Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thất trách chính là thất trách, còn biện hộ cái gì?” Mạc Hoa Khôi tỏ vẻ không kiên nhẫn, một bên nói, một bên hất cằm về phía cổng lớn tòa cao ốc, “A Hổ, A Báo, đem hắn kéo ra ngoài.”

Thì ra, hai thuộc hạ đi phía sau hắn vừa là trợ lý vừa là vệ sĩ, một người kêu A Hổ, một người là A Báo, hai người vừa nghe hắn nói thế, liền lập tức túm lấy người bảo vệ, đem hắn nhanh chóng kéo ra ngoài.

“Mạc tổng, Mạc tổng, tha cho tôi đi, tôi cần công việc này để nuôi gia đình…” Tiếng bảo vệ cầu xin cứ thế vang vọng ở đại sảnh.

Mạc Hoa Khôi không phải làm từ thiện, đối với lời cầu xin như vậy, từ trước tới nay rất không thích, hắn ấn nút thang máy, cửa mở ra, lập tức bước vào.

Bước vào thang máy, liền thấy tác phẩm của mỹ nữ nào đó để lại, khuôn mặt yêu mỹ lập tức tức giận đến xanh mét, “***, dám đem tên tôi vẽ cùng với một đống phân bốc mùi, thật buồn cười.” Hắn một bên tức giận mà mắng, một bên nhanh chóng lấy ra khăn tay trắng sạch chà lau tấm kính, nhưng cho dù lau như thế nào cũng không hết, tấm kính vốn sáng ngời, sau khi hắn chà lau một hồi liền trở nên mờ mờ ảo ảo, nhìn không ra hình ảnh gì.

Người bên trong tức giận, nhưng thang máy vẫn di chuyển, chỉ chốc lát sau đã đến tầng cao nhất.

Khi cửa thang máy mở ra, hắn nắm chặt chiếc khăn tay đã dơ kia bước ra, “Hừ, mẹ nó, nhất định phải tìm ra là tên nào đã vẽ…” Hắn rất tức giận, không nghĩ tới bước ra khỏi thang máy, ngẩng mặt lên liền nhìn thấy hình ảnh một mỹ nữ chân thon dài gợi cảm đang đứng dựa vào vách tường hàng lang, ngọn lửa tức giận trong lòng lúc này mới vơi đi chút ít.

Mỹ nữ gợi cảm kia đúng thật là Thu Tiểu Quân, cô vừa quay đầu, liền nhìn thấy Mạc Hoa Khôi xanh mặt bước ra khỏi thang máy, thật ngoài dự đoán vì vẻ đẹp của hắn mà cô ngây người mất một giây, nhưng ngay sau đó cô hướng về phía hắn nhướng lên một bên mày lá liễu, môi đỏ chậm rãi cong lên một độ cong mê người, “Hi~”

Cô chủ động chào hỏi với hắn, thần sắc mê người cộng với thanh âm ngọt ngào rất là câu dẫn.

Ah, vưu vật nha!

Mạc Hoa Khôi nhìn cô, trong lòng âm thầm đánh giá, bỗng nhiên nhớ đến bảo vệ đã nói có một mỹ nữ mặc váy đỏ gợi cảm sử dụng thang máy chuyên dụng của mình, còn có hình vẽ cục phân bốc mùi kia, nhất định là cô ta vẽ, ấn tượng trong lòng thoáng chốc trầm xuống…

Hừ, cái gì mà vưu vật, quả thật là đồ đáng chết mà!

Dù khuôn mặt đang tươi cười nhưng trong lòng hắn lại đang thầm mắng cô vạn lần, một tay đút túi quần, bước đến trước mặt cô, nhìn đến màu son môi đỏ tươi, sau đó nhìn xuống khăn tay đang cầm, đôi mắt phượng hẹp dài dần dần nổi lên từng trận lửa giận, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, “Vừa rồi, là cô đã sử dụng thang máy của tôi? Đúng không?”

Thanh âm của hắn nghe rất êm tai, nhưng lại lạnh lùng đến cực điểm.

Thu Tiểu Quân nở nụ cười mê hồn, “Đúng vậy.” Nhìn khuôn mặt trước mặt so với nữ nhân còn yêu mị hơn, cô sảng khoái thừa nhận.

Sắc mặt Mạc Hoa Khôi càng thêm khó coi, “Những hình vẽ trong thang máy, cũng là cô vẽ?” Vừa hỏi, hắn vừa đưa chiếc khăn tay ra, cho cô thấy rõ chiếc khăn trắng tinh giờ dính đầy vết son môi lem luốc.

“Đúng vậy.” Cô, không phủ nhận, khuôn mặt gợi cảm mỹ miều vẫn mê người như cũ.

Mạc Hoa Khôi dám khẳng định, nữ nhân trước mặt này, tuyệt đối không biết tự lượng sức, càng không biết trời cao đất dày là gì.

Nữ nhân như vậy, là loại hắn ghét nhất, nghĩ đến bản thân uy vũ như vậy thế mà bị cô ta vẽ thành một đống phân lớn, hắn hận không thể lập tức đánh bay cô ta.

“Hừ!” Hắn lạnh mặt hừ một tiếng, dùng sức ném khăn tay tới trên mặt cô.

Hắn ném thật sự là điêu luyện, khăn tay bị bẩn kia thoáng chốc đã bay đến che hết khuôn mặt xinh đẹp của Thu Tiểu Quân.

Thu Tiểu Quân cũng không lập tức lấy xuống, sau cái khăn tay, hơi mắt nhắm lại, khẽ kiềm chế cảm xúc trong lòng, sau đó mới lấy xuống, mỉm cười với hắn, “Mạc tổng, vừa rồi tôi chỉ là cùng ngài vui đùa một chút, cớ gì phải tức giận như thế.”

“Cô đem tôi vẽ thành như thế, cô cảm thấy tôi có thể bình tĩnh sao?” Sắc mặt hắn vẫn không khá hơn, “Tôi nói cho cô biết, hiện tại tôi đang rất tức giận, hậu quả của việc này sẽ không nhỏ đâu.”

“Vậy sao?” Cô cười cười, một bộ dáng chờ mong, “Ngài nói xem, hậu quả của tôi sẽ nghiêm trọng như thế nào đây?”

“Tôi sẽ cho người tạt axit, hủy dung cô, hoặc an bài một trăm nam nhân thay phiên cưỡng hiếp cô, sau đó đem cô bán vào động mại dâm.” Hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt cô, ngoan độc nói, thành âm đó, sắc mặt đó, quả thật là dọa người đến cực điểm, tuyệt đối không có nửa điểm nói đùa.

“Ôi, tôi sợ quá.” Nghe hắn nói, hai tay Thu Tiểu Quân ôm ngực, làm ra bộ dáng vô cùng sợ hãi, chỉ là, rất nhanh cô liền bật cười, không chỉ cười đến gập cả người, mà khóe mắt còn ươn ướt, “Ha ha…”

“Cô cười cái gì?” Tiếng cười của cô, Mạc Hoa Khôi cảm thấy thật chói tai.

“Aha ha ha…” Một hồi lâu, Thu Tiểu Quân mới ngừng cười, ngẩng đầu lên nhìn hắn, nói: “Mạc tổng, tôi chợt nhận ra rằng, ngài tức giận thật sự rất đáng yêu.”

“Cái gì?” Hắn nhíu mày, lộ ra vẻ mặt có phải thật là đáng yêu hay không.

“Những lời ban nãy, tôi hy vọng anh nói vậy chỉ là để dọa sợ tôi mà thôi.” Thu Tiểu Quân cười nói, sau đó nhẹ xoay người, phong tình vạn chủng mà bước đi về phía thang máy chuyên dụng cho tổng tài.

Mạc Hoa Khôi làm sao có thể để cho cô dễ dàng rời đi như thế, hắn quay đầu lại, lạnh lẽo nhìn chằm chằm bóng lưng gợi cảm của cô, “Cô đứng lại đó cho tôi.”

Thu Tiểu Quân không đứng lại, cũng chẳng xoay đầu nhìn hắn, đi tới cửa thang máy mới quay đầu chớp chớp mắt với hắn, đùa giỡn, “Mạc Hoa Khôi, chúng ta sẽ còn gặp lại, không cần quá nhớ tôi đâu nha.” Nói xong, cô liền bước vào thang máy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận