Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô ngoảnh mặt làm ngơ, bước đến giữa sân khấu, hướng về ban nhạc búng tay một cái, “Âm nhạc.”

Nếu là Thu Tiểu Quân, cô sẽ chẳng biết cái gì là nhảy, chỉ là biết chút ít quyền đạo và thái cực quyền mà thôi. Nhưng nếu là Bạch Trục Nguyệt thì vũ điệu Tango, Valse, Rumba, thậm chí múa cột, tất cả đều không thành vấn đề.

Trong đầu có ký ức của Bạch Trục Nguyệt, lúc này khi cô bắt đầu cũng không có gì khó. Âm nhạc vang lên, bắt đầu dựa theo tiết tấu nhạc mà đong đưa vòng eo, sau đó bắt đầu khởi động các động tác có độ khó cao, thỉnh thoảng chớp chớp mắt, đứng ở trên cao tỏa ra thần sắc mị hoặc với Cao Bác Đạt và những nam nhân phía sau.

“Oa, thật gợi cảm nha.”

“Thật đúng là vưu vật.”

“Đúng là tiểu yêu tinh nha…”

Nhìn vũ điệu của cô, nhiều nam nữ vây xem phía bên dưới không che dấu được sự thán phục, ánh mắt chớp sáng mà nhìn chằm chằm từng đường đi nước bước của cô.

“Cởi, cởi, cởi…”

“Cởi, cởi, cởi quần áo ra đi.”

“…”

Mười mấy tên hạ thủ đứng phía sau Cao Bác Đạt hưng phấn cực kỳ, không ngừng hét lớn, bọn họ thật muốn nhìn đến hình ảnh nóng bỏng đó.

Cao Bác Đạt vẫn cứ cao cao tại thượng mà ngồi trên ghế salon.

Hắn cũng là nam nhân bình thường, lúc này cũng bị hấp dẫn bởi dáng múa của Thu Tiểu Quân, hút vào một hơi xì gà, ánh mắt hắn không thể nào rời khỏi nữ yêu tinh trên sàn nhảy.

Thu Tiểu Quân tựa hồ như đã hóa thành yêu hồ chân chính, nhìn đến những tên thủ hạ dẫm đạp lên Lâm An An, môi đỏ mọng hơi cong lên, hai tay nhấc lên vừa quyến rũ vừa yêu mị mà cởi bỏ đi bộ sát bó sát trên người. Xoay nhẹ một vòng, đứng tựa vào cây cột duy nhất trên sân khấu, hai tay vòng ra phía sau, cởi bỏ chiếc khóa vướng víu, động tác ưu nhã mà bắt lấy áo ngực màu đen, ngay lúc đám nam nhân đang kịch liệt hoan hô, cô không chút nào do dự mà đem quần lót cũng cởi xuống, rồi để nó tùy ý rơi xuống…

Trong khoảnh khắc đó, toàn quán bar náo động. Cô hoàn toàn thoát y, hóa thân thành yêu tinh…

Nam nhân là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, thời điểm cô hăng say múa thoát y, ba nam nhân trên ghế VIP đều nhìn đến ngây người. Khi cô cởi bỏ toàn bộ nội y, thân thể bọn họ liền phản ứng theo bản năng, mơ hồ trong cơ thể có chút gì đó sôi trào.

Sau khi nội y rơi hết xuống đất, Thu Tiểu Quân mang theo nụ cười mị hoặc nhặt lên quần áo ngoài che lấy những bộ phận nhạy cảm trên cơ thể. Bình tĩnh xuống sân khấu, dùng biểu cảm ôn hòa nhất mà nhìn Cao Bác Đạt, “Kêu các thủ hạ của ngài chấm điểm cho tôi.”

Cao Bác Đạt không nghĩ tới sau khi cô ta nhảy múa thoát y trước mặt nhiều người như thế mà vẫn còn có thể ung dung được. Hắn ngẩn người nhìn những tên thuộc hạ phía sau, thanh âm hơi trầm xuống, “Chấm điểm cho cô ta, mười điểm là tối đa.”

“Các soái ca à, xin các anh đó, cho người ta điểm tối đa đi mà.” trước khi những người đó đánh giá, cô không quên hướng về phía bọn họ chớp mắt một cái đầy quyến rũ, hy vọng sẽ đạt được hiệu quả như ý.

“Mười điểm.”

“Mười điểm.”

“Mười điểm.”

“…”

Có lẽ là do cô nhảy quá tốt, hay là do cái chớp mắt đó quá mị hoặc, toàn bộ thủ hạ của Cao Bác Đạt đều cho cô điểm tối đa.

“Cảm ơn.” Cô cự kỳ vừa lòng kết quả này, “Tiên sinh, hiện tại, ngài có thể thả cậu ta được rồi chứ?” Cô nhìn qua Lâm An An, rồi hơi mỉm cười nhìn Cao Bác Đạt, thập phần tự tin mà hỏi.

Cao Bác Đạt có chút khó coi cười cười, “Được.” Nói xong, hắn liếc Hầu Tam một cái để hắn thả người ra.

“Trục Nguyệt, Trục Nguyệt…” Lâm An An cố hết sức để đứng dậy từ trên mặt đất, khuôn mặt giàn giụa nước mắt, khập khiễng đi về phía cô, sự vui mừng và cảm kích đối với cô không từ nào có thể diễn đạt.

Đợi hắn đến gần mình, Thu Tiểu Quân gật đầu cảm tạ Cao Bác Đạt, “Cảm ơn.” Sau đó xoay người đỡ lấy Lâm An An, “An An, chúng ta đi.”

“Khoan đã.” Không nghĩ đến vừa mới bước hai bước, Cao Bác Đạt liền cao giọng gọi bọn họ lại.

Nghe được hai chữ đấy, Thu Tiểu Quân lập tức cảm thấy không ổn, quay đầu lại, có chút nghi hoặc hỏi: “Còn có chuyện gì sao?”

“Tên kia có thể đi, nhưng còn cô thì không.” Cao Bác Đạt chỉ chỉ Lâm An An, rồi nở nụ cười đầy thâm ý đối với cô.

“Tại sao?”

“Haha, tôi đã nói nếu cô lên sâu khấu nhảy thoát y, được các huynh đệ của tôi khen ngợi thì tôi thì sẽ tha cho hắn ta, nhưng tôi chưa nói sẽ cho cô rời đi.” Cao Bác Đạt đứng lên, bỏ xì gà trong tay xuống, chậm rãi đi đến trước mặt cô, đưa tay lên, như một tên lưu manh mà mơn trớn cằm cô. “Buổi tối hôm nay, anh cho em làm nữ nhân của anh, hãy hầu hạ anh cho tốt.”

Nhìn đi, đây chính là tên vô lại đê tiện, tên sắc lang ghê tởm.

Thu Tiểu Quân không trả lời ngay mà suy nghĩ một lát, rồi dùng lực đạo vừa phải đẩy bàn tay Cao Bát Đạt ra, hướng về Lâm An An nở một nụ cười, “An An, em đi trước đi.”

Lâm An An thấy thế vừa nôn nóng, vừa sợ hãi, “Nhưng mà Trục Nguyệt à…”

“Nghe chị nói, đi trước đi.” Cô trực tiếp cắt ngang lời hắn, dùng khẩu khí ra lệnh mà nói.

Lâm An An thấy được biểu cảm cực kỳ tự tin như chưa từng có của cô, suy nghĩ giây lát, quyết định là nghe lời cô. Hắn xoay người, rồi bước nhanh ra khỏi quán bar.

Ba nam nhân tuyệt mỹ tuấn tú ngồi trên cao cảm thấy rất hứng thú đối với những gì diễn ra phía dưới. A, không đúng, chính xác mà nói thì là bọn họ cảm thấy hứng thú với nữ nhân có cam đảm kia. Đôi mắt của ba người đều tập trung hướng về phía người con gái đang bị tên Cao Bác Đạt kia đùa bỡn.

“Cái thứ không biết liêm sỉ, vô lễ như cô ta bị rơi vào tay Cao Bác Đạt là đáng lắm.” Mạc hoa Khôi nhếch môi khinh thường, nhìn đến khuôn mặt xinh đẹp kia của Bạch Trục Nguyệt, nở nụ cười vui sướng khi thấy cô gặp họa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận