Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thôi, tôi vẫn nên ở khách sạn thì hơn, thư ký đã đặt phòng giúp tôi rồi.”

“Tùy cậu.” Hai anh em cũng có những tâm tư riêng, hai người tách ra, hắn muốn ở khách sạn thì Mạc Hoa Khôi cũng không có ý kiến. “Cậu ở khách sạn nào?”

“Khách sạn Hải Dật.”

“Khách sạn đó đối diện với công ty tôi, tôi cũng biết.”

…..

Bên trong quán bar Yến Vĩ Điệp.

“Một đám phế vật, chúng bay đông như thế mà chỉ có hai người cũng không đánh lại, thật là phí công nuôi đám ăn hại tụi bay!” Cao Bác Đạt chống nạnh, nhìn một đám người bị đánh bầm dập trước mặt, hung tợn trách mắng.

Cũng biết là lỗi do mình nên bọn họ cũng không dám trả lời.

“Về sau luyện tập lại cho tốt đi. Nếu còn tiếp tục tình trạng như thế nữa, tao sẽ tiễn từng đứa một xuống địa ngục.”

“Dạ, đại ca.”

“Dạ dạ!”

“…”

Tên Hầu Tam cầm đầu liên tục gật đầu, Cao Bác Đạt thấy thế cũng hơi nguôi giận, hừ lạnh một tiếng rồi bước ra khỏi quán bar. Thấy thế, nhóm người kia sôi nổi đuổi theo hắn, lúc này quán bar mới trở lại bình thường.

…..

Thu Tiểu Quân rời khỏi bãi đậu xe liền trở phòng cho nhân viên, nhẹ nhàng lấy thuốc ra thoa lên mặt Lâm An An, quan tâm dặn dò, “Trở về thì nghỉ ngơi cho tốt đi, mấy ngày này, đừng có mà tới quán bar làm việc.”

“Dạ.” Trong lòng hắn đầy cảm kích, đôi mắt đẹp rưng rưng nhìn cô, “Trục Nguyệt, nếu như không có chị, chắn chắc đêm nay em đã bị bọn họ đánh chết.”

“Không có đâu, tuy rằng bọn họ lỗ mãng như thế, nhưng chắc là cũng có chừng mực.” Cô cười an ủi nói, vừa xoay người, liền nhìn thấy một bộ trang phục biểu diễn màu đen của ninja, đôi mắt híp lại như suy tư điều gì đó, cầm lấy bộ quần áo lên, “Cái này là trang phục biểu diễn của em sao?”

“Dạ, đúng vậy, vốn dĩ em chuẩn bị nó để dành cho chủ đề ninja ngày mai, nhưng không ngờ tối nay lại xảy ra chuyện như thế này.”

“An An, chị khá thích bộ quần áo này. Vậy, tặng cho chị nha?”

“Được a, Trục Nguyệt, đồ vật của em, chỉ cần chị thích, em đều nguyện ý tặng cho chị.” Lâm An An nhìn cô, chân thành nói, “Mạng của em là do chị cứu. Về sau, em nguyện ý làm tất cả vì chị.”

Cô cười cười, “Em nói quá lời rồi, thôi, nghỉ ngơi cho khỏe rồi nhanh trở về đi. Chị có chút việc, đi trước nhé.” Nói xong, cầm lấy bộ quần áo ninja, nhanh chóng bước ra khỏi phòng.

…..

Bãi đậu xe của quán bar Yến Vĩ Điệp rất lớn, nhưng do có vài cái đèn bị hỏng nên nhìn qua có vẻ hơi âm trầm. Cao Bác Đạt và đám đàn em vừa đi vào, thì không khí nơi đây mới có vẻ thông thoáng hơn một chút.

“Đại ca, mời anh.” Trong đám thủ hạ, Hầu Tam là đứa chân chó nhất. Hắn nhanh chóng bước về phía chiếc xe BMW, mở cửa mời Cao Bác Đạt với vẻ mặt nịnh nọt.

Cao Bác Đạt không vội vã lên xe mà đi về phía nam nhân tóc húi cua đã nhận tiền bồi thường của Mạc Hoa Khôi.

Thấy vậy, tóc húi cua hơi hoảng hốt, “Đại, đại ca, em em…”

“Không cần đi theo tao nữa.” Cao Bác Đạt ngắt lời hắn, thanh âm lạnh lẽo tới cực điểm, ngay sau đó, hắn nhanh chóng cầm lấy khẩu súng bên hông ra, nhắm ngay cái ót của tóc húi cua.

“Đùng!”

Tóc húi cua hét lên rồi ngã gục xuống, máu tươi văng khắp nơi.

Cảnh tượng như vậy tuy có chút sợ hãi nhưng do đám người này cũng đã quen nhìn thế nên cũng không kinh ngạc. Trong tình huống thế này, người nào cũng sợ bị Cao Bác Đạt giận lây rồi giết chết ngay tại chỗ, ai cũng không dám lên tiếng nói chuyện.

Vào lúc này, một người toàn thân màu đen, từ trang phục cho đến chiếc mặt nạ trên mặt đều âm trầm, dáng người cao gầy từ phía sau một cây cột lớn trong bãi đỗ xe không hề sợ hãi mà bước ra.

Vào lúc này, một người toàn thân màu đen, từ trang phục cho đến chiếc mặt nạ trên mặt đều âm trầm, dáng người cao gầy từ phía sau một cây cột lớn trong bãi đỗ xe không hề sợ hãi mà bước ra.

Người này đúng là Thu Tiểu Quân. Cô nhìn qua thi thể trên mặt đất, khóe miệng dưới lớp mặt nạ nở một nụ cười trào phúng, gắt gao nói: “Đám tụi bay, chuyện tốt thì chẳng thấy có mặt, cuộc sống chỉ suốt ngày kiếm cớ gây chuyện, nhàm chán lắm phải không? Một ngày không vô duyên vô cớ mà khi dễ người khác thì cảm thấy ngứa ngáy lắm à? Có bản lĩnh, thì đừng dụng đến những người tay trói gà không chặt đó, muốn chơi, thì đến đây, tao chơi với chúng mày.”

Lời vừa dứt, đám người Cao Bác Đạt lộ ra nét kinh ngạc, tràn ngập cảnh giác mà nhìn cô.

Cao Bác Đạt nghe ra là tiếng của nữ nhân, khinh miệt nói, “Mày là con nào?”

Khóe miệng dưới lớp mặt nạ lại cong lên, “Tao đây là đại diên cho chính nghĩa, đến đây dạy cho chúng mày một bài học.” Cô vừa nói, vừa ung dung tiến về phía bọn họ.

Cao Bác Đạt biết người đang tiến đến chỉ là một con nhãi con, thấy cô bước đến, cũng không thèm bận tâm, “Vừa đúng lúc hôm nay có một đứa tay sai của tao vừa chết, nếu mày cũng đi xuống dưới mà bồi tiếp nó, tao sẽ thành toàn cho mày.” Nói xong, hắn liền vung tay lên, “Tất cả lên cho tao, bắt được con này, cưỡng gian rồi giết chết.”

Hắn vừa ra lệnh, đám người liền như ong vỡ tổ mà ùa lên, đem Thu Tiểu Quân toàn thân hắc y vây lại ở giữa.

Trên người có một cỗ lực lượng thần bí tồn tại, cô cớ gì phải lo sợ bọn họ. Ngay lúc bốn năm thủ hạ của Cao Bác Đạt đồng thời đánh cô, thì cô liền linh hoạt tránh thoát, thân mình vượt qua một tên nam nhân, rồi lại nhảy lên, xuất ra toàn bộ sức mạnh. Chỉ trong nháy mắt đã đem một đám người đánh cho tàn bại.

“A a.”

“Hu hu…”

Một đám tay sai ngã trái ngã phải, té ngã như rạ trên đất.

Cao Bác Đạt trầm ngâm nhìn một con nha đầu xinh đẹp lần lượt mà hạ gục đám người phế vật của hắn, trong lòng khẳng định, công phu quyền cước của ả ta lợi hại hơn hai tên vệ sĩ của Mạc Thiếu Đình nhiều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận