Chương 180

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 180

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ha ha, nhưng đó có phải hay không nhìn cũng thật khốc liệt?” Lúc này mới biết được, nguyên lai Thu Tiểu Quân cũng là người thích cái đẹp, thật để ý đến hình tượng bên ngoài của mình.

“Đúng vậy, không chỉ có thật đẹp, mà cũng thật khốc liệt.” Jack vẫn không chút do dự gật đầu, đôi mắt màu hổ phách cũng ướt đến rối tinh rối mù.

“Jack, em mệt mỏi quá.” Cô như cũ cười nói, nhưng thanh âm đã suy yếu tới cực điểm, “Em không còn sức nữa, anh ôm em trở về được không? Em muốn ngủ.”

“Được, anh ôm em trở về, bất quá, anh không cho em ngủ.” Hắn nghẹn ngào nói, ngay sau đó bê cô lên, kéo bức màn xuống che cả thân thể của mình cùng với cô, như tia chớp nhảy ra ngoài cửa sổ…

Bọn họ rời đi không lâu, mười ngón tay Mạc Hoa Khôi đều động đậy, ngay sau đó, hàng lông mi cong dài cũng rung lên, không quá một hồi, đôi mắt mê người chậm rãi mở ra.

Jack đem Thu Tiểu Quân ôm về giường của cô trong phòng ngủ, ngồi ở mép giường, con mắt ướt, gắt gao cầm tay cô, “Tiểu Quân, Tiểu Quân, đừng ngủ, mau mở mắt ra.”

Có thể do hắn quá nhiệt tình, cô không ngủ mà mở to mắt, thật đau lòng nhìn muốn hắn tựa như muốn khóc, “Jack, em… không ngủ.”

“Tiểu Quân, ách ô ~” Hắn khóc, nước mắt rơi theo khuôn mặt tái nhợt của hắn, chảy xuống mặt cô, “Anh yêu em, anh sẽ không để em rời anh đi. Tiểu Quân, anh muốn ở bên em cả đời.” Hắn biết rõ, thân thể của cô càng ngày càng lạnh, độ lạnh đã vượt qua thân thể hắn. Lần đầu tiên, hắn hướng tới cô thổ lộ, thời khắc cô sắp nhắm mắt lại, hắn chợt cúi đầu xuống, chảy nước mắt mà hung hăng cắn vào cổ cô một cái…

“Ách ~ ách a ~, Jack……” Giây phút bị hắn cắn, cô quá đau, đôi mắt chợt đỏ lên, mở ra thật to, “Ách a ~ Jack, em, em thật là khó chịu……”

“Tiểu Quân, thật xin lỗi, em chỉ có dùng phương pháp này mới lưu em lại được.” Một hồi lâu, hắn mới ngẩng đầu lên, khóe miệng run run dính không ít vết máu, hắn nói xin lỗi với cô, cặp mắt đặc biệt đẹp màu hổ phách đầy nước mắt.

“Jack…… Ách a ~ Jack……” Thân thể cô bắt đầu co rút, trên mặt cùng trên tay, gân xanh xuất hiện, “Thật là khó chịu, thật là khó chịu…… Ách a……”

“Tiểu Quân, nhịn một chút, loại khó chịu này sẽ mau qua đi.” Hắn biết loại thống khổ này, không có ai so với hắn càng hiểu hơn quá trình cực kỳ thống khổ khi bị quỷ hút máu cắn.

“Đừng sợ, Tiểu Quân, anh sẽ luôn ở bên cạnh em, anh sẽ vĩnh viễn đồng hành với em.”

Hắn ôm cô thật chặt, dùng lời chân thành nhất của mình hứa với cô.

“Ách a ~ a ~” Cô chịu không nổi, đôi mắt biến hồng muốn chảy ra máu, “Ách a ~ a a…… A ách……”

Mười phút sau, gân xanh nổi trên mặt cùng tay cô biến mất, đôi mắt đỏ hồng dọa người kia cũng biến thành màu hổ phách giống của Jack, “Jack…” Tâm cô cuối cùng đã bình tĩnh trở lại, tay nâng lên vuốt ve nước mắt trên mặt Jack, đôi mắt chớp chớp, sau đó suy yếu hôn mê ngã xuống.

Bệnh viện……

Âu Dương Kiện Vũ: “Đệ đệ, em rốt cuộc tỉnh.”

Hạ Tiểu Thỏ: “Ha ha, con trai cưng của mẹ, con tỉnh, mẹ rất mừng…”

Mạc Mê: “A ha ha, con trai, ba biết chắc, con khẳng định không cam lòng mà ngủ mãi như vậy.”

Lúc này, Âu Dương Nặc, Giang Hãn, cùng với Giang Nhụy Tinh, Nhụy Nguyệt hai chị em đều ở bên cạnh Mạc Hoa Khôi, thấy hắn đã tỉnh, trên mặt mỗi người đều đầy nước mắt vui sướng cùng kích động.

“Mẹ, ba, ca, tỷ, thực xin lỗi, con làm cho mọi người lo lắng.” Chính mình có thể tỉnh lại, Mạc Hoa Khôi trong lòng cũng thật sự cảm thấy cao hứng, cảm nhận được tình thân, ngoại trừ cao hứng còn có trăm mối cảm xúc ngổn ngang, “Về sau, con sẽ không làm cho mọi người lo lắng cho con như vậy nữa.”

Nhìn ra được, sau khi trải qua chuyện này, hắn đã hiểu ra rất nhiều chuyện, cũng nhìn thấu ra rất nhiều việc, chính là, lúc nghĩ tới Thu Tiểu Quân, phát hiện lúc này mình tỉnh lại cô cũng không xuất hiện trước mặt mình, cảm giác mất mát đáng chết kia lại ăn mòn khắp người hắn.

Trục Nguyệt, nguyên lai, em thật sự là một chút cũng không yêu anh, em đối với anh thật sự không có chút cảm tình nào, anh vất vả lắm mới tỉnh lại em cũng không đến nhìn anh.

Tốt, vậy cũng tốt, anh sẽ hoàn toàn mất hết hy vọng với em, về sau, chúng ta tốt nhất không cần gặp lại, nếu có gặp lại, cũng xem chúng ta là người xa lạ.

Bên trong phòng bệnh, chỉ có Âu Dương Kiện Vũ hiểu tâm tư hắn nhất, nhìn thấy mặt hắn ẩn hai chữ “mất mát” thì móc di động bước nhanh ra ban công, dưới ánh nắng ấm áp phát đi một cuộc gọi…

“Tích tích tích tí tách…… Đô đô……’

Điện thoại reo, Thu Tiểu Quân nghe tiếng chuông điện thoại quen thuộc, cô tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trong lòng ngực ấm áp của Jack, tâm ấm áp, tim ấm áp, dạ dày cũng ấm áp, “Jack…”

“Ừ, anh ở đây.” Cô đã tỉnh, Jack thật cao hứng, một tay ôm chặt eo cô, một tay lấy di động để trên tủ đầu giường, “Âu Dương Kiện Vũ gọi đến, em muốn nghe không?”

“Muốn.” Cô gật đầu, tiếp nhận điện thoại, có chút khẩn trương bấm nút nghe, “Kiện Vũ…”

“Trục Nguyệt, Hoa Khôi đã tỉnh.” Điện thoại đầu bên kia, Âu Dương Kiện Vũ thập phần kích động cùng cao hứng.

Đôi mắt cô lập tức ướt, “Phải không? Ha ha, thật tốt quá.” Mạc Hoa Khôi đã tỉnh, cô so với bất kỳ ai cũng đều rất cao hứng.

“Em có muốn lại đây thăm cậu ấy không?”

“Không được, biết anh ấy tỉnh rồi, em rất vui vẻ.” Cô do dự, một giây sau ẩn hàm tiếc nuối nói.

Kỳ thật, cô rất muốn lập tức đến bên người hắn, xem bộ dáng đã tỉnh lại của hắn.

Nhưng mà, cô không dám, cô sợ hắn thấy mình, cái đầu bạc trắng, làn da tái nhợt, còn có đôi mắt màu hổ phách, trở thành một con quỷ hút máu, mình sẽ dọa đến hắn. Hơn nữa, lúc này là ban ngày, mặt trời nóng rực còn ở trên cao, ánh nắng sẽ tổn hại đến mình, cô chỉ có thể tránh né chỗ âm u.

Bình luận (0)

Để lại bình luận