Chương 160

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 160

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn thấy cô khóc nước mắt ràn rụa, lại nghe cô nói khổ sở như vậy, trong lòng Jack chứa đầy đau lòng, ngồi xổm xuống ôm nhẹ cô vào trong ngực, dùng thân mình không có độ ấm của mình mà chân thành an ủi cô.

Giờ này khắc này, ma xui quỷ khiến cô cảm thấy hắn là độ ấm duy nhất mình có thể dựa vào, không bài xích hắn chút nào, ngược lại, lại thuận theo rúc vào trong lòng ngực hắn, trầm mặc một hồi, ngẩng đầu nhìn mặt hắn, nghẹn ngào hỏi: “Jack, nói cho em nghe, có phải anh cũng cảm thấy đã nhìn lầm em, đối với em thật thất vọng không?”

“Không có.” Jack cười cười, lắc đầu, một bàn tay nâng lên, ôn nhu vuốt ve khuôn mặt đầy nước mắt, “Từ lúc em cứu Lâm An An, anh liền biết em là người thiện lương, em cũng dũng cảm, em không muốn thương tổn người khác, cho dù thương tổn ai cũng là do bất đắc dĩ. Như vậy, anh như thế nào lại thất vọng với em? Anh thích em còn không kịp.”

“Ách ô ~ ha hả, Jack……” Cô khóc lóc cười, cười đến có điểm khó coi, nhưng mà lại đặc biệt đáng yêu. Giờ khắc này, một giây này, cô cảm thấy, chỉ có hắn hiểu mình nhất.

Thời khắc này, hai người tiêu tan hiềm khích lúc trước, ở chung như vậy thật ấm áp hòa hợp, không thể nghi ngờ gì là thời khắc thật đáng quý trọng.

Tâm Jack ẩn ẩn kích động, hắn vui sướng, chậm rãi cúi đầu xuống, ôn nhu hôn lên đôi môi lạnh băng của cô, dùng hành động biểu lộ ra hắn yêu cô như thế nào…

Môi hắn lạnh băng cực kỳ, giống một khối băng cứng.

Đương nhiên, môi cô cũng là lạnh băng, bất quá, so với hắn hơi mềm mại hơn một chút.

Lấy độc trị độc, lấy băng trị băng, hiệu quả có thể nghĩ, hai mảnh môi dán ở bên nhau, hôn nhau thật ôn nhu, triền miên mút vào, dần dần trở thành ấm nóng, cuối cùng dây dưa với nhau…

“Jack, anh tại sao trở thành quỷ hút máu?” Tình cảm mãnh liệt qua đi, cô dựa vào lòng hắn, nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, tò mò hỏi.

“Còn em thì sao? Em lại như thế nào trở thành một nữ quỷ?” Vẻ mặt Jack thỏa mãn, cười cười thật mê người, hỏi lại.

“Ưm, là em hỏi anh trước, có được không? Muốn giải thích, cũng là anh giải thích trước.” Cô đô đô cái miệng nhỏ, nắm tay đánh đánh vào ngực hắn, giả vờ tức giận nói, “Mau nói nha, em muốn nghe, em không nghĩ anh có bí mật muốn gạt em.”

“Ha hả …” Lần đầu tiên cô ra vẻ bộ dáng làm nũng này với mình, Jack cao hứng cực kỳ, “Được rồi, đừng nóng giận, anh nói đây.”

“Vậy mau nói đi.”

“Được.” Hắn gật đầu cười, sau đó khuôn mặt dần dần trở nên nghiêm túc, “Năm anh 27 tuổi, anh đáp máy bay đi Anh quốc, không nghĩ tới trên phi cơ lại có một con quỷ hút máu.” Nói đến đây, sắc mặt hắn trầm trọng một chút, trở nên ưu thương, “Đó là một nữ quỷ hút máu, cô ta cắn chết mọi người trên phi cơ, nhưng mà cố tình không cắn chết anh. Cô ấy nói, anh là người đàn ông châu Á đẹp nhất cô ấy từng gặp, cho nên không nghĩ làm cho anh biến mất, mà muốn anh cùng cô ấy lấy thân phận quỷ hút máu vĩnh viễn tồn tại trên cõi đời này.”

“Quỷ hút máu, làm anh rất thống khổ, phải không?” Cô lý giải biểu tình biến hóa của hắn, nâng tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve mặt hắn, hy vọng như vậy hắn có thể dễ chịu hơn một chút.

Hắn cười khổ một chút, mặt cọ cọ vào tay cô, “Nếu có thể lựa chọn, anh tình nguyện lúc đó cô ấy cắn chết anh.” Giọng nói dừng một chút, hắn lại bỗng nhiên cười lên, cười đến sung sướng lại hạnh phúc, hơi hơi cúi cúi đầu, đôi mắt tỏa sáng nhìn mặt cô, “Nhưng lúc gặp được em, anh lại thật cảm tạ cô ấy đã biến anh thành quỷ hút máu, bằng không, anh cũng vô pháp gặp được em.”

“Ha hả……” Nghe vậy, cô cũng cười, cười đến ngọt ngào, “Jack, anh biến thành quỷ hút máu năm ấy là năm nào?”

“1936.”

“A? Năm 1936?” Cô kinh hãi, “Nói như vậy, anh không phải đã hơn 100 tuổi rồi sao?”

“Ha hả, đúng vậy.” Hắn nhún nhún vai, không cho là đúng nói.

“Trời ạ, anh so với em hơn 70 tuổi, tuổi này đã có thể làm tổ tằng tổ phụ của em rồi.” Cô đột nhiên cảm thấy ủy khuất, miệng đô đô lên, “Thật chán ghét, em tuổi trẻ như vậy, cư nhiên lại bị lão yêu quái này ăn mất.”

Hắn có điểm buồn cười, “Em ủy khuất cái gì? Không phải người ta đều nói gừng càng già càng cay sao? Chứng tỏ càng già càng có vị.”

“……” Cô vô ngữ đến cực điểm, bỗng nhiên nhớ tới cái gì, nhìn mặt hắn không hiểu chút nào, hỏi: “Jack, anh là quỷ hút máu, vì cái gì không sợ ánh mặt trời?”

“Ai nói anh không sợ ánh mặt trời?” Jack giương cao mắt, “Anh nếu không sợ ánh mặt trời, liền không phải quỷ hút máu.”

“Nhưng mà em thấy anh dám phơi người ra dưới ánh thái dương.”

“Ha hả, đó là bởi vì anh có bôi kem che.” Hắn dương cao khóe miệng, đắc ý nói.

“Kem che nắng?” Cô buồn bực, vẫn nghi hoặc, “Kem của con người, em cơ hồ đều thử tất cả, nhưng vì cái gì đối với em đều không có tác dụng?”

“Kem che của con người đối với chúng ta không có tác dụng che chắn gì cả.” Hắn thân mật di di cái trán của cô, kiên nhẫn giải thích nói, “Kem chống nắng của anh, là do chính anh nghiên cứu vài thập niên mới nghiên cứu ra, hệ số che chắn so với sản phẩm của con người bình thường cao hơn rất nhiều.”

“A~” Cô bừng tỉnh đại ngộ, “Ha hả, không thể tưởng được, tên quỷ hút máu này lại là nhà phát minh, loại kem chống nắng này đã được anh nghiên cứu ra tới.”

“Ha hả, đúng vậy, anh có phải hay không rất lợi hại?” Mặt hắn đầy kiêu ngạo.

“Phải, phải, rất lợi hại, lợi hại cực kỳ.” Cô dùng sức gật gật đầu.

“Anh còn có thứ khác lợi hại hơn, em muốn có chút kiến thức không?” Hắn nhíu nhíu mi, nhìn chằm chằm khuôn mặt cô, thâm ý hỏi.

Cô lập tức có một loại dự cảm không tốt, trên mặt cười có điểm trở nên mất tự nhiên, “Không, không cần đâu, ách ~” không tưởng vừa dứt tiếng, vừa chuẩn bị trốn tránh, nụ hôn của hắn liền ức hiếp xuống môi cô…

Bình luận (0)

Để lại bình luận