Chương 164

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 164

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời điểm khổ sở có người săn sóc bên cạnh mình, cảm giác thật sự rất tốt.

Buổi chiều, tâm tình của cô cuối cùng tốt hơn được một chút. Cùng với Jack cô đi về làng chài Thu sương, đi đến phần mộ của em gái, đem bó hoa bách hợp mà em thích nhất để ở trước mộ bia.

“Em gái, chị đến thăm em đây.” Cô nhìn ảnh chụp của em trên bia mộ, mắt ướt đẫm nói, “Chị nói cho em biết một tin tốt, Mạc Hoa Khôi cũng đã bị nếm trải thương tổn bị người yêu ruồng bỏ. Chị tin tưởng, chị không ngừng cố gắng, hắn thật mau sẽ đi đến chỗ em, làm bạn với em.”

Jack đứng bên cạnh cô, mỗi lời mỗi chữ cô nói, hắn đều nghe được rành mạch.

Nghe tới những lời cuối, hắn thật chấn kinh, mi ẩn ẩn nhăn lại, cái miệng đỏ đỏ cũng ẩn ẩn giật giật, tựa hồ muốn nói cái gì, muốn hỏi cái gì. Nhưng nhìn đến biểu tình khó chịu của cô, cuối cùng cái gì hắn cũng không hỏi, cái gì cũng không nói.

Buổi tối, Thu Tiểu Quân đi đến quán bar Yến Vĩ Điệp.

Jack cùng cô đi đến quán, hắn biết cô quyết tâm muốn báo thù cho em gái cho nên cũng không can thiệp gì, nhìn cô đi vào gian phòng thuê xa hoa rồi tự mình đi vào văn phòng.

Mạc Thiếu Đình gấp không chờ nổi muốn gặp cô, thật sớm đã chờ ở phòng thuê. Thấy cô tới, khuôn mặt tuấn tú lập tức lộ ra vẻ cao hứng tươi cười, vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình, “Bảo bối, tới đây ngồi.”

Từ thời khắc bước vào cửa, trên mặt Thu Tiểu Quân vẫn luôn mang theo nụ cười mê người, ưu nhã bước tới ngồi bên người hắn, “Anh đến đây lúc nào?”

Hắn đương nhiên duỗi tay ra, ôm eo nhỏ, “Nửa giờ trước.”

Hôm nay, quán vừa mở cửa, Mạc Hoa Khôi đã tới rồi. Hắn ngồi ở đại sảnh vị trí VIP, vừa uống rượu, vừa nhìn chằm chằm sân khấu đối diện.

Quán bar này có chuyện xưa của hắn, có Thu Tiểu Quân ai cũng không so sánh được, chuyện xưa cũ là kinh điển, chuyện xưa là hắn ở đây cùng hai người đàn ông tuyệt hảo, đối diện ở đây mà nhìn cô.

Có lẽ hắn, cùng hai người kia, cùng với cô, duyên phận, chuyện xưa, tất cả đều là từ nơi này bắt đầu.

Uống nhiều rượu quá, càng thêm thấy cảnh thương tình, trong ánh mắt hắn tràn ngập hồi ức đồng thời cũng tràn ngập thương cảm.

Hắn nhớ rõ cô vì cứu một người tên Lâm An An mà cởi quần áo ở trên sân khấu múa cột vô cùng gợi cảm, càng nhớ rõ bộ dáng dũng cảm kiên cường của cô, hết thảy mọi việc như rõ ràng trước mắt, lại có cảm giác thập phần xa xôi mờ ảo.

Một hơi uống vài bình rượu, hắn đã say, trời chưa đến đêm hắn đã ôm một vỏ chai rượu gục lên trên bàn. Cho nên hắn không nhìn thấy Mạc Thiếu Đình đi vào quán bar, cũng không nhìn thấy Thu Tiểu Quân cùng Jack cùng nhau tiến vào quán bar.

Ghé vào bàn ngủ được một giờ, hắn bị một người phục vụ đánh thức.

“Mạc tổng, điện thoại của ngài reo.” Người phục vụ cong khom người, bên tai hắn hơi hơi lớn tiếng nói.

Hắn khó chịu dụi dụi mắt, mơ mơ màng màng tỉnh lại, cầm lấy điện thoại, không nhìn đến ai gọi liền nhấn lấy nút nghe, “Ai đó? Không phải Bạch Trục Nguyệt thì đừng gọi cho ta.”

“Đệ, là ta.” Điện thoại đầu kia là Âu Dương Kiện Vũ.

“Ha ha ha…” Hắn cười rộ lên, “Ca ca, là anh à? Ha ha ha… Tới, tới đây uống rượu đi.”

“Ngươi hiện tại ở đâu?” Biết tình huống hai ngày này của hắn, Âu Dương Kiện Vũ tràn đầy lo lắng.

“Ha hả ha ha, còn có thể tại ở đâu, ha hả, chỗ cũ gặp.”

“Ngươi uống ít rượu thôi, ta lập tức lại đây.”

“Ha hả ~ ha hả a ~ rượu là thứ tốt, nó có thể cho ta quên mất phiền não, quên mất thống khổ, ta làm gì muốn uống ít, ha hả ha ha, ca hẳn là kêu ta uống nhiều.” Hắn trong mắt rưng rưng cười nói, gác điện thoại xong lập tức vẫy một người phục vụ, “Lại đây, lại, lại lấy cho ta một tá rượu ngon.”

Người phục vụ kia đã gặp qua hắn cùng Mạc Thiếu Đình uống rượu nhiều lần với nhau, nghĩ đến hắn và Mạc Thiếu Đình quan hệ khẳng định không bình thường, anh ta đi đến trước mặt hắn, khom lưng hướng đến hắn, cười đầy vẻ chuyện nghiệp: “Mạc tổng, vị bằng hữu của người Mạc tiên sinh đang ở phòng thuê XX, ngài có muốn đi đến uống rượu cùng ngài ấy không?”

“Mạc tiên sinh, Mạc tiên sinh nào?” Hắn nghe được có điểm mơ hồ.

“Là người trước kia cùng ngài tới nơi này rất nhiều lần, cùng ngài uống rượu rất nhiều Mạc tiên sinh ạ.”

“Mạc Thiếu Đình?” Hắn lập tức nhớ tới là ai, trong mắt cũng lập tức chứa đầy ngọn lửa phẫn nộ cùng oán hận, “Hỗn đản, cư nhiên còn dám tới nơi này.”

Đột nhiên hắn ngồi dậy, nghiêng ngả lảo đảo tiến về phía phòng thuê.

Phòng thuê XX.

“Bảo bối, chúng ta cùng hát bài “Luyến ái cao nhân”, thế nào?” Mạc Thiếu Đình đi đến chỗ điều khiển, tâm tình thật vui vẻ.

“Được.” Thu Tiểu Quân cảm thấy hát cái gì cũng được cả.

Chọn được ca khúc rồi, Mạc Thiếu Đình đi về kế bên cô, lấy microphone, tay ôm vòng eo cô, cùng nhau nghiêm túc hát lên.

“You~ chính là em… Hãy tới gần trong lòng ngực anh~ đừng giả vờ không để ý… là anh rất thích em…”

Lúc hai người hát đến cao trào, cửa đột nhiên bị người dùng lực đá văng ra, đột ngột như vậy, tiếng ca hai người đột nhiên im bặt, cả hai đồng thời quay đầu nhìn về phía cửa.

Đá cửa đúng là Mạc Hoa Khôi, nhìn thấy Mạc Thiếu Đình thân mật ôm Thu Tiểu Quân, cảm thấy cực kỳ chói mắt, trong lòng lại khó chịu, lảo đảo nhanh chóng tiến lên, nghiến răng nghiến lợi siết cổ áo Mạc Thiếu Đình, phẫn nộ nói: “Mạc Thiếu Đình, ta xem ngươi là bằng hữu, là huynh đệ, ngươi lại đối với ta như vậy? Đoạt bạn gái của ta, ngươi đối đãi với huynh đệ, với bằng hữu như vậy sao?”

Đối với hắn, trong lòng Mạc Thiếu Đình có chút áy náy cùng xin lỗi, thấy hắn có vẻ như chó điên cắn người thì mi nặng nề nhíu lại: “Mạc Hoa Khôi, ngươi bình tĩnh một chút… ta cũng không có đoạt, ta và Trục Nguyệt là hai bên cùng yêu thích lẫn nhau.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận