Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người kia, đúng là Mạc Hoa Khôi. Hắn hôm nay mặc một cái áo sơ mi tím, phía dưới là một cái quần da đen bao lấy cặp chân thon dài. Tóc được chải gọn gàng, còn hơi hơi sáng bóng, bên tai trái đeo một cái khuyên tai ngọc bích*, thỉnh thoảng lấp lánh lóa mắt, càng thêm khoe ra cái yêu mị tuấn tà của chủ nhân nó.

[* đeo bông bên tai phải là biểu hiện của đồng tính]

Một người nam nhân như thế, thật đúng là một cái cực phẩm. Nhưng dù vậy trongmắt Thu Tiểu Quân, hắn cũng chỉ là một thằng lưu manh thích đùa bỡn tình cảmcủa người khác, là một tra nam không nên tồn tại trên đời.

Quan sát một hồi, cô xoay người đi đến trước tủ quần áo, trước tiên cởi bộ đồđang mặc trên người xuống, sau đó thay một bộ váy dài vàng nhạt cổ chữ V, trangđiểm tỉ mỉ một hồi, cầm lấy chiếc dù che nắng, mang vào một đôi giày tinh xảotương xứng với dung nhan xinh đẹp rồi mới ung dung mà bước ra khỏi cửa.

Chưa đến nửa tiếng sau, Thu Tiểu Quân đã đi đến nơi làm việc của tập đoàn HoaHướng Dương.

Hiện giờ, cô cũng đã biết điều hơn, không sử dụng thang máy chuyên dùng củatổng giám đốc nữa mà là dùng thang máy của nhân viên. Ấn nút lên tầng cao nhất,nhanh chóng bước chân về phía văn phòng của Mạc Hoa Khôi.

Phía trước văn phòng của tổng giám đốc có một bàn tiếp tân nhỏ, ở đó có một nữthư ký diện mạo thanh thuần đang ngồi, vùi đầu xuống bàn mà ký thứ gì đó. Cô ấyvừa nghe thấy tiếng bước chân liền vội vàng ngẩng đầu lên, nhìn cô, rồi ôn hòahỏi: “Tiểu thư, cô có chuyện gì sao?”

Cô nhẹ cười, “Tôi tìm Mạc tổng của các người.”

“Cô họ gì?”

“Họ Bạch.”

“Cô chờ một chút, để tôi liên lạc với Mạc tổng.” Vị thư ký này tháiđộ cũng khá tốt, nói xong, liền cầm lấy điện thoại trên bàn, “Thưa Mạctổng, có vị Bạch tiểu thư tìm ngài ạ.”

“Không gặp.” Ngay lập tức, đầu bên kia điện thoại liền truyền tớitiếng nói lạnh lùng của Mạc Hoa Khôi.

“Anh ấy là bạn trai tôi.” Thu Tiểu Quân bỗng nhiên nhỏ giọng, nói vớicô thư ký.

Tiểu thư ký nhìn cô một cái, rồi vội vàng nói thêm, “Mạc tổng, cô ấy nói ngàilà bạn trai của cô ấy.”

“Không gặp.” Hắn vẫn không do dự mà nói ra hai chữ này.

“Nói với anh ấy, tôi có thai rồi.” Khóe môi Thu Tiểu Quân khẽ nhếchlên, lại một lần nữa nhỏ giọng nói với nữ thư ký đáng thương.

Có con với Mạc tổng là chuyện lớn nha, thư ký kia nghe thế liền gấp gáp nói,”Mạc tổng, cô ấy còn nói, cô ấy có thai với ngài rồi.”

“Hả?” Nghe được lời này, Mạc Hoa Khôi thật kinh hãi, tựa hồ khôngnghĩ tới việc sẽ có nữ nhân mang thai con của hắn. Trong tâm trí của hắn, nữnhân có tư cách mang thai con của hắn còn chưa có xuất hiện trên cõi đời nàyđâu.

“Cho cô ta vào.” Im lặng mấy giây, đầu bên kia điện thoại cuối cùngvẫn nhún nhường cho “mẹ” của con hắn tiến vào văn phòng.

…..

Chỉ chốc lát sau, Thu Tiểu Quân đẩy cửa bước vào, khóe miệng hơi hơi cong lên,nở một nụ cười mỹ lệ với nam nhân đang kiêu ngạo ngồi trên ghế, “Mạc tổng,chúng ta lại gặp rồi.”

“Là cô?” Nhìn thấy cô, hắn thật sự có chút kinh ngạc, cơn tức giậnbỗng nhiên ập tới, khuôn mặt tuấn mỹ cùng trầm xuống không ít, “Cô tới làmgì?” Nhớ tới những lời thư ký nói trong điện thoại, khóe môi xinh đẹp gợira nụ cười khinh miệt, trào phúng, hắn nheo mắt nhìn khuôn mặt trái xoan đượcgọi là mỹ nhân, “Tôi chơi đùa cô khi nào vậy?”

Loại lời nói này, nghe qua thật đúng là khinh nhục. Nhưng Thu Tiểu Quân nghexong cũng không tức giận, đối với ánh mắt khinh thường, chán ghét của hắn cũngkhông quá để ý, “Mạc tổng, anh không có chơi đùa tôi, tôi cũng không chơiđùa anh. Chuyện vừa rồi, chỉ là đùa giỡn mà thôi, anh hẳn là không có nhỏ mọn,tính toán thế chứ? Chỉ mới như vậy thôi mà đã giận rồi à?”

“…”

Nhìn điệu bộ tự nhiên, vô tội của cô, hắn bỗng nhiên á khẩu. Khuôn mặt yêunghiệt tuấn tú không khỏi kiềm nén được mà xanh mét.

Cô bước tới trước bàn làm việc của hắn, nhìn sắc mặt khó coi, tức giận của hắnvì lời nói của chính mình, trong lòng dường như có một tia đắc ý, “Lầntrước, chuyện em vẽ bậy trong thang máy là do em sai, hôm nay em đặc biệt đếnđây để xin lỗi anh.” Cô nở nụ cười mê người, âm thanh mị hoặc, “Thậtxin lỗi.”

Chân mày Mạc Hoa Khôi nhíu chặt, khẽ cắn môi, “Cô cảm thấy chỉ xin lỗi nhưthế là có thể giải quyết xong sao?”

Chân mày Mạc Hoa Khôi nhíu chặt, khẽ cắn môi, “Cô cảm thấy như thế là có thể giải quyết xong sao?”

Thu Tiểu Quân cười cười, “Mặc dù vô dụng, nhưng em vẫn muốn nói một tiếng.”

“Cô còn muốn nói cái gì nữa?” Hắn quả thực không còn nhiều kiên nhẫn mà nghe cô nói, có lẽ bởi vì ấn tượng về lần gặp mặt đầu tiên quá sâu sắc, thế nên mỗi khi nhìn thấy cô, hắn liền không thể nhịn nổi, “Không có gì nói thì hãy biết điều mà cút đi ngay cho tôi.”

“Em còn có rất nhiều chuyện muốn nói với anh.” Thu Tiểu Quân nhìn khuôn mặt hắn, nở nụ cười thâm ý, “Nhưng mà, tương lai còn dài, hôm nay tôi chỉ nói với anh chuyện quan trọng nhất trước vậy.”

Con ả này, thật đúng là không sợ chết mà. Chọc một lão đại hắc bang Cao Bác Đạt còn chưa nói, hiện giờ còn dám đến gây chuyện với Mạc Hoa Khôi hắn? Sẽ có một ngày, nếu con ả này không phải bị đám người Cao Bác Đạt bắn chết, thì chính là bị người của hắn loạn côn đến chết.

Trong lòng hắn thầm oán hận, sau đó nhanh chóng nói, “Muốn nói thì nói lẹ đi, không thì cút.” Hắn thật sợ chính mình sẽ bị cô ta chọc đến phát điên.

“Em muốn được làm việc, ký hợp đồng với công ty của anh, trở thành người mẫu chính thức của công ty.” Lời cô vừa nói, từng câu chữ, đến thái độ đều ung dung, thản nhiên, không có chút gì là huênh hoang.

“Cô muốn trở thành người mẫu của công ty của tôi sao? Ha ha…” Mạc Hoa Khôi cười rộ lên, tiếng cười đó, biểu tình đó, đầy vẻ trào phúng khinh miệt.

Cô cứ để hắn cười, ánh mắt lơ đãng nhìn về những tia nắng chói chang tràn ngập ngoài cửa sổ, kiên nhẫn chờ đợi hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận