giản Việt.

Anh định nuôi cô ăn như một con heo sao?

Hà Lạc đột nhiên nổi lên một cái ý xấu xa, giọng nói mềm nhũn, hỏi: “Em muốn ăn cái gì anh cũng đồng ý sao?”

“Em nói đi.”

“Em. Muốn. Ăn. Côn. Thịt. Của. Anh” Hà Lạc nói gằn từng câu từng chữ, sau khi nói xong, bản thân cũng nhịn không được cười

Tiểu huyệt tối qua bị anh bắt nạt dữ như vậy, vừa mới duỗi thắt lưng còn thoáng nhìn thấy vết bầm tím trên đùi vốn đã khá hơn, lại trở nên giật mình, tràn đầy dấu vết hoan ái.

Dù sao cũng chỉ là nói một câu, anh lại không có ở đây, muốn thú tính đại phát cũng không có biện pháp gì.

Điện thoại di động của Giản Việt đang mở loa ngoài, tay anh sững lại, nhanh chóng tắt đi.

Anh nhìn xung quanh, sau đó mặt không đổi sắc lấy tai nghe Bluetooth ra.

Ngón tay chạm nhẹ vào màn hình, phát lại câu thoại của Hà Lạc một lần nữa.

Yết hầu anh khẽ nhúc nhích, trả lời một câu, lạnh nhạt nói: “À, vậy em muốn dùng cái miệng trên ăn hay là cái miệng phía dưới hử? ”

Loại giọng nói lạnh lùng cấm dục này, cùng với lời nói sắc tình đến cực điểm của anh khiến người ta nhịn không được hưng phấn hẳn lên.

Mặt Hà Lạc đỏ như một con tôm chín, không được rồi cấp bậc của Giản Việt quá cao, cô không đánh lại anh.

Cô đang định giả chết, lại nhận được tin nhắn của Giản Việt gửi đến.

“Buổi tối chúng ta ra ngoài ăn.”

“Được.”

Nhưng lúc thả điện thoại xuống, trong đầu Hà Lạc chỉ toàn là côn thịt lớn nổi lên gân xanh của Giản Việt. Xong rồi, tư tưởng này của cô không cứu được nữa.

Vào buổi tối, lúc Giản Việt đến đón cô, phát hiện Hà Lạc hiếm khi mặc quần jeans, một đôi chân thẳng tắp thon dài, nhưng sau khi cô lên xe thì kêu nóng, không thở nổi, không thoải mái, dù sao chỗ nào cũng không đúng.

“Em muốn nói cái gì?” Giản Việt không nhịn được cười.

“Tại anh đấy” Hà Lạc lẩm bẩm một câu.

Giản Việt nghiêm túc đánh giá cô, đưa ra nhận xét: “Nhưng em mặc cái gì cũng đẹp mà ”

Nếu như là người khác nói ra những lời này sẽ có vẻ rất nịnh hót qua loa, nhưng hết lần này tới lần khác là từ miệng Giản Việt nói ra cùng ánh mắt thâm thúy chăm chú của anh khiến những lời này tăng thêm mười phần thuyết phục.

Bình luận (0)

Để lại bình luận