Chương 178

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 178

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghe được hắn hỏi vấn đề này, trong óc cô thế nhưng mờ mịt một mảnh.

Ách, ta rốt cuộc yêu ai?

Cô đột nhiên lâm vào vấn đề rối rắm này, đầu trở nên đau quá. Nếu trước đây mà nói, cô nhất định khẳng định người mình yêu là Âu Dương Kiện Vũ. Hiện tại, lắc lư xoay chuyển giữa những người đàn ông này, cô lại không thể xác định mình có phải hay không chỉ yêu một mình Âu Dương Kiện Vũ.

Mạc Thiếu Đình gõ cửa thật lâu, cũng kêu la thật lâu, nhưng cô như cũ không có mở cửa.

Đêm dày đặc, chứa đầy sắc thái ưu thương trầm trọng.

Mạc Thiếu Đình thanh âm khàn khàn, tâm lần đầu tiên chứa đầy tràn đầy chua xót cùng ủy khuất, “Bạch Trục Nguyệt, em muốn anh phải làm sao bây giờ?” Giờ khắc này, hắn thất vọng rồi, hắn đột nhiên rõ ràng được, mình căn bản vô pháp khống chế cô, chỉ có cô mới có thể khống chế mình, “A~ ha ha…” Hắn đột nhiên cười, nhưng đôi mắt lại chợt ướt, “Anh yêu em, yêu em như vậy, em, em… căn bản không yêu anh, anh đem tất cả nhiệt tình cho em, em lại xem nó có cũng được không có cũng được.”

Hắn như đột nhiên tỉnh ngộ, cảm thấy mình nhất định không yêu mình, đối với một người phụ nữ không yêu mình, mình vì cái gì lại không có tôn nghiêm mà giao ra tình yêu?

“Bạch Trục Nguyệt, về sau anh sẽ không đến dây dưa đến em nữa.” Nặng nề trầm mặc một hồi, hắn đứng ở ngoài phòng ngủ cô, thanh âm nghiêm túc, trịnh trọng nói. Sau khi nói xong liền rời đi, bóng dáng lúc quay đi thật quyết liệt, giống như thân phận chánh án tòa án tối cao của hắn, tuyệt không ướt át bẩn thỉu.

Mạc Thiếu Đình, anh thật sự đi rồi sao? Anh về sau, thật sự sẽ không lại đến dây dưa với em, phải không?

Cô đứng dựa vào cửa, nghe được những lời hắn nói, trong lòng cũng đau, cũng khổ, cũng ưu thương. Nghe tiếng bước chân hắn rời đi, tuy rằng không mở cửa ra đuổi theo nhưng tâm ý lại luyến tiếc, kiệt lực khắc chế tình cảm, giơ tay lên chặn lại nước mắt đang chực rơi ra.

Hai mắt thật sự ướt, tâm thật sự luyến tiếc hắn, chính là, cô cũng không muốn làm một người ích kỷ.

Cô rõ ràng, hắn không còn hy vọng với mình, đối với hắn mà nói, tuyệt đối là một chuyện tốt. Mình là một nữ quỷ, chính mình còn không biết tương lai mình sẽ như thế nào, như thế rõ ràng, nếu mình cùng hắn ở bên nhau nhất định không mang lại được cho hắn sinh hoạt bình thường, càng sẽ không cùng hắn tạo ra được bất cứ tương lai gì.

Cô suy nghĩ rõ ràng rất nhiều, trái tim thật bi thương đau đớn, lại nghĩ đến Mạc Hoa Khôi vô tội, áy náy đến muốn chết đi.

Hoa Khôi, Hoa Khôi…

Cô ngồi trên mặt đất lạnh lẽo, trong lòng nhất nhất gọi tên của hắn, bất tri bất giác nước mắt lại rơi đầy mặt, “Ô ô… ô ô…” Khóc lóc nhắm mắt lại, niệm chú để lực lượng thần bí mang mình đến bên người hắn…

Trong một giây, cô còn ở trong phòng ngủ mình, giây tiếp theo, cô đã ở bên giường bệnh của Mạc Hoa Khôi.

Cô vẫn giống như trước đây, ngồi ở mép giường, gắt gao cầm tay hắn, nhìn khuôn mặt tuấn tú ưu thương áy náy nói chuyện với hắn, “Hoa Khôi, thật xin lỗi, em thật sự hiểu lầm anh, trách oan anh.”

Lúc nói những lời này, đôi mắt lại ướt đẫm, từng giọt nước mắt rơi xuống, “Hoa Khôi, em sai rồi, em thật đáng chết… Em cái gì cũng không điều tra rõ ràng đã định tử tội cho anh, ô ô ~ ô ô… Em thật đáng chết…”

Khóc hồi lâu, cô bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, lập tức lau khô nước mắt, nhắm mắt lại tập trung tinh thần niệm chú.

Thật mau, Jack xuất hiện bên người cô, nhìn Mạc Hoa Khôi nằm trên giường bệnh, lo lắng nhìn cô, “Đây là lần đầu tiên em dùng tâm lý cảm ứng tìm anh, tìm anh tới nơi này có chuyện gì?”

Trên mặt đầy nước mắt cũng không lau đi, cô hít hít cái mũi, nghẹn ngào cầu xin nói: “Jack, em xin anh, nói cho em biết, làm như thế nào, thế nào mới có thể làm anh ấy tỉnh lại.”

Trong khoảng thời gian này, cô cứ khóc, nói đến đây lại khóc tiếp. “Ách ô ô ~ em muốn anh ấy tỉnh lại, em muốn anh ấy tỉnh lại, ô ô ~ mặc kệ dùng phương pháp gì, em phải làm anh ấy tỉnh lại, cho dù chết em cũng nguyện ý.”

“……” Jack không nói chuyện, trên mặt một mảnh ngưng trọng.

“Jack, nói cho em biết đi.” Cô cảm thấy hắn nhất định có biết biện pháp khiến cho Mạc Hoa Khôi tỉnh lại, “Cầu anh, bằng không, em so với chết còn khó chịu hơn, ách ô ô ~ em muốn anh ấy tỉnh lại, sống mỗi ngày thật hạnh phúc.”

Nhìn đến cô hiện tại ở dạng này, Jack trong lòng tuyệt đối không dễ chịu.

Hắn không muốn nhìn thấy cô ưu thương cùng cực như vậy, càng không muốn cô tiếp tục cảm thụ cảm giác so với chết còn khó chịu hơn.

Suy nghĩ một hồi lâu, hắn rốt cuộc đã mở miệng, nhìn khuôn mặt đầy nước mắt, giọng thật trầm nói: “Tiểu Quân, có biện pháp có lẽ có thể làm cậu ta tỉnh lại.”

“Biện pháp gì, anh nói.” Cô kích động cực kỳ.

“Lấy ánh nắng sớm chiếu xạ lên thân thể của anh, làm thân thể hòa tan tạo ra tinh nguyên khí cho hắn uống.”

Nghe hắn nói xong, tâm tư cô thật trầm, “Em có thể chứ? Em và anh thuộc cùng thế giới, trên người anh có tinh nguyên khí, trên người em khẳng định cũng sẽ có.”

“Không, trên người em không có, tinh nguyên khí chỉ có quỷ hút máu mới có.” Hắn lập tức phủ định lời cô, nhìn mặt cô nghiêm túc nói.

“Phải không?” Cô có chút hoài nghi, đôi mắt thật sâu nhìn hắn, “Jack, anh không nên gạt em.”

Hắn cười cười, nâng tay lên ôn nhu vuốt ve mặt cô, “Tiểu Quân, anh yêu em, anh vĩnh viễn không lừa dối em.”

Hắn nói như vậy, cô lúc này mới tạm thời tin, nghĩ nghĩ, lại khẩn trương hỏi: “Jack, anh bị ánh nắng chiếu xạ xuất ra tinh nguyên khí, vậy hậu quả sẽ như thế nào? Anh sẽ bị thương sao?”

“Sẽ không có thương tổn gì nhiều, thân thể chỉ mỏi mệt một hai ngày mà thôi.” Hắn lại một lần cười cười, không cho là đúng nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận