Chương 179

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 179

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A, vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Cô lúc này mới yên tâm, đôi mắt vẫn còn đầy lệ tạo ra một nụ cười mỹ lệ, ôn nhu rúc vào trong lòng ngực lạnh băng của hắn.

Hắn là quỷ hút máu, trên ngườikhông có độ ấm, ôm hắn trước sau đều là lạnh băng, nhưng đối với cô mà nói,vòng tay ôm ấy của hắn lại là ấm áp nhất trên thế giới này, đem lại cảm giác antoàn nhất, ai cũng không sánh bằng.

Suốt đêm, Thu Tiểu Quân cùng Jack vẫn luôn ôm nhau, lúc rạng đông ấm áp xuất hiện, hai người mới lưu luyến buông nhau ra.

“Jack, anh thật sự sẽ không có việc gì sao?” Khi Jack xoay người đi đến ban công đang được nắng sớm chiếu rọi, Thu Tiểu Quân bỗng nhiên giữ chặt cánh tay hắn, lo lắng hỏi lại lần nữa.

Jack ôn nhu cười với cô, “Không phải đã nói với em rồi sao, thật sự sẽ không có việc gì, không cần lo lắng.” Nói xong, hắn gỡ cánh tay cô đang lôi lôi kéo kéo, mang theo nụ cười ôn nhu, hạ quyết tâm đi đến ban công.

“Ách a…” Hắn không nghĩ tới, vừa lúc chuẩn bị vén bức màn dày nặng lên, phần cổ đã bị một lực mạnh đánh vào, trước mắt tối sầm, lập tức ngất đi.

Ở phía sau đánh lén hắn, đúng là Thu Tiểu Quân. Lúc hắn xỉu sắp té xuống mặt đất, cô vội vàng đỡ lấy hắn, nước mắt lại tràn ra, nhìn khuôn mặt tuấn tú, “Jack, em biết, anh nhất định gạt em.” Cô không ngốc, một chút cũng không ngốc, hắn hiểu được tâm tư của cô, cô cũng hiểu được tình yêu của hắn, khàn khàn nói, tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt hắn, “Anh đã vì em làm quá nhiều việc, em không thể để bất cứ chuyện gì xảy ra cho anh nữa. Mặc kệ hậu quả như thế nào, em sẽ chính mình chịu.”

Thanh âm nức nở nhưng không kém phần kiên quyết.

Trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nói xong cô ôm hắn tới sô pha đối diện với giường bệnh, lau sạch nước mắt ở khóe mắt, tâm tình kiên định đi đến nơi có ánh mặt trời.

“Ách ~” Giây phút vén lên bức màn dày nặng, từng sợi nắng sớm nghịch ngợm chiếu lên trên mặt làm cô tức khắc cảm thấy nóng rát, cùng lúc đôi mắt cũng rất khó chịu, cô theo bản năng quay đầu, nhắm mắt lại.

Hoa Khôi, mặc kệ em sẽ biến thành bộ dáng gì, mặc kệ em có thể biến mất kể từ đây, em đều phải làm anh tỉnh lại.

Đây là quyết tâm của cô.

Cho nên, ánh nắng chiếu rọi trên người cô có bao nhiêu đau đớn, cô đều chịu đựng, mở to mắt, cắn môi đi thêm một bước đến trên ban công, sau đó nhìn mặt trời đang từ từ mọc lên, không chút do dự cởi quần áo mình ra, trần trụi tùy ý đế nắng sớm chiếu xạ…

Cô cắt đứt mọi đường lui, da thịt trên người đều bị ánh nắng chiếu vào.

Mười phút đã qua, thân thể cô chỗ nào cũng nóng rát và đau, thật đau.

Hai mươi phút, thân thể cô, tóc cô, đều bắt đầu bốc khói, chỉ đau và đau, cơn đau chỉ có mỗi lúc một tăng.

Ba mươi phút, thân thể cô như đã đạt đến cực hạn, trên người toát ra toàn khói trắng, mờ ảo ngưng tụ trên đầu, trên thân thể, cô có cảm giác sắp hòa tan đi. Dần dần, giống như thần kỳ, cô vừa thống khổ vừa lại có cảm giác muốn bay lên.

“Ách ~ ách a ~” Cô kiệt lực cắn răng, không muốn kêu ra thanh âm thống khổ, nhưng tư vị kia thật sự quá khó tiếp thu, cảm giác như mình đang trong lò nung cả ngàn độ, từng tiếng, từng tiếng rách nát, mang đầy âm thống khổ vô tận, “Ách ~ a ~ ách a……”

Khi tiếng rên đau khổ như phát ra từ tim, tóc cô đã xảy ra biến hóa, nguyên bộ tóc đen óng mượt dần dần biến thành màu trắng.

Vài phút sau, mái tóc màu đen như thác nước hoàn toàn biến trắng, một giọt chất lỏng nhỏ theo tóc chảy xuống dưới.

Cô biết, chất lỏng này nhất định chính là thứ Jack nói tới – giọt tinh nguyên khí, trong phút chốc, trăm mối cảm xúc ngổn ngang trong lòng, cô vươn tay tiếp được, cẩn thận ngậm vào miệng.

Ngay sau đó, cô nhanh chóng rời khỏi ban công, chịu đựng toàn thân đau đớn bước nhanh đến giường Mạc Hoa Khôi, cúi đầu hôn lên môi hắn, đem giọt tinh nguyên khí vô cùng trân quý kia cẩn thận chuyển qua miệng hắn, thẳng cho đến khi hắn nuốt vào, lúc này môi cô mới rời đi.

Lúc này Jack tỉnh lại, vừa có tri giác đã nghĩ tới cái gì, lập tức mở cặp mắt màu hổ phách, “Tiểu Quân, Tiểu Quân…”

Nghe được thanh âm của hắn, Thu Tiểu Quân lúc này mới dời tầm mắt khỏi Mạc Hoa Khôi, xoay người, rưng rưng nhìn hắn trên sô pha, ra vẻ cao hứng cười nói: “Jack, nguyên lai trên người em cũng có nước tinh nguyên khí. Ha ha, em biết anh lừa em, trên người quỷ hút máu có cái gì, em không phải quỷ hút máu cũng có nha. Ha ha, được nắng sớm chiếu rọi, cảm giác thật sự hảo sảng… Ách…” Có lẽ, tất cả đều là miễn cưỡng cười cho vui, đến giờ phút này cô rốt cuộc không căng nổi nữa, đôi mắt nhắm lại, thân mình mềm nhũn, ngất đi.

“Tiểu Quân.” Khoảnh khắc cô ngã xuống đất, Jack lo lắng cực kỳ, thân thể nhảy đến nhanh như tia chớp, tiếp được thân thể cô, quỳ xuống đất gắt gao ôm lấy cô.

“Tiểu Quân, Tiểu Quân, em tỉnh tỉnh, tỉnh lại… Tiểu Quân, Tiểu Quân, anh không muốn em có việc gì.” Hắn bật khóc, lúc gọi cô, trong lòng đã đau gắt đến héo đi.

Có lẽ là hắn thanh âm quá mức bi thương, vài phút sau, lông mi dài của cô run rẩy, khóe mắt chậm rãi rơi xuống một giọt nước mắt, rốt cuộc sau đó chậm rãi mở mắt, chớp chớp, nhìn hắn mỉm cười, khuôn mặt tràn đầy mỏi mệt, yếu ớt nói, “Jack, tóc em biến thành trắng như vậy, có phải rất đẹp hay không?”

Cô biết biến hóa trên người mình, cũng biết, mình không còn sống lâu nữa.

Cô nghĩ mình sẽ vui vẻ biến mất, không nghĩ nhìn đến hắn khổ sở như vậy, mình lại mệt như thế, suy yếu như thế, khó chịu như thế. Kiệt lực gom lại tia sức lực cuối cùng trên người, cô hướng đến hắn lộ ra nụ cười cuối cùng trong đời.

“Rất đẹp.” Jack nhìn mái đầu bạc, gật đầu không chút do dự.

Bình luận (0)

Để lại bình luận