Chương 205

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 205

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sinh mệnh quá đáng quý, đã chết qua một lần, thân là nữ quỷ cô so với ai khác đều hiểu rõ điều này.

Mạc Hoa Khôi thật không nghĩ tới cô sẽ nói những lời này với mình, trong lòng cảm động cực kỳ, “Trục Nguyệt…” Đầu bỗng nhiên cúi xuống, gấp không chờ nổi ôm lấy thân mình cô, khi thì ôn nhu, khi thì cuồng dã hôn lên môi cô…

“Hoa Khôi……” Giờ khắc này, tim cô vì hắn rung chuyển phập phồng, giờ khắc này, tình cảm mãnh liệt của cô cũng vì chí tình chí nghĩa của hắn mà nở rộ. Hai cánh tay ngọc ôm chặt lấy cổ hắn, đem cái miệng ngọt lành tất cả đều dâng hiến cho hắn…

A, thiên thời địa lợi nhân hoà, tình cảm mãnh liệt chạm vào là nổ ngay.

Dưới ánh trăng, sóng biển cuộn trào, gió lạnh thổi quét qua, bọn họ hôn đến càng ngày càng cuồng dã, ôm đến càng ngày càng nhiệt tình, không biết là ai cởi quần áo của ai, cũng không biết là ai vuốt ve ai trước, hai người ở trong biển dây dưa cùng nhau, trong chốc lát lại dây dưa mềm mại trên bờ cát, hai thân thể cuồng hôn, kịch động, quay cuồng…

Mạc Thiếu Đình, Âu Dương Kiện Vũ cùng với Jack lúc 12 giờ khuya tới Dương quốc, theo sự sắp xếp của thuộc hạ Mạc Thiếu Đình, ba người tất nhiên không đi đến nhà Hạ Tiểu Thỏ mà vào một khách sạn cao cấp năm sao.

“Ngô ~ ách ngô……” Âu Dương Kiện Vũ miệng còn bị mảnh vải bịt chặt, thật sự khó chịu, vào phòng rồi, hắn lập tức giãy giụa, trong miệng phát ra âm thanh kháng nghị “ngô ngô”.

Mạc Thiếu Đình biết kéo miếng vải trong miệng hắn xuống, mình khẳng định sẽ bị mắng, nhưng cho dù vậy cũng không thể không kéo ra.

“Mạc Thiếu Đình, ngươi thật quá đáng.” Âu Dương Kiện Vũ tức giận đến gân xanh trên trán nhảy thình thịch, mảnh vải trong miệng vừa kéo ra, lập tức lớn tiếng khiển trách, bộ dáng như sư tử bị chọc giận, “Lập tức mở trói cho ta, bằng không chúng ta không còn là bạn bè, càng không phải là anh em.”

“Kiện Vũ, cậu bớt giận, tôi lập tức mở trói.” Chuyện này, Mạc Thiếu Đình tự biết đuối lý, vừa nhận lỗi vừa mở trói cho hắn, “Kỳ thật tôi không muốn đối với cậu như vậy, không nghĩ lôi kéo cậu cùng tới Dương quốc.” Nói đến đây, liền nhìn về phía Jack đứng một bên, “Là anh ta nhất định phải đem theo cậu theo.”

Nghe vậy, Âu Dương Kiện Vũ cũng nhìn về phía Jack, khuôn mặt đen kịt tràn đầy nghi hoặc, “Anh ta? Cậu vì cái gì nghe theo anh ta?”

“Bởi vì anh ta biết Tiểu Quân đi đâu.” Mạc Thiếu Đình nhíu nhíu mày, có chút bất đắc dĩ trả lời nói.

Tiểu Quân, Tiểu Quân?

Mỗi khi nghe từ trong miệng bọn họ cái tên đã sớm ấn ký sâu trong lòng, trái tim hắn lại âm thầm run rẩy, hồi tưởng thời điểm Mạc Thiếu Đình bắt cóc mình nói ra những lời này, đến nay vẫn không tin là sự thật, “Mạc Thiếu Đình, cậu khẳng định là sai rồi, Bạch Trục Nguyệt là Bạch Trục Nguyệt, cô ấy không có khả năng là Thu Tiểu Quân.”

Âu Dương Kiện Vũ khẳng định như vậy, Mạc Thiếu Đình trong lòng buồn bực cực kỳ, lại nhìn Jack không nói câu nào, cau mày nhìn mặt hắn: “Kiện Vũ, cậu vì cái gì lại khẳng định Trục Nguyệt không có khả năng là Thu Tiểu Quân? Thúc thúc chẳng lẽ không thể kêu là Thu Tiểu Quân sao? Một người có hai tên thật bình thường.”

“Không.” Âu Dương Kiện Vũ tràn ngập thương cảm lắc đầu, “Vừa khéo không có khả năng như vậy.”

Mạc Thiếu Đình nghĩ nghĩ, đạm cười nhún nhún vai, nói: “Trên đời này, vừa khéo cũng không hiếm thấy.”

“Chuyện này ta biết, chính là, chuyện này đối với ta mà nói, quá không thể làm ta tiếp nhận.” Âu Dương Kiện Vũ thống khổ nói, “Cậu còn nhớ rõ tôi từng nói với cậu, tôi có một vị thư ký làm cho tôi 5 năm, sau đó thổ lộ với tôi rồi bị tôi cự tuyệt?”

“Nhớ rõ.” Mạc Thiếu Đình nghĩ nghĩ, gật gật đầu, “Tôi lúc ấy đã đoán ra, cậu kỳ thật cũng yêu cô ấy.”

“Cậu có biết cô tên gọi là gì không?”

“Tôi như thế nào biết được.” Mạc Thiếu Đình thầm cảm thấy buồn cười nói, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, có chút khẩn trương nhìn Âu Dương Kiện Vũ, “Uy, cậu sẽ không nói cho tôi biết, cô ấy kêu Thu Tiểu Quân?”

“Cô ấy…… Chính là tên Thu Tiểu Quân.”

“……” Mạc Thiếu Đình cứng họng, một hồi lâu mới không cho là đúng cười nói: “Ha hả, Kiện Vũ, trên thế giới này, trùng tên trùng họ rất nhiều, người cậu yêu cùng tên với Trục Nguyệt cũng không có gì kỳ quái.”

Đúng vậy, xác thật là như thế, nhưng không biết vì cái gì, tâm Âu Dương Kiện Vũ lại có cảm giác rối rắm không nói nên lời, đã hy vọng Bạch Trục Nguyệt là Bạch Trục Nguyệt, Thu Tiểu Quân là Thu Tiểu Quân, lại hy vọng người mình không biết từ bao giờ đã yêu Bạch Trục Nguyệt cũng chính là người mình luôn tưởng nhớ Thu Tiểu Quân.

Cùng lúc đó, hắn lại thống khổ thật sâu, bởi vì rất rõ ràng, người mình yêu Thu Tiểu Quân đã bỏ mình trong tai nạn xe cộ vào hai năm trước, người trùng tên trùng họ không thể là cô được.

Chuyện xưa của Thu Tiểu Quân cùng Âu Dương Kiện Vũ, Jack đều biết, hoặc ít nhiều có thể nghĩ ra tâm tình của hắn lúc này. Jack trầm mặc một hồi, đi đến bên cạnh vỗ vỗ vai an ủi Âu Dương Kiện Vũ, nhàn nhạt cười nói: “Thời gian sẽ cởi bỏ bí ẩn.” Nói xong, liền tiến về một phòng ngủ xa hoa.

“Uy, anh biết Tiểu Quân đang ở đâu ở Dương quốc hay sao?” Lúc này, Mạc Thiếu Đình nhìn về bóng dáng hắn, gấp giọng hỏi.

“Tôi không biết, việc này chính cậu đi tra đi.” Jack cũng không dừng lại, chỉ là quay đầu lại nhìn hắn một cái, vừa trả lời, vừa tiến đến phòng ngủ.

Mạc Hoa Khôi cùng Thu Tiểu Quân tình cảm thật mãnh liệt, triền miên. Dư vị còn đọng lại thật lâu, trời đã sáng cũng không rời bờ cát mà ngồi ở đó, ôm nhau thật chặt.

“Hoa Khôi, anh lạnh không?” Thu Tiểu Quân cảm nhận được gió biển mát lạnh, dương dương đầu, nhìn hắn mặt ôn nhu hỏi.

“Trục Nguyệt, bên người có em, anh không thấy lạnh.” Mạc Hoa Khôi cúi đầu nhìn mặt cô, mỉm cười nhu nhu, “Anh cảm thấy thật ấm áp, chúng ta ở chỗ này cùng nhau xem mặt trời mọc trên biển, được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận