Chương 197

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 197

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thanh âm truyền đến trong ống nghe làm mặt hắn trầm xuống.

“Tôi không nói dối.” Mạc Thiếu Đình nhìn sắc mặt của hắn, nặng nề nói.

“Cậu câm miệng, đều là do cái miệng quạ đen của cậu, tôi mới không gọi được cho Trục Nguyệt.” Mạc Hoa Khôi cả giận, cảm giác mình không gọi được Thu Tiểu Quân là đều bởi vì Mạc Thiếu Đình.

“Uy, đừng phát hỏa với tôi được không?” Trên mặt Mạc Thiếu Đình tức khắc lộ ra biểu tình nghẹn khuất, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, lại có phần đắc ý nói: “Mạc Hoa Khôi, thái độ ngươi đối với ta mà tốt, có lẽ ta sẽ nói cho ngươi một bí mật của Trục Nguyệt.”

Lúc này, thang máy đã tới lầu một.

Mạc Hoa Khôi nhíu mi, “Tôi không muốn biết, bí mật của Trục Nguyệt, một ngày nào đó cô ấy sẽ tự mình nói cho tôi nghe.” Nói xong, hắn bước nhanh đi ra khỏi thang máy.

Mạc Thiếu Đình vội vàng đuổi kịp, “Nói cho cậu biết, nếu cậu đợi Trục Nguyệt tự mình nói ra bí mật này, khả năng cậu phải chờ không biết đến bao giờ.”

“Không quan trọng.” Hắn lúc này không có hứng thú biết, đi ra khỏi cao ốc, nhanh chóng ngồi vào xe mình.

Mạc Thiếu Đình tốc độ thực mau, bỏ xe Lincoln của mình, Mạc Hoa Khôi vừa ngồi xuống, hắn cũng ngồi ngay vào ghế phụ.

“Ách, Mạc Thiếu Đình, đầu ngươi có phải hôm nay bị kẹp vào cửa?” Thấy hắn ngồi vào xe mình, Mạc Hoa Khôi quả thực tức giận tới bốc khói, “Hành vi của cậu thật xứng với thân phận Hoàng thái tử hay sao?”

“Này cậu đừng bực nữa.” Mạc Thiếu Đình không cho là đúng, “Cậu có phải hay không muốn đi tìm Trục Nguyệt? Mau lái xe đi, tôi và cậu cùng đi tìm cô ấy.”

“……” Mạc Hoa Khôi vô ngữ, buồn bực nhìn hắn vài cái, sau đó mới không tình nguyện phát động động cơ.

Không bao lâu, xe ngừng ở dưới lầu chung cư Thu Tiểu Quân, hai người nhanh chóng xuống xe, cùng nhau đi vào tòa nhà.

Tới trước cửa nhà Thu Tiểu Quân, Mạc Hoa Khôi lập tức nhấn vang chuông cửa.

“Leng keng ~ leng keng ~ leng keng leng keng……”

Nhấn một hồi lâu cũng không ai trả lời, trong lòng hắn có điểm nóng nảy, bắt đầu đập cửa, “Trục Nguyệt, Trục Nguyệt, em ở trong phòng sao? Trục Nguyệt, anh là Hoa Khôi, mau mở cửa được không? Trục Nguyệt…”

“Đừng kêu nữa, khẳng định cô ấy không có ở nhà, nếu có nhất định cô ấy đã mở cửa cho chúng ta.” Mạc Thiếu Đình đứng ở bên cạnh hắn, nhíu nhíu mày âm trầm nói.

“Cậu câm miệng, cậu cho rằng cậu hiểu cô ấy hơn tôi sao?” Nghe Mạc Thiếu Đình nói, Mạc Hoa Khôi như muốn bốc hỏa.

“Tôi cảm thấy tôi hẳn là hiểu cô ấy nhiều hơn cậu một chút…” Không tưởng mới nói được như vậy, Mạc Thiếu Đình nhìn thấy nắm tay Mạc Hoa Khôi đã hướng về phía mình. Thân mình Mạc Thiếu Đình giương lên, lanh lẹ tiếp được nắm tay Mạc Hoa Khôi, nghiêm trang gấp giọng khuyên bảo: “Đừng nhúc nhích, trước khi tìm được Trục Nguyệt, chúng ta phải đoàn kết, hòa bình ở chung với nhau.”

“Cùng với người mà đàn bà của anh em cũng muốn cướp, tôi không cần ở chung hòa bình.” Mạc Hoa Khôi nghiến răng nghiến lợi cả giận, tưởng tượng đến đoạn thời gian Mạc Thiếu Đình cướp đi Thu Tiểu Quân, cùng Thu Tiểu Quân ở trước mặt hắn ân ân ái ái, trong lòng Mạc Hoa Khôi lại như sông cuộn biển gầm.

“Khôi, tôi biết, việc này nếu đổi tôi là cậu, tôi cũng sẽ tức giận như vậy, nhưng mà, hiện tại việc chính yếu của chúng ta hẳn là tìm ra được Trục Nguyệt trước.” Mạc Thiếu Đình lý giải được tâm tìm của Mạc Hoa Khôi, nói ra lời thấm thía.

“Hừ.” Mạc Hoa Khôi oán hận nhìn Mạc Thiếu Đình, qua vài giây mới cố gắng bình tĩnh xuống, thu hồi nắm tay bước nhanh đi đến kế bên, ấn chuông cửa nhà Jack.

“Leng keng ~ leng keng ~ leng keng leng keng……”

Jack không ở nhà, kết quả có thể biết được.

Ách, Trục Nguyệt, em rốt cuộc ở đâu?

Mạc Hoa Khôi cũng còn manh mối gì, chân mày âm u chau lại, đột nhiên nhớ đến hôm đó ở quán Yến Vĩ Điệp thấy Thu Tiểu Quân lôi kéo anh mình Âu Dương Kiện Vũ đến phía sau quán bar nói gì đó, thân mình hắn lập tức chuyển động đi về phía thang máy.

“Cậu có phải hay không nhớ tới cô ấy sẽ đi tới chỗ nào rồi?” Mạc Thiếu Đình nhanh chóng đuổi kịp hắn.

Âu Dương Kiện Vũ đang tập trung tinh thần ngồi xét duyện văn kiện, điện thoại nội tuyến trên bàn vang lên, tay hắn mới dừng lại.

“Tổng tài, có một vị tiên sinh tên Jack muốn gặp ngài.” Thanh âm truyền ra từ điện thoại.

Jack?

Tên này, hắn không có một chút ấn tượng, “Tôi không quen biết, không gặp.”

“Chào Âu Dương Kiện Vũ, tôi là Jack, là bạn tốt nhất của Bạch Trục Nguyệt.” Âu Dương Kiện Vũ vừa trả lời xong, bên đầu kia điện thoại đã truyền đến giọng một người đàn ông mang theo ý cười, “Anh không gặp tôi, bảo đảm sẽ hối hận.”

Nghe được tên Bạch Trục Nguyệt (Thu Tiểu Quân), tâm Âu Dương Kiện Vũ chợt căng thẳng bất an, “Anh biết Trục Nguyệt?”

“Đương nhiên.”

“Đem điện thoại giao cho thư ký của tôi.” Tâm Âu Dương Kiện Vũ trở nên càng ngày càng bất an, đột nhiên có loại dự cảm bất hảo.

“Được.” Jack cười đáp ứng, đem điện thoại giao cho thư ký.

Thực mau, đầu kia truyền đến giọng thư ký, “Tổng tài.”

“Để anh ta đến văn phòng tôi.”

“Được, tổng tài.”

Không bao lâu, Jack trong bộ áo sơ mi đen cùng quần da màu đen được thư ký dẫn vào văn phòng, nhìn đến Âu Dương Kiện Vũ, Jack lộ ra vẻ lễ phép, nhưng có phần thần bí cười cười, “Âu Dương tiên sinh, xin chào.”

Âu Dương Kiện Vũ nhìn hắn một chút, dần dần nhớ tới khi mình làm khác trong nhà Thu Tiểu Quân có gặp qua hắn một lần, “Anh là… hàng xóm Trục Nguyệt?”

“Đúng vậy.” Jack có điểm tự hào, cười gật đầu, “Tôi không chỉ là hàng xóm, tôi cũng là bạn “tốt nhất” của cô ấy.” Hắn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “tốt nhất”.

“Anh tới tìm tôi có chuyện gì?” Âu Dương Kiện Vũ thập phần nghi hoặc, “Có phải Trục Nguyệt xảy ra chuyện gì hay không?”

“Ha hả, anh không cần suy nghĩ nhiều, Trục Nguyệt thật khỏe.” Jack cười nói, “Tôi hôm nay tới đây là tràn ngập thành ý trở thành vệ sĩ của anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận