Chương 159

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 159

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói xong không chút khách khí đẩy cô ta ra ngoài cửa, “loảng xoảng” đóng cửa lại.

“……” Mạc Thanh Nhã trợn tròn mắt, như thế nào cũng không tưởng tượng ra được, Thu Tiểu Quân bị mình đâm nhiều dao như vậy còn có thể dễ như trở bàn tay đẩy mình ra cửa, nhìn xuống chính mình bị dây máu vào tay, đột nhiên cảm thấy rất sợ hãi, thân mình run rẩy, nổi điên lên chạy về hướng thang máy, “A, ta giết người, ta giết người…”

Thân thể bị thương như vậy, Thu Tiểu Quân như đã tập mãi thành thói quen. Cô cúi đầu nhìn xem miệng vết thương trên bụng, tay vận một lượng khí sờ về hướng bụng mình, vết thương chảy máu nơi bụng nháy mắt liền biến mất. Cô chua xót cười cười, lại một lần nữa trần truồng đi về phía ban công, sâu kín nhìn đến cửa sổ đối diện không có ánh đèn.

Bất tri bất giác, một giờ trôi qua, cô như cũ đứng ở trên ban công, nhìn đến cửa sổ kia, ánh mắt ưu tư cũng không dời đi chút nào.

“Leng keng ~ leng keng ~”

Đêm tối như vậy, đã gần tới rạng sáng, không nghĩ tới còn có người nhấn vang chuông cửa phòng cô. Lúc này lại là ai tới quấy rầy đây? Sẽ không phải là Mạc Thanh Nhã đi?

Nghe tiếng chuông cửa, tâm cô trở nên phiền loạn, một hồi lâu mới rời ban công, sợ lại là Mạc Thanh Nhã hay là người nào khác, cô đi vào phòng ngủ khoác một cái áo choàng ngủ vào rồi mới đi ra ngoài mở cửa.

“……” Trong phút chốc, thấy được người ngoài cửa, cô kinh ngạc cực kỳ, một chữ cũng nói không nên lời.

Người ngoài cửa, là Âu Dương Kiện Vũ.

Hắn dường như suốt đêm gấp rút từ thành T trở về, vừa tới nơi liền đến chỗ cô, vẻ mặt phong trần mệt mỏi, nhìn khuôn mặt mỹ lệ tràn ngập kinh ngạc của cô, một hồi lâu mới nói được, “Anh có thể vào nhà ngồi nói chuyện với em không?”

“…… Đương nhiên có thể.” Cô mất tự nhiên gật gật đầu, nghĩ đến mình thương tổn Mạc Hoa Khôi, đã chia tay với hắn, lại nghĩ đến quan hệ bạn bè thân thiết Âu Dương Kiện Vũ cùng Mạc Hoa Khôi, trong lòng thấp thỏm lại bất an.

Vào phòng, Âu Dương Kiện Vũ ngồi ở trên sô pha, mà cô ngồi đối diện với hắn, đôi mắt có điểm không dám nhìn thẳng hắn, hai tay nắm vào nhau, dường như khẩn trương, như chờ đợi hắn thẩm vấn.

Âu Dương Kiện Vũ biểu tình cũng không thấy nhẹ nhàng, trầm mặc một hồi, nhìn khuôn mặt hơi cúi cúi xuống của cô, âm trầm nghiêm túc hỏi: “Em chia tay với Mạc Hoa Khôi rồi sao?”

“Đúng vậy, chúng em đã chia tay.” Cô gật đầu, không ngạc nhiên hắn sẽ hỏi mình những việc này.

“Hai người vì cái gì lại chia tay?”

Cô ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái, có điểm tự giễu, cười nói: “Em không thích hợp với anh ấy, em cũng không xứng với anh ấy.”

“A, hắn không thích hợp với em, em không xứng với hắn?” Nghe vậy, Âu Dương Kiện Vũ cảm thấy buồn cười môi giơ giơ lên, đôi mắt không chớp nhìn mặt cô, giống như muốn nhìn ra từ mặt cô điểm gì đó mà người khác không biết, “Mạc Thiếu Đình thì thích hợp với em, em liền xứng đôi với Mạc Thiếu Đình?”

“……” Cô biết hắn là có ý tứ gì, nói cái gì cũng cũng không nói ra được, bị hắn chất vấn như vậy, bị hắn hoài nghi nhân phẩm của mình, là việc cô không nghĩ tới phải đối mặt nhất. Tư vị khó chịu trong lòng tới tới lui lui nhộn nhạo, không thể nào đè bẹp xuống.

Âu Dương Kiện Vũ không tiếp tục nói, giống như biết được lời nói vừa rồi đủ châm chọc, cũng đủ nặng nề, thấy cô trầm mặc không nói, hắn ức chế, trầm mặc một hồi lâu sau, thần sắc ngưng trọng nói: “Mạc Hoa Khôi thật sự yêu em, em trở lại bên cậu ta đi, anh cam đoan với em, cậu ấy nhất định sẽ yêu em cả đời, cho em hạnh phúc cả đời.”

Hắn nói như vậy, Thu Tiểu Quân càng nghe càng hụt hẫng, nhịn không được buồn bực hỏi: “Kiện Vũ, đã trễ thế này anh còn tới chỗ em, là để khuyên em cùng Mạc Hoa Khôi hợp lại hay sao?”

“…… Đúng vậy.” Do dự một giây, hắn gật gật đầu. “Cùng cậu ta trở lại bên nhau đi.”

“Em sẽ không trở lại với anh ấy.” Cô kiên quyết nói, “Em biết anh ấy yêu em, chính là em… không yêu anh ấy.” Không biết vì cái gì, thời điểm nói “không yêu anh ấy”, cô lại do dự một chút.

“Nếu em không yêu cậu ta, lúc trước tại sao ở cùng chỗ với cậu ấy?”

“Em lúc ấy… chưa hiểu rõ.”

Nghe cô trả lời như vậy, trên mặt Âu Dương Kiện Vũ tức khắc lộ ra thập phần thất vọng, lặng im vài giây, nhìn mặt cô có chút tức giận nói: “Bạch Trục Nguyệt, Mạc Hoa Khôi nhìn lầm em, anh cũng nhìn lầm em, anh nghĩ, Mạc Thiếu Đình cũng nhất định đã nhìn lầm em.”

“Ha hả a……” Cô cười rộ lên, trong ánh mắt che dấu lệ quang chỉ mình mình biết, “Đúng vậy, các người đều nhìn lầm em, ha ha, em là một người đàn bà hư hỏng, làm mọi người thất vọng rồi.” Bị hắn phủ định, đánh giá như vậy, trong lòng cô thật khổ sở không nói nên lời, “Bây giờ đã khuya, mời anh đi thôi.”

Đã đối với cô thật thấy vọng rồi, cô hạ lệnh trục khách, Âu Dương Kiện Vũ cũng không nghĩ nhiều, lập tức đứng lên hướng ra cửa.

Đợi hắn rời đi, đôi mắt Thu Tiểu Quân lập tức ướt đẫm, ướt đến thật lợi hại, chỉ cần chớp chớp muốn, bao nhiêu là nước mắt chảy xuống.

Thương tổn Mạc Hoa Khôi, làm cho bọn họ mọi người đều thất vọng, cô cũng thật khổ sở, hít hít mũi, khóc nức nở, “Kiện Vũ, em không nghĩ như vậy, em không nghĩ tới thương tổn các người, chính là, chính là, thù của em gái, em là chị không thể mặc kệ, ô ô…”

Lúc này, Jack từ ban công nhảy vào, trên khuôn mặt tái nhợt không có biểu tình gì, vô thanh vô tức đi đến trước mặt cô, thấy cô đang khóc, lúc này mới nhíu nhíu mày, “Vì sao lại khóc?”

Đột ngột như vậy, cô chậm rãi ngẩng đầu lên, không để ý tới mình đang lộ ra gương mặt khóc đến thảm thương, buông xuống đề phòng, cũng quên mất sự chán ghét đối với hắn, chỉ lộ ra mặt chân thật yếu ớt nhất của mình, “Bởi vì ta khổ sở, ta khổ sở đương nhiên sẽ khóc, ô ô~ chẳng lẽ lúc ngươi khổ sở cũng không khóc cho đã sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận