Chương 158

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 158

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“……” Âu Dương Kiện Vũ sửng sốt, tựa hồ, không nghĩ tới bọn họ sẽ nhanh như vậy chia tay.

“Trục Nguyệt cô ấy… cặp với Mạc Thiếu Đình.” Hắn nắm chặt di động, tiếp tục bi thương khóc lóc nói, như vậy, cực giống một cậu bé bị vứt bỏ, bất lực như vậy làm người thương hại đến cực điểm.

“……” Âu Dương Kiện Vũ bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng có điểm gấp gáp, cũng có chút tức giận, càng có điểm nghẹn, rất muốn an ủi hắn, nhưng miệng lại trương trương, cái gì an ủi cũng không nói nên lời, giống như đang cân nhắc chuyện gì.

Mạc Thanh Nhã không biết mình như thế nào rời đi khỏi văn phòng Mạc Thiếu Đình, cũng không biết chính mình như thế nào vào quán bar, chỉ biết mình rất muốn uống rượu, rất muốn thật say, gọi một tá bia, uống một chai lại một chai, cuối cùng rốt cuộc cũng say, say đến chật vật, lảo đảo xiêu vẹo đi ra khỏi quán bar, kế bên thùng rác nôn ra lại nôn ra.

“Nôn ~ nôn……” Cô ta cảm thấy mình sắp đem nhổ ra cả dạ dày, quá mức khó chịu, thân thể chậm rãi trượt xuống, không còn giữ hình tượng ngồi dựa vào thùng rác dơ bẩn.

Cho dù là như thế này, cô ta vẫn không quên lời nói của Mạc Thiếu Đình ở văn phòng của hắn, tâm đau quá, đau đến muốn chết, trong nháy mắt nước mắt tuôn trào, nổi điên cuồng loạn gầm rú lên, “Bạch Trục Nguyệt, hôm nay ta chật vật như vậy, Thiếu Đình ca không cần ta, quốc vương thúc thúc cùng vương hậu a di cũng không thích ta, đều là do ngươi làm hại, đều là ngươi làm hại, ô ô, Bạch Trục Nguyệt, ngươi là hồ ly tinh đáng chết, ô ô, ta cho dù phải rời khỏi Vụ quốc cũng sẽ làm cho ngươi không được tốt đẹp…”

Không biết gào thét bao lâu, cuối cùng cô ta cũng bình tĩnh một chút, khóe miệng đầy mùi rượu nhếch cười độc ác, chống vào thùng rác nhanh chóng đứng lên, sau đó đi xiêu vẹo hướng tới một cửa hàng tiện lợi 24 giờ…

Tối hôm nay Thu Tiểu Quân mất ngủ trầm trọng, nghĩ đến Mạc Hoa Khôi bị thương tổn dường như càng khó chịu, cô lăn qua lộn lại mãi không ngủ được.

“Ách ~” thở dài, cô trần truồng xuống giường, rời phòng ngủ, có chút do dự chậm rãi đi qua đại sảnh, sau đó lại do dự vài giây mới đi đến ban công nhìn đến tòa chung cư đối diện.

Buổi tối hôm nay không có ánh trăng cũng không có sao, đen đến đáng sợ, giống như toàn thế giới đều bị một bức màn đen vây quanh, làm mọi sinh vật đều cảm thấy hít thở không thông.

Cô dựa vào lan can lạnh lẽo ở ban công, ngẩng đầu nhìn bầu trời đen thần bí, rồi lại chuyên chú tới cửa sổ, hy vọng có thể nhìn thấy Mạc Hoa Khôi ở đối diện cầm kính viễn vọng rình coi mình.

Hoa Khôi, lúc này anh đang làm gì.

Lúc này, anh đang mượn rượu tiêu sầu, mắng em, oán hận em?

“Thịch thịch thịch ~ thịch thịch thịch…”

Trong lúc nghĩ tới Mạc Hoa Khôi lúc này đang làm gì, đột nhiên vang lên tiếng đập cửa thật gấp.

Bất thình lình, cô thật kinh ngạc.

Lúc này đã trễ thế này, ai sẽ tới đây? Chẳng lẽ là…… Hoa Khôi?

Cô nghĩ nhất định là đúng, bằng không tiếng đập cửa sẽ không vang gấp đến không chờ nổi như vậy, cảm thấy mình làm hắn bị thương tổn sâu nặng như vậy, trong lòng hắn có yêu mình, có lẽ lại muốn đến gặp mình.

Nghĩ như vậy, khóe miệng cô giơ giơ lên, không biết tự đáy lòng lộ ra một mạt vui sướng lại kích động, dường như cô cũng muốn gặp hắn, lúc này cô đã quên chính mình trên người cũng không mặc cái gì, liền như vậy trần truồng đi ra cửa, nhanh chóng mở ra, “Hoa…”

Không tưởng, người gõ vang cửa không phải là Mạc Hoa Khôi mà là người làm cô thấy phản cảm nhất Mạc Thanh Nhã, trong nháy mắt hương vị thất vọng tràn ngập trong lòng.

“Hoa cái gì?” Mạc Thanh Nhã một tay dấu sau lưng say khướt hỏi, bỗng nhiên phát hiện cô cư nhiên là trần truồng, một cỗ ác khí cùng oán khí trong lòng xông lên, hận không thể đem xé thân thể cô ra làm tám, “Ách, Bạch Trục Nguyệt, ngươi cũng quá không biết xấu hổ, không mặc đồ đã ra mở cửa, gấp như vậy không chờ nổi muốn đàn ông làm ngươi sao?” Vừa hùng hổ dọa người, cô ta vừa chen vào bên trong phòng.

Cô không kiên nhẫn nhíu nhíu mày, “Mạc tiểu thư, yêu cầu cô nói chuyện tôn trọng.”

Mạc Thanh Nhã càng muốn đối nghịch, “Hừ, ta càng không làm đấy!” Cô ta giương cằm lên, nghiến răng nghiến lợi nói xong, cánh tay giấu sau lưng bỗng nhiên duỗi ra, trong tay cầm con dao gọt hoa quả, hướng về phía Tiểu Quân liên tục đâm ba bốn cái, vừa đâm vừa oán hận mắng, “Hồ ly tinh, nữ nhân xấu xa không biết xấu hổ, ta giết chết ngươi, giết chết ngươi… Ngươi chết xuống địa ngục, ta xem ngươi còn thế nào đoạt Thiếu Đình ca của ta…”

Thu Tiểu Quân là quỷ nha, bị cô ta điên cuồng dùng dao đâm mạnh vào bụng như vậy, hoàn toàn không có cảm giác khó chịu, chỉ cảm thấy như bị cào ngứa mà thôi.

Có lẽ cô biết tình yêu cô ta dành cho Mạc Thiếu Đình nhiều biết bao nhiêu, cảm thấy mình đoạt đi tình yêu của cô ta nên có ít nhiều điểm cảm thấy xin lỗi, đồng thời cũng có chút cảm thông cô ta đối với Mạc Thiếu Đình thâm tình như thế nào, cho nên khi cô ta hướng tới mình cầm dao đâm như vậy, Thu Tiểu Quân cũng không né tránh, hy vọng cô ta có thể mượn việc này phát tiết một chút, từ đó giảm bớt chút oán hận đối với mình. Tuy nhiên khi cô ta đâm tới nhát thứ năm, Tiểu Quân bắt đầu có chút không kiên nhẫn, một tay đoạt đi con dao gọt hoa quả, cầm chặt tay cô ta buồn bực hỏi: “Mạc Thanh Nhã, cô điên đủ rồi chưa?”

Tay bị Thu Tiểu Quân niết thật đau, Mạc Thanh Nhã lập tức tỉnh lại, cúi đầu nhìn thấy bụng Thu Tiểu Quân chảy máu không ngừng, bỗng nhiên ý thức được cái gì, cô ta đột nhiên ngẩng đầu lên, vạn phần hoảng sợ nhìn Thu Tiểu Quân không có tới nửa điểm thống khổ, “Bạch, Bạch Trục Nguyệt, ngươi, ngươi, ngươi vì sao còn chưa chết?”

Thu Tiểu Quân chơi xấu nhe răng cười, “Bí mật.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận