Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Em gái, chị nhất định sẽ làm cho tên Mạc Hoa Khôi chết tiệt kia nếm được mùi vị bị đùa bỡn tình cảm, làm cho hắn phải thống khổ mà chết, để hắn phải xuống nơi đó bồi tội với em.

Ý niệm này, dần dần len lỏi vào trong tâm trí cô.

Đứng trước gương ngây ngốc một hồi, cô đi đến bên cửa sổ, hơi hơi kéo ra bức màn. “A!” Cảm giác bị ánh mặt trời chói chang chiếu vào thật đúng là khó chịu, cả khuôn mặt nhíu chặt lại, cô liền vội vàng buông bức màn xuống. Sau đó, cô nhanh chóng tìm lại chiếc áo sơ mi trắng kia của Mạc Thiếu Đình, tự mình đem đi giặt giũ sạch sẽ, còn cẩn thận mà ủi qua. Xong xuôi nhìn lại, áo sơ mi kia chẳng khác gì hàng mới toanh.

Chuẩn bị xong hết, cô đem quần áo cất vào một cái hộp xinh xắn, rồi bước ra khỏi phòng. Không nghĩ vừa mới bước ra, nhìn thấy ngay một nam nhân anh tuấn nho nhã đứng trước cửa phòng.

Người nam nhân này, cô quá đỗi quen thuộc, nhớ rõ. Hắn chính là nhân vật chính thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của cô.

“Là cô?” Ngay lúc đó, Âu Dương Kiện Vũ cũng nhìn thấy cô, trên khuôn mặt tuấn mỹ kia kinh ngạc, “Cô ở khách sạn này sao?”

“… Đúng vậy.” Cô nhìn hắn, sửng sốt một chút, rồi mới đạm mạc trả lời.

Âu Dương Kiện Vũ có chút nghi hoặc, trong lòng suy nghĩ, một nữ nhân làm phục vụ ở vũ trường như cô thì làm sao có thể ở tại một khách sạn cao cấp thế này? Có lẽ là tối hôm qua cô đã đi theo một tay chơi nào đó trải qua một đêm tại đây.

Hắn cũng không biết rõ cô, chỉ mới nhìn thấy hôm qua, còn chưa biết tên cô là gì, trong lòng nghi ngờ như thế nhưng hắn cũng chỉ cười cười, chỉ sang phòng bên cạnh của cô, “Tôi cũng ở phòng cách vách này.”

“Thế à?” Trên mặt cô lộ ra ngạc nhiên, “Ha ha, không nghĩ tới chúng ta lại có duyên như thế.”

“Đúng vậy.” Âu Dương Kiện Vũ gật gật đầu, có duyên với cô như thế, làm trong lòng hắn có chút ngoài ý muốn, nhớ tới việc chính, liền mỉm cười nhìn cô, “Cô còn nhớ người bạn kia của cô chứ?”

Cô ngơ ngác, nhất thời còn chưa hiểu ra, “Người bạn nào cơ chứ?”

“Chính là người bạn mà thích tôi ấy.”

“A, anh nói cô ấy à.” Cô như bừng tỉnh, suy nghĩ, rồi vẫn lắc đầu xin lỗi, “Tôi không còn nhớ rõ tên của cô ấy.”

Biểu tình của hắn bỗng có chút mất mát, do dự hai giây, rồi thử dò hỏi: “Cô ấy… Có phải tên là Thu Tiểu Quân không?”

“… Không, không phải.” Cô sửng sốt một chút, tựa như không nghĩ tới việc hắn sẽ nhắc tới mình, nhíu mày cười nhạt.

Không phải cô ấy.

Âu Dương Kiện Vũ vẫn mỉm cười, nhưng sâu trong lòng lại có chút rầu rĩ, “Cô chuẩn bị dùng điểm tâm sao?”

“Đúng vậy.” Cô thuận nước mà đẩy thuyền.

“Cùng đi đi.”

“Được thôi.” Cô sảng khoái mà đồng ý với hắn.

Bước đến cuối hành lang, trong lúc cô cùng hắn đi vào thang máy xuống nhà hàng, hai người không ai mở miệng nói chuyện, ai ai cũng đều có suy nghĩ của riêng mình.

Xuống tới đại sảnh huy hoàng tráng lệ, bước vào khu vực ăn cao cấp, bọn họ đều lựa chọn ngồi ở vị trí sát đất. Nhưng mà, một người là ngồi ở vị trí ánh quang ấm áp chiếu rọi vào. Còn một người lại ngồi ở góc khuất, nơi có bức màn che chắn, giấu mình trong bóng râm.

Hắn ngồi đưa lưng về phía cô, khoảng cách của cả hai khoảng chừng 10 mét. Nói xa không xa, gần không gần, làm cho người ta cảm thấy có một loại chua xót không nói nên lời.

Thu Tiểu Quân không chọn góc quay lưng lại với hắn. Cô tựa lưng vào ghế, đôi mắt mỹ lệ phiến chút ưu thương mà nhìn theo bóng dáng hắn, bữa ăn sáng mỹ vị trên bàn vì thế cũng không bị đụng đến một miếng.

Tổng tài, làm sao anh lại hỏi đến Thu Tiểu Quân? Suốt hai năm qua, em chưa từng quên anh, anh cũng như thế phải không?

Tổng tài, nếu như em nói cho anh biết, em chính là Thu Tiểu Quân, anh sẽ yêu em của hiện tại sao?

Tổng tài, hiện tại khuôn mặt em đã thay đổi, xinh đẹp hơn so với trước kia, gợi cảm hơn so với trước kia. Anh sẽ thích, phải không?

Cô nhìn bóng lưng ưu nhã của hắn, cảm xúc bi thương cũng không thể ngăn cản được những suy nghĩ miên man, trong lòng bỗng nhiên có một ý tưởng bất ngờ, nhưng rồi vẫn mạnh mẽ khắc chế một sự cừu hận mãnh liệt trong lòng.

…..

Mười phút sau, Âu Dương Kiện Vũ ăn xong bữa sáng liền rời đi, trong suốt quá trình hắn cũng không quay đầu liếc mắt nhìn Thu Tiểu Quân một cái.

Thu Tiểu Quân thì không như thế, từ lúc bắt đầu cho đến bây giờ, ánh mắt cô vẫn luôn vương vấn trên người hắn. Chỉ cần hắn hơi quay đầu một chút thôi, là có thể thấy sự đôi mắt thâm tình của cô, nhưng đáng tiếc, điều đó không xảy ra.

Hắn như thế, cũng là chuyện bình thường.

Thu Tiểu Quân cứ an ủi chính mình như thế, hiện tại khuôn mặt cô đã thay đổi, cô đối với hắn mà nói chẳng qua chỉ là một người xa lạ mà thôi. Cho đến bây giờ, ngay cả tên cô hắn cũng còn chưa biết, thì làm sao mà có khả năng hắn chú ý tới chính mình.

Hắn đi rồi, đồ ăn mỹ vị trên bàn cô cũng cảm thấy ăn không vô. Không lâu sau, cô cũng đứng dậy rời đi.

Mỗi một ngày trôi qua, cô đều có việc cần phải làm.

Trở lại phòng khách sạn, cô nhanh chóng lấy ra một cái kính viễn vọng nhìn sang nơi cửa sổ đối diện, cô đứng ở một vị trí bóng râm tránh đi ánh nắng, kiên nhẫn quan sát động tĩnh phía văn phòng xa hoa bên kia.

Gian phòng uy nghi, trang nhã kia chính xác là văn phòng của tổng tài Mạc Hoa Khôi.

Mạc Hoa Khôi cũng không phải là một người quy củ, rập khuôn. Hắn thích sự phóng khoáng, tự do, thân là tổng giám đốc tối cao, hắn có quyền đến hoặc không đến công ty mỗi ngày. Có đôi khi buổi sáng đi làm, hoặc buổi chiều đi làm, khi có khi không, không hề có quy luật nào.

Chờ mãi cho đến hơn 11 giờ mà phía bên văn phòng kia cũng không có bất cứ người nào tiến vào, cô suy nghĩ, có lẽ hôm nay hắn sẽ không đến. Nặng nề thở dài một hơi, ngay khi đang chuẩn bị thu dọn kính viễn vọng, thì bên kia lại có động tĩnh. Một người nam nhân mở cửa văn phòng ra, ưu nhã soái khí bước vào, kiêu ngạo mà ngồi lên chiếc ghế tổng tài cao quý.

Bình luận (0)

Để lại bình luận