Chương 172

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 172

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đúng vậy, tôi còn sống.” Thu Tiểu Hi cười cười, nhìn chằm chằm khuôn mặt Thu Tiểu Quân nói vẻ đương nhiên, ánh mắt ẩn ra một tia hận ý.

“Ha hả, em gái, em còn sống, thật tốt.” Giờ khắc này, cô cảm thấy em gái còn sống, so với cái gì cũng tốt hơn, trong lòng thật cao hứng, thật kích động. Nhưng đột nhiên nhớ tới mình ngày về quê hôm đó, ở làng chài Thu Sương nhìn thấy thi thể hư thối kia, cùng với sổ nhật ký ghi lại chuyện tự sát vì Mạc Hoa Khôi, Thu Tiểu Quân nhận ra có điều không thích hợp, chớp chớp mắt không hiểu chút nào, tràn ngập đề phòng nhìn Thu Tiểu Hi, hỏi lại: “Cô không phải là em gái tôi, rốt cuộc cô là ai?”

“Ha hả a, không phải mới vừa rồi cô còn kêu tôi là em gái, nói cô chính là chị của tôi sao? Như vậy lúc này liền trở mặt không biết người.” Thu Tiểu Hi cười rộ lên, mặt mang theo đầy hận ý, trào phúng nói, “Ha hả, cô trở mặt tốc độ còn nhanh hơn lật sách.”

“Cô rốt cuộc là ai?” Nghe những lời này, Thu Tiểu Quân cảm giác được cô ta tới là không tốt, “Cô vì sao lớn lên lại giống em gái tôi như đúc?”

“Hừ, Thu Tiểu Quân, ngươi cho rằng ta nguyện ý lớn lên cùng em gái ngươi giống nhau như đúc sao?” Cô gái hừ một tiếng, cười lạnh hỏi lại.

“Cô biết tôi trước kia sao?” Cô trước sau không hiểu chút nào. “Chúng ta trước kia có thù oán?”

“Đúng vậy, ta biết ngươi.”Cô ta dương dương cằm, cắn răng nói, “Chúng ta biết nhau được một ngày, vừa vặnlà ngày ngươi thất tình, ngày hôm đó, ta hảo tâm cho ngươi lên xe của ta.”

“Cô là Bạch Trục Nguyệt?” Cô rực rỡ hiểu ra, kích động không thôi nhìn cô ta,”Bạch Trục Nguyệt, cô còn sống? Vẫn là, cô, cô cũng giống ta… là quỷ?”

“Ha ha, ta là người hay là quỷ, ngươi đoán đi.” Cô gái tướng mạo Thu Tiểu Hi thừa nhận mình chính là Bạch Trục Nguyệt, nhìn gương mặt tràn ngập kinh ngạc của Thu Tiểu Quân, hai tay ôm ngực cười lạnh.

“Cô là quỷ.” Thu Tiểu Quân tự hỏi, mấy giây sau xác định cô ta nhất định là quỷ, nhưng lại không hiểu vì sao lại có bộ dáng của em gái mình Thu Tiểu Hi, “Cô vì sao lại biến thành hình dạng của em gái tôi?”

“Hừ, còn không phải bởi vì ngươi.” Bạch Trục Nguyệt tràn ngập hận ý, lạnh lùng nói, “Nếu không phải ngươi chiếm hữu mặt của ta, ta cũng sẽ không thay đổi thành cái dạng này ngày hôm nay.”

Cô tưởng, nhất định ở đây có hiểu lầm gì, vội vàng giải thích: “Bạch Trục Nguyệt, tôi cũng không nghĩ đến có khuôn mặt của cô, nhưng tôi không có cách nào khác, ba của cô biến tôi thành con quỷ, khi tôi tỉnh lại trong bộ dáng của cô, lúc ấy tôi thật hoảng sợ, nếu có thể lựa chọn, tôi khẳng định sẽ muốn có khuôn mặt trước kia của tôi…”

“Thu Tiểu Quân, ngươi đừng giải thích.” Bạch Trục Nguyệt nghe được vẻ mặt không kiên nhẫn, “Ngươi biết không, ngươi chính là cái ôn thần, hai năm trước ngày hôm đó, nếu ta không gặp ngươi liền sẽ không phát sinh tai nạn xe cộ mà chết đi, càng sẽ không làm cho ngươi cướp đi mặt của ta, câu dẫn học trưởng Thiếu Đình.”

Cái gì? Cô ta như thế nào lại đem vụ tai nạn kia trách tội lên đầu mình? Hai năm trước rõ ràng cô ấy say rượu lái xe, rõ ràng là cô ấy sai mà?

Cô ta nói như vậy, Thu Tiểu Quân cảm thấy mình bị vô cùng oan uổng, “Bạch Trục Nguyệt, sự kiện hai năm trước, cô sao lại có thể đổ lên đầu của tôi?”

“Ta không trách ngươi, vậy thì trách ai?” Bạch Trục Nguyệt trừng lớn đôi mắt, oán hận lớn tiếng nói, “Ngày hôm đó ngươi mà không lên xe ta, ta sẽ không phải chết, càng không làm cho ngươi có được gương mặt của ta đi gạt học trưởng, làm học trưởng yêu ngươi.”

Thu Tiểu Quân lợi dụng mặt cô ta đi mê hoặc Mạc Thiếu Đình, làm cô ta căm hận tới cực điểm.

“……” Cô ta vô cớ gây rối như vậy, Thu Tiểu Quân không biết nên nói những gì.

“Thu Tiểu Quân, ngươi lợi dụng mặt ta cướp đi người đàn ông thuộc về ta, tình yêu của ta, ta nhất định sẽ không tha thứ cho ngươi.” Cô ta dương dương lông mày, nghiến răng nghiến lợi nói.

Thu Tiểu Quân hết đường nói, dùng sức xoa xoa cái trán, thực bất đắc dĩ nhìn cô ta, “Phát sinh loại sự tình này, không phải ý tôi mong muốn.”

“Không phải ý ngươi mong muốn? Chẳng lẽ là ý ta mong muốn?” Cô biện giải, Bạch Trục Nguyệt cảm thấy thực sự buồn cười, “Thu Tiểu Quân, ngươi cướp đi đồ vật vốn thuộc về ta, một ngày nào đó ta sẽ lấy lại, ngươi ở đó chờ coi.” Lạnh giọng nói xong, thân mình vừa chuyển nháy mắt cô ta đã biến mất.

Có bản lĩnh như vậy, xem ra cô ta thật sự là quỷ, không thể nghi ngờ nữa.

Thời khắc nhìn thấy cô ta, Thu Tiểu Quân còn tưởng rằng em gái sống lại, không nghĩ tới vui mừng chưa bao lâu, tâm lại mất mát cực độ. “Ách ~” ưu thương thở dài, cô bước đến ban công, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, tay giơ lên đầu, tràn ngập nghi hoặc nhìn lên bầu trời đêm thần bí…

Bạch Trục Nguyệt vì lý do gì hiện tại mới đến tìm ta? Cô ta là quỷ, tại sao lại có độ ấm của con người?

Còn có, cô ta vì sao có bộ dáng của em gái?

Em gái chết, có quan hệ với Mạc Hoa Khôi sao? Có thể có ẩn tình khác hay sao? Ta có phải hiểu lầm Mạc Hoa Khôi hay không?

Đủ loại nghi hoặc chồng chất trong đầu cô như núi, cô thật hy vọng là mình hiểu lầm Mạc Hoa Khôi. Suy tư vài phút, cô cắn cắn khóe môi, nhắm mắt lại niệm chú, trong giây lát người đã biến mất rồi xuất hiện ở làng chài Thu Sương.

Cô đi vào phòng ngủ em gái, tìm lại quyển nhật ký, sau đó nhìn thật kỹ càng lại, cuối cùng phát hiện những dòng cuối cùng dường như so với chữ viết của em gái có điểm không giống nhau.

Vì sao chữ viết trước vào sau lại không giống nhau? Chẳng lẽ, trang cuối cùng không phải là do em gái viết sao?

Cô nghi hoặc khó hiểu, suy nghĩ rồi mang theo nhật ký trở về. Ngày hôm sau trời sáng liền đem đến chỗ giám định, khẩn trương đem nhật ký giao cho nhân viên ở đó, “Vui lòng kiểm tra quyển sổ nhật ký này, nội dung có phải do một người viết hay không.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận