Chương 194

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 194

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong lòng Thu Tiểu Quân thật rõ ràng, cái gì mình nên nói, cái gì mình không nên nói, cô không nói “được”, cũng không gật đầu, nhìn mặt hắn, thật hổ thẹn, “Thiếu Đình, em không xứng với anh.” Nói xong, cô gỡ tay hắn đang ôm mình, chậm rãi đứng lên.

“Tiểu Quân, đừng đi.” Thời khắc Thu Tiểu Quân đứng lên, hắn cũng đứng lên, lại một lần nữa ôm chặt lấy cô, “Nói cho anh nghe, em muốn cái gì? Anh cái gì cũng có thể cho em.” Cho dù, cô muốn bầu trời cùng sao, hắn cũng sẽ nghĩ ra mọi cách đem cho cô.

Chính mình rốt cuộc muốn gì?

Thu Tiểu Quân đột nhiên có chút mờ mịt, suy nghĩ một hồi lâu cũng không biết chính mình rốt cuộc muốn cái gì, trước kia, là muốn tình yêu của Âu Dương Kiện Vũ, hiện tại, giống như cái gì cũng không muốn, điều duy nhất muốn, có lẽ là điều tra mọi việc của em gái, hy vọng em gái còn sống thật tốt mà thôi.

“Thiếu Đình, đây không phải là vấn đề muốn hay không, có cho hay không.” Suy nghĩ một hồi, cô ưu thương nặng nề nói với hắn, “Buông em ra đi, anh đã nói, anh sẽ không dây dưa với em nữa.”

“Anh thu hồi lại câu nói đó.” Hắn vội vàng gấp giọng nói, “Tiểu Quân, anh hối hận – biết không, trong khoảng thời gian này, mỗi ngày anh đều muốn đi tìm em.”

“Thiếu Đình, trên thế giới này không có thuốc chữa hối hận.” Cô xin lỗi nói, lại một lần gỡ cánh tay hắn ra, xoay người muốn đi.

“Tiểu Quân……” Hắn sẽ không cho cô đi, cánh tay dài duỗi ra, dùng lực đạo lớn nhất giữ chặt, đột nhiên đem cô áp đến trên sô pha. “Ách a ~” Dùng sức nhiều quá, miệng vết thương trên cánh tay hắn tràn máu ra, đem mảnh vải màu trắng nhiễm đỏ, làm hắn đau đến cắn răng.

“Thiếu Đình……” Nhìn đến chỗ băng bị nhiễm đỏ, tâm cô thật đau, “Thế nào? Rất đau có phải không?” Thời điểm như thế này, cô cũng không đi vội, chỉ nghĩ làm giảm bớt đau đớn cho hắn, đôi môi kiều diễm tiến đến gần chỗ hắn bị thương, không chút do dự thổi lên, “Hô ~ hô ~ Thiếu Đình, như vậy có đỡ hơn chút nào không? Hô ~ hô ~ có còn rất đau hay không? Hô ~ hô ~…”

“Tiểu Quân……” Lúc này tình yêu làm hắn đau muốn chết như biến mất hoàn toàn, trong lòng hắn chỉ có ấm áp ngọt ngào, cảm giác mỹ diệu, đôi mắt chớp chớp cảm động, đột nhiên đem cô áp đảo xuống dưới, không nói lời thứ hai liền cuồng dã hôn lên môi của cô…

Chất lỏng ngọt ngào trong miệng cô bị hắn chiếm hữu, thanh âm của cô cũng bị hắn nuốt hết.

Thu Tiểu Quân cảm thấy mình chẳng mấy chốc không thể hô hấp, tay hắn châm ngòi thổi khí trên thân thể mình, cô trở nên khẩn trương, lúc này mới dùng sức đẩy hắn ra, đỏ mặt khàn khàn nói, “Thiếu Đình, không thể… Cánh tay anh còn bị thương, chúng ta… Ách ~…” Lời nói còn chưa xong, hắn một lần nữa lại hôn lấp kín môi cô.

Cánh tay bị thương thì tính gì?

Giờ khắc này, tình dục Mạc Thiếu Đình tăng vọt, chỉ nghĩ muốn Thu Tiểu Quân, tận tình, ra sức lực yêu cô thật mạnh, thật nhiều……

Sau khi tình cảm mãnh liệt qua đi, Mạc Thiếu Đình ôm chặt Thu Tiểu Quân nằm trên cái giường lớn, vuốt ve khuôn mặt cô, dùng ngón tay ôn nhu gợi gợi vài sợi tóc trắng dài, có điểm nghi hoặc hỏi: “Tại sao lại đem đầu tóc nhuộm thành màu trắng?”

Thu Tiểu Quân nhìn mặt hắn, nhàn nhạt cười cười, “Như thế nào, khó coi sao?”

“Ha hả, không phải, rất đẹp, thực gợi cảm.” Hắn cười nói, “Trong mộng em biến hóa thật lớn, tóc biến thành màu trắng, đôi mắt biến thành màu hổ phách.”

Ách, nguyên lai, hắn vẫn là cho rằng hắn đang nằm mơ.

Nghe vậy, Thu Tiểu Quân có điểm buồn cười, nghĩ nghĩ, có chút nghịch ngợm nhẹ nhàng nắm cái cằm hắn, “Là trong mộng em đẹp, hay là trong hiện thực em đẹp?”

“Trong mộng hay trong hiện thực em đều đẹp.” Hắn nói, “Anh đều thích, anh đều yêu.”

“Nếu có một ngày, tóc em rụng hết cả, hàm răng cũng rớt hết, mặt đầy nếp nhăn, anh còn thích em, còn yêu em sao?”

Hắn ôn nhu cười, gật đầu, đôi mắt mê người nhìn cô đầy tình thâm, “Tiểu Quân, mặc kệ em biến thành dạng gì, anh đều thích.” Nhu nhu nói xong, môi hắn lại lần nữa hôn lên môi cô, hôn rồi lại hôn, khi thì mút vào, khi thì khẽ cắn, lúc thì ôn nhu, chốc lát lại cuồng dã, giống như, môi cô, hắn hôn như thế nào cũng không đủ.

“Thiếu Đình……” Dưới cái hôn nhiều vẻ nhiều màu của hắn, Thu Tiểu Quân say, không biết khi nào hai mắt nhắm lại, cũng không biết khi nào, hai tay ôm cổ hắn, môi đỏ mở ra, cái lưỡi đinh hương cùng hắn khuấy đảo.

“Bảo bối của anh……” Hắn yêu cô yêu đến chỗ sâu nhất trong tâm, chậm rãi xoay người, nhẹ nhàng đem cô đè dưới thân, tình cảm mãnh liệt lại một lần triền triền miên miên bùng nổ……

Giống như ở thiên mau lượng thời điểm, hắn cùng cô tình cảm mãnh liệt mới chậm rãi rơi xuống màn che, hắn ôm cô, đẹp khóe miệng ẩn ẩn gợi lên một mạt thỏa mãn cười, nhìn cô mặt tâm tình cực hảo chậm rãi đi vào giấc ngủ.

Thu Tiểu Quân vẫn luôn tỉnh, đợi hắn ngủ say mới mở mắt, nhìn khuôn mặt tuấn tú đầy khí chất của hắn, trong lòng vui vẻ, cũng cảm thấy một chút ưu thương. Cô nhẹ nhàng hôn lên môi hắn, sau đó đứng dậy xuống giường, xoay người một cái liền biến mất, trong chớp mắt đã về tới nhà Jack.

Từ sau khi xác định quan hệ với Jack, cô xem nhà Jack chính như nhà mình.

Jack vẫn luôn ở nhà chờ cô, thấy cô trở về, trong lòng yên tâm không ít, “Tiểu Quân, Mạc Thiếu Đình không phát sinh chuyện gì chứ?”

“Không có.” Cô lắc đầu, trên mặt như cũ có chút ưu sầu, “Jack, hồn quỷ của Bạch Trục Nguyệt bám vào thân thể em gái em, chuyện này em nhất định phải tìm hiểu rõ ràng. Em quyết định đi Dương quốc tìm cha cô ấy Bạch Hoa để hỏi.”

“Tiểu Quân, anh đi với em.” Jack tiến lên một bước, ôm lấy cô, bất an nói.

“Không, anh ở lại đây.” Cô không chút do dự cự tuyệt, ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt cầu xin nhìn mặt hắn, “Sau khi em rời đi, anh nhất định phải đề phòng Bạch Trục Nguyệt, đừng cho cô ấy làm chuyện không đúng với Thiếu Đình và Kiện Vũ, có được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận