Chương 1

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời tiết trong xanh, nhìn lên bầu trời vạn dặm là mây, xanh thẳm thật là mỹ lệ.

“Âu Dương tổng, em yêu anh” Thu Tiểu Quân đứng ở sau lưng Âu Dương Kiện Vũ, ngắm nhìn bóng lưng cao to cười cười nói, thanh âm nho nhỏ, nhưng trong lòng lại cực kì khẩn trương.

Âu Dương Kiện Vũ khuôn mặt tuấn tú, thân hình nho nhã mà thành thục, đột nhiên nghe cô thổ lộ, sửng sốt vài giây, sau đó xoay người nhìn đến khuôn mặt xinh đẹp của cô, mỉm cười ôn nhu mà tàn khốc nói: “Tiểu Quân, cô đã là thư kí bên cạnh tôi 5 năm, tôi rất tán thưởng cô, cũng thực thích cô, nhưng, đó lại không phải là yêu”

Cô, bị hắn cự tuyệt.

Thu Tiểu Quân cảm giác trái tim hoàn toàn tan vỡ, vừa đau đớn vừa lạnh lẽo, không muốn hắn nhìn thấy bộ mặt thống khổ của mình, cúi đầu xuống xoay người đi. Tựa hồ như giờ phút này, cô chỉ muốn tìm một cái hang rồi chui vào.

“Tiểu Quân, ngày mai cô không cần đến công ty nữa” Trầm mặc một hồi, Âu Dương Kiện Vũ lãnh đạm nói.

Nghe vậy, Thu Tiểu Quân trong lòng đau đớn, khổ sở, nhanh chóng ngẩng đầu lên, con mắt rưng rưng nhìn về phía khuôn mặt tuấn tú mà cô ngày nhớ đêm mong, “Tổng tài, em phải làm như thế nào, anh mới có thể yêu em dù chỉ một chút?”

Âu Dương Kiện Vũ nghĩ nghĩ, nửa thật nửa đùa nói: “Cô nếu trở nên quyến rũ, câu dẫn hơn, có lẽ tôi sẽ thích cô một chút, hoặc khi nào tâm trạng tốt, chúng ta sẽ cùng nhau trải qua tình một đêm.” Nói xong, hắn rời bước từ cửa sổ ưu nhã quay về bàn làm việc, ngồi xuống ghế da màu đen, lấy ra đưa cho cô một tờ chi phiếu “Cầm đi, hy vọng khoản tiền này có thể làm cô vừa lòng.”

Cô không cầm lấy.

Chi phiếu, tiền bạc, vinh hoa cùng phú quý đã từng là thứ cô theo đuổi, nhưng bây giờ, cô lại cảm thấy tờ chi phiếu trên tay hắn so với cặn bã còn dơ bẩn hơn.

Cô nhìn lại hắn, nhìn đến khuôn mặt từng làm cô lưu luyến, rưng rưng một hồi rồi quay đầu bước nhanh ra khỏi văn phòng xa hoa của hắn.

Hôm nay trời đẹp, ánh nắng tươi sáng tỏa chiếu, nhưng Thu Tiểu Quân lại đang thất tình, còn chưa bắt đầu yêu đương đã bị thất tình, chuyện này thật làm người ta cảm thấy dở khóc dở cười.

Hai mươi ba năm qua, cô chưa từng thật tâm yêu ai, vừa nãy đã lấy hết dũng khí mà thổ lộ, đó là lần đầu tiên trong cuộc đời cô.

Cô giấu kĩ phần ái mộ này trong lòng, để nó càng ngày càng lớn mạnh hơn, cũng thầm hy vọng một ngày nào đó mình sẽ được đáp lại, nhưng không ngờ, lại bị Âu Dương Kiện Vũ trào phúng mà từ chối.

Đi ra khỏi tòa cao ốc, không trung vẫn là màu xanh của trời mây, ánh mặt trời vẫn là sáng lạn cùng lóa mắt như thế, nhưng mà trong lòng cô lại không như thế, mà giống như rơi xuống hầm băng lạnh lẽo, cái băng giá lan truyền đến khắp cơ thể cô.

Hắn nói, Tiểu Quân, ngày mai cô không cần đến công ty nữa.

Hắn, không cần cô. Rời bỏ hắn, cô không biết bản thân nên đi nơi nào, từ khi được mười tám tuổi, cô đã đi theo hắn làm việc, trở thành thư ký của hắn.

Lang thang đi trên đường, đầu óc dần dần trở nên mờ mịt, không biết bản thân đã đi qua đám đông như thế nào, không biết bản thân đã đi qua ngã tư như thế nào, cũng không biết bản thân như thế nào lại đang đứng giữa đường lớn.

“Két…”, bỗng nhiên bên tai vang lên một tiếng thắng xe gấp mạnh, cô như bừng tỉnh, thì ra từ lúc nào cô đã đứng ngay giữa đường.

Một chiếc Porsche màu đỏ ngừng ngay bên người cô, màu sắc vừa khí phách vừa lóa mắt.

Rất nhanh, chủ nhân của chiếc xe – cũng lóa mắt như nó, xuống xe, dẫm đôi giày cao gót màu đỏ mười phân xuống đường, tức giận mà mắng: “Cô như thế nào lại đứng giữa đường, muốn chết sao?”

Thanh âm nữ nhân này rất dễ nghe, chỉ có hơi chút chói tai, Thu Tiểu Quân hơi chớp mắt, chậm rãi quay đầu về phía nàng, ấn tượng đầu tiên của cô chính là, cô gái này thật sự xinh đẹp.

“Thực xin lỗi, hôm nay tôi thất tình” Cô ngơ ngác, khóe mắt ươn ướt mà nói, sau đó bước nhanh đi đến ven đường, tiếp tục bước đi lang thang không có mục đích.

Tuy nhiên chỉ chốc lát sau, mỹ nữ xinh đẹp kia lại đuổi theo, hạ cửa kính xe xuống mỉm cười với cô, ưu thương nói: “Chúng ta đúng là có duyên, hôm nay tôi cũng như cô, cũng thất tình.” Nói đến đây, mỹ nữ dừng xe: “Lên xe đi, tôi chở cô.”

Đúng vậy, rất có duyên, Thu Tiểu Quân cũng không phản đối, khẽ cười, suy nghĩ một chút rồi ngồi vào xe. Cửa xe vừa đóng, lại ngửi thấy phảng phất mùi rượu, chân mày cô nhíu chặt lại, quay đầu về phía mỹ nữ hỏi: “Cô uống rượu?”

“Ừ, chút ít.” Mỹ nữ cười cho qua nói, “Hôm nay thất tình, uống rượu giải sầu là chuyện bình thường thôi”. Thanh âm nàng hơi trầm xuống, đột nhiên nhấn mạnh chân ga, chiếc xe cứ thế mà lao vun vút trên đường.

Mỹ nữ lái xe chạy thật nhanh, có lẽ là do thất tình, cũng có lẽ là do uống rượu.

Tốc độ xe càng lúc càng nhanh, giống như là bay.

“Cô tên là gì?” Mỹ nữ một bên vừa tăng tốc, một bên cười hỏi cô.

“Thu Tiểu Quân” Cô không chút nào giấu diếm “Cô thì sao? Cô tên gì?”

“Bạch Trục Nguyệt”

“Ha ha, tên của cô nghe rất êm tai” Nàng thật tâm tán thưởng.

Bạch Trục Nguyệt cười một cách kiêu ngạo, “A, đó là điều đương nhiên, tên của tôi là do ba tôi đã suy nghĩ trong khoảng thời gian rất lâu mới nghĩ ra đấy! Á…” Ngay lúc này, một chiếc xe tải lớn từ đường bên kia bỗng chuyển hướng mà lao về phía này.

Hai xe tốc độ đều rất nhanh, ai cũng không kịp phanh lại, cuối cùng hai bên đụng nhau thật mạnh.

“Két, két…”

Tiếng phanh xe chói tai vang lên, chiếc Porsche màu đỏ lộn mấy vòng, “Ầm—” một tiếng nổ lớn vang lên trên đường…

Thu Tiểu Quân mở to mắt tỉnh lại, phát hiện bản thân đang mặc một bộ đồ trắng nằm trên chiếc giường lạnh lẽo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận