Chương 193

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 193

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Trong khoảng thời gian này, tin tức trên báo nói những người đàn ông bị chết, có phải cô giết hay không?” Thu Tiểu Quân trầm trọng mà nghiêm túc hỏi Bạch Trục Nguyệt.

“Phải.” Bạch Trục Nguyệt không chút do dự thừa nhận, khóe môi dương giương lên, lộ ra vài phần đắc ý.

“Cô tại sao lại có thể lạm sát kẻ vô tội?” Cô không thể tưởng tượng được, đương nhiên tức giận đến cùng cực, vì những người bị chết đó mà cảm thấy phẫn hận bất bình, “Nếu là như thế này, tôi không thể để cô lưu lại trên thế giới này nữa.” Nói đến đây, cô dùng sức lên cổ Bạch Trục Nguyệt.

Bạch Trục Nguyệt như cũ không hề sợ hãi, giơ lên khóe miệng cười: “Chậc chậc chậc, người yêu quỷ hút máu kia của ngươi chẳng lẽ không nói cho ngươi biết, nếu ta chết, em gái ngươi cũng sẽ chết sao?”

“Em gái?” Tâm Thu Tiểu Quân đột nhiên run lên, “Em gái tôi ở đâu?”

“A ha ha ha, Thu Tiểu Quân, ngươi cũng thật ngốc a, a ha ha ha……”

“Ách, cô cười cái gì?” Tiếng cười Bạch Trục Nguyệt làm Thu Tiểu Quân cảm thấy chói tai cực kỳ, trong lòng trở nên thật hoảng loạn, “Mau nói, em gái tôi rốt cuộc ở đâu.”

“Ha hả a ha, em gái ngươi ở chỗ này.” Bạch Trục Nguyệt giơ tay chỉ chỉ vào chính trái tim mình, thực càn rỡ cười nói, “A ha ha a ha ha, em gái ngươi chính là ta, ta chính là em gái của ngươi, a ha ha ha…… Ngươi giết ta, chẳng khác nào là giết em gái ngươi.”

“……” Thu Tiểu Quân ngốc, ngẩn ra, nghĩ trăm lần cũng không ra, hơn nửa ngày mới nói ra lời, “Tại sao lại như vậy? Cô vì sao ở trong thân thể em gái tôi?”

“Ha hả a ha ha, cái này ngươi phải đi hỏi người biến ngươi thành quỷ, đem mặt ta đổi cho ngươi, là cha của ta, a ha ha a ha ha…”

“Bạch Hoa?” Đầu óc Thu Tiểu Quân đột nhiên một mảnh mờ mịt.

Bạch Trục Nguyệt tìm đúng thời cơ, ở thời khắc Thu Tiểu Quân thất thần, mãnh lực đẩy cô ra, trong chớp mắt biến mất trước mắt Thu Tiểu Quân.

Bạch Trục Nguyệt trốn bỏ chạy đi.

Lúc này, Thu Tiểu Quân đã không có tinh lực đi bắt Bạch Trục Nguyệt, trong lòng lại nghĩ đến tất cả mọi việc của em gái, đôi mắt ướt lại ướt.

Bạch Hoa, ông rốt cuộc đã làm cái gì? Vì sao con gái ông có được thân hình của em gái tôi? Ngày đó tôi về quê nhìn thấy tử thi kia, cùng với nhật ký của em gái cố ý viết làm tôi hiểu lầm Mạc Hoa Khôi, đều là do cha con hai người giở trò quỷ hay sao? Các người vì cái gì phải làm ra những việc này? Vì cái gì, vì cái gì?

“Ách ~ ách ~” Bỗng nhiên, Mạc Thiếu Đình ngủ trên sô pha phát ra vài tiếng rên khó chịu. Đột ngột nghe thấy, bi thương của Thu Tiểu Quân mới có thể tạm thời đình chỉ, cô đứng dậy nhanh chóng tới bên người hắn, phát hiện lúc mình cùng Bạch Trục Nguyệt đánh nhau, mảnh thủy tinh vỡ cắt trên cánh tay hắn một vết thương dài, máu chảy thật nhiều. Trong lòng cô khẩn trương lên, vội tìm một mảnh vải sạch, băng bó cẩn thận cho hắn.

“Ách ~” Mạc Thiếu Đình giống như cảm thấy có chút đau, mi nhíu lại, lộ ra một vẻ khó chịu.

“Thiếu Đình, rất đau sao?” Lúc này, cô thật đau lòng hắn, quên mất chính mình còn trần truồng, ngồi ở bên cạnh hắn, ôm lấy thân thể cũng trần trụi của hắn, nhẹ nhàng lo lắng gọi, “Thiếu Đình, Thiếu Đình……”

Ai? Là ai kêu mình? Thanh âm, nghe rất quen thuộc, là cô ấy sao?

Mơ mơ màng màng, Mạc Thiếu Đình có thể nghe được thanh âm Thu Tiểu Quân, mở to mắt nhìn xem có phải hay không. Lông mi run một hồi lâu, rốt cuộc chậm rãi mở mắt, nhìn thấy một thân thể quen thuộc, không biết từ khi nào, đã yêu thật sâu, như thế nào quên cũng không được. Hắn cảm thấy mình nhất định là đang nằm mơ, sợ hãi nếu mình mở miệng nói chuyện, người trong mộng liền sẽ biến mất.

Thấy hắn cái gì cũng không nói, chỉ nhìn nhìn mình, Thu Tiểu Quân không thể không lo lắng, cho rằng hắn bị Bạch Trục Nguyệt dùng phép biến thành ngốc tử, quên mất mình là ai, trên mặt cô lập tức lộ ra vẻ khổ sở lại nôn nóng, nâng tay lên run rẩy vuốt ve khuôn mặt hắn, “Thiếu Đình, anh làm sao vậy? Vì sao không nói lời nào? Đừng nhìn em như vậy, nói chuyện với em được không?”

A, nguyên lai, trong mộng cô ấy muốn mình nói chuyện với cô ấy.

Hắn như bừng tỉnh, ngẩn người ra, sau đó cười cười, “Trục Nguyệt, kỳ thật anh rất muốn nói chuyện với em, anh muốn nói cho em biết, anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em…”

Hắn nhìn cô, nói thật nhiều thật nhiều anh yêu em.

“Anh yêu em”, câu nói thật giản dị, Thu Tiểu Quân nghe xong, trong lòng lại dâng lên từng đợt, từng đợt sóng, từng đợt cảm động, đôi mắt ướt ướt, “Thiếu Đình, em cũng… yêu anh.”

“A…… Ha hả……” Thời điểm nghe Thu Tiểu Quân nói ra cô cũng yêu mình, Mạc Thiếu Đình thật kích động, trên mặt tràn đầy tươi cười, giơ tay ra dùng sức ôm cô thật chặt, “Trục Nguyệt…”

“Thiếu Đình, kêu em Tiểu Quân.” Lúc này, cô hy vọng hắn gọi đúng tên mình, càng muốn cho hắn biết, người hắn yêu là Thu Tiểu Quân, không phải là Bạch Trục Nguyệt.

“Tiểu Quân?” Hắn ngẩn người, đột nhiên nhớ tới người phụ nữ đến nhà cô, tự xưng là em gái, nói cho mình nghe tên thật của cô là Thu Tiểu Quân, liền không nghi ngờ, lập tức bên tai cô tràn ngập yêu thương kêu lên, “Tiểu Quân, Tiểu Quân, Tiểu Quân…”

“Em đây.” Cô giơ lên khóe miệng, rưng rưng, ôn nhu trả lời.

“Đừng rời khỏi anh, vĩnh viễn ở bên cạnh anh, làm thái tử phi, làm vương hậu tương lai của anh, có được không?”

“……” Nghe những lời này, Thu Tiểu Quân trầm mặt, trong lòng thật khó xử, thật ưu thương, cũng thật rối rắm…

Thiếu Đình, thực xin lỗi, em không thể đáp ứng anh. Em là một người phụ nữ đa tình, không chuyên nhất, ngoài anh ra, trong lòng em còn có Jack cùng Hoa Khôi, còn có Âu Dương Kiện Vũ ba người đàn ông nữa.

“Vì sao không nói lời nào? Vì cái gì không trả lời anh?” Không thể nghi ngờ, lúc này Thu Tiểu Quân trầm mặc làm hắn thật bi thương, đôi mắt hiện lên một tia lệ quang, “Tiểu Quân, em không cần trầm mặc được không? Em chỉ cần nói một chữ “được” là tốt rồi, hoặc là, chỉ cần gật đầu cũng được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận