Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ăn một bữa khuya mà thôi, thả lỏng một chút đi, Lạc Lạc.”

“Nói như vậy không sai…”

“Người khác suy nghĩ gì về em, đối với anh mà nói không quan trọng.”

Giản Việt nắm lấy tay cô, lòng bàn tay ấm áp trong nháy mắt khiến lòng cô thoải mái không ít.

Hà Lạc vẫn loay hoay một hồi, cuối cùng quyết định mặc chiếc váy hoa màu sáng kia, ít nhất phải để cho người ta lưu lại một ấn tượng tốt.

Mọi người đã tụ tập đông đủ rồi.

Dưới sự giới thiệu của Giản Việt, Hà Lạc lần lượt chào hỏi Trương Hạo, Hứa Nhân và Lâm Diệu Dương.

Bạn gái của Trương Hạo là Hứa Nhân, có mái tóc ngắn gọn gàng, trông rất mát mẻ

Cô ấy ném chìa khóa xe cho Trương Hạo: “Hôm nay em mệt chết đi được, anh lái xe đi. ”

“Tuân mệnh, nữ vương đại nhân của anh.” Trương Hạo nhìn về phía Lâm Diệu Dương ”Cậu muốn ngồi xe của ai? ”

Rất tốt, câu này hoàn toàn khiến Lâm Diệu Dương nghẹn họng.

Bởi vì cậu ngồi trên chiếc xe nào, cậu cũng sẽ là một bóng đèn sáng nhất.

“Hình như chỗ đó cũng không xa, em có xe đạp, em có thể tự đi là được…”

“Đừng, đi đạp xe cả người đầy mồ hôi lắm, làm sao có tâm trạng ăn cái gì nữa.” Hứa Nhân mở cửa sau cho cậu: “Lên xe đi. ”

Nói đến đây, Lâm Diệu Dương cũng không thể từ chối được, sau khi lên xe, cậu di chuyển ngồi đến ở một góc để tận lực giảm bớt cảm giác tồn tại của mình.

Trương Hạo ngồi vào ghế lái, thấy trạng thái Hứa Nhân không tốt, bèn mở miệng bảo cô ấy tiến lại gần

“Làm gì? Có chuyện gì không thể nói trực tiếp được à?” Hứa Nhân có chút không kiên nhẫn.

Trương Hạo nắm cằm cô ấy, triền miên hôn thật sâu.

”Cổ vũ cho em nè, đừng xị mặt nữa nào, vợ”

Hai má Hứa Nhân đỏ bừng, lại mắng: “Cút đi! Ai là vợ của anh chứ! ”

Lâm Diệu Dương cảm thấy: Cậu nên ở dưới gầm xe chứ không phải ở trong xe.

Nơi thế giới mà chỉ có một mình cậu chịu tổn thương

Tiệm thịt nướng cách đó cũng không xa, lái xe mười phút là tới nơi, cửa tiệm cũng không lớn nhưng kinh doanh rất tốt, thậm chí có hai cái bàn bày ra ở trước cửa.

“Anh Triệu, đêm nay công việc của anh không tệ đó nha” Trương Hạo chào hỏi.

“Đừng nói nữa, so với cửa hàng của các cậu còn kém xa lắm.”

“Thôi, không cần khách sáo như vậy.”

“Vậy thì mọi người gọi món đi, gọi xong tôi để cho nhân viên nướng trước cho mọi người”

Trương Hạo nhìn mọi người bận rộn đến mức khói lửa mịt mù, vội vàng xua tay: “Phía trước nhiều khách hàng chờ như vậy, không cần đặc biệt làm riêng cho chúng tôi đâu, chúng tôi cũng không vội. ”

“Cũng được, rượu ở bên tủ đá tự lấy đi nhé.”

“Anh bận rộn đi, chúng tôi tự đến lấy là được rồi.”

Đều là người quen, chào hỏi một tiếng là đủ rồi, không cần khách khí như vậy.

Trương Hạo tìm được vị trí, để mọi người ngồi xuống trước.

Lúc Giản Việt xuất hiện cùng Hà Lạc, đặc biệt thu hút không ít ánh mắt

Hứa Nhân nhường vị trí bên trong cho cô, vừa vặn có một tấm bình phong, có thể ngăn trở Hà Lạc.

“Cảm ơn.”

Sau khi mọi người gọi món xong, Hứa Nhân vừa nhìn thấy không có rượu, đối với cô ấy mà nói rất nhạt nhẽo, nhưng Giản Việt và Trương Hạo đều phải lái xe, không thể uống được, cô ấy đành phải hỏi: “Lâm Diệu Dương, cậu không uống chút rượu sao? ”

“Em bị dị ứng với rượu…”

Hứa Nhân đi dạo một vòng, lại vòng tới trước mặt Hà Lạc: “Hà Lạc, vậy cô có thể uống rượu được không? ”

Hà Lạc còn chưa mở miệng trả lời thì Giản Việt cướp lời: “Em ấy không biết uống rượu. ”

“Được rồi, vậy tôi không uống, một mình uống cũng không vui:” Hứa Nhân đành phải từ bỏ.

“Thật ra thì….Tôi vẫn có thể uống một chút “Hà Lạc dơ một đầu ngón tay.

Ánh mắt Hứa Nhân sáng lên, ôm lấy Hà Lạc, bởi vì quá hạnh phúc, không nhịn được trực tiếp hôn lên mặt cô một cái: “Hà Lạc, cô thật sự quá đáng yêu, khó trách ngay cả Giản Việt cũng thích cô. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận