Chương 206

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 206

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ha hả, được, em nghe theo anh.” Cô gật gật đầu, ôn nhu mỹ lệ tươi cười, dường như lúc này, trong thế giới của cô chỉ có hắn Mạc Hoa Khôi.

Không bao lâu, cuồn cuộn trong không trung, mặt trời đỏ rực chậm rãi bò lên, phóng ra thiên ti vạn lũ sắc vàng sắc đỏ.

“Oa, Hoa Khôi, thật quá đẹp, đây là lần đầu tiên em xem mặt trời mọc trên biển.”

Thiên nhiên quá mỹ lệ, quá đồ sộ, Thu Tiểu Quân nhìn quá trường mặt trời mọc, tán thưởng.

“Trục Nguyệt, đây cũng là lần đầu tiên của anh.” Mạc Hoa Khôi cười nói, giờ này khắc này ôm cô, cùng cô nhìn cảnh mặt trời chậm rãi mọc, cảm thụ được thiên nhiên mỹ lệ và thật vĩ đại, hắn bất chợt cảm thấy mình hiện tại là người hạnh phúc nhất trên thế giới này.

“Ách a…” Không ngờ, đang vui quá, hạnh phúc quá, đầu của hắn bỗng nhiên đau đớn lên, mi nhăn thật sâu, vội vàng dùng tay bóp trán.

“Hoa Khôi, làm sao vậy?” Nhìn đến biểu tình khó chịu của hắn, Thu Tiểu Quân lo lắng, “Có nơi nào không thoải mái sao?”

“Đầu anh đau quá.” Hắn che che cái trán, khó chịu nói.

“Để em xem.” Cô vội vàng nâng tay lên, phát giác ra trán hắn thật nóng, “Hoa Khôi, anh có lẽ bị cảm rồi, trán thật nóng, đi, chúng ta đi nhanh mua thuốc.” Vừa lo lắng nói, cô nâng hắn dậy, kéo cánh tay hắn bước nhanh ra khỏi bờ cát.

Một buổi tối ngây ngốc tại bờ biển, bị gió biển thổi, đi xuống biển, tâm tình lại thay đổi rất nhanh, thân thể sẽ dễ dàng bị cảm.

Lấy xong thuốc, Thu Tiểu Quân ngồi ở vị trí ghế phụ, nghiêng mình đút thuốc cho Mạc Hoa Khôi.

Được người phụ nữ mình thích chiếu cố như vậy, trong lòng Mạc Hoa Khôi thật ấm áp, đôi mắt phượng chưa bao giờ chớp qua, thâm tình nhìn cô.

“Khá hơn chút nào không?” Đút thuốc cho hắn xong, Thu Tiểu Quân vuốt ve khuôn mặt tuấn tú, lo lắng hỏi.

Hắn nhíu nhíu mi, “Vẫn là có chút khó chịu.”

“Đi bệnh viện kiểm tra đi.”

Mi hắn nhíu lại một chút, vội vàng nói: “Anh không muốn đi bệnh viện, anh nghĩ qua một hồi sẽ tốt hơn.” Nói xong câu đó, hai tay cầm chặt đôi tay cô đang vuốt mặt mình, đôi mắt tràn ngập khẩn cầu, “Trục Nguyệt, cùng với anh về nhà gặp ba mẹ anh đi, một buổi tối anh không trở về, bọn họ sẽ lo lắng, đặc biệt là mẹ anh, tối hôm qua anh không về, bà khẳng định không ngủ được.”

Cô có điều băn khoăn, nghĩ nghĩ, cuối cùng cũng đáp ứng hắn.

“Ha ha ~” Thời khắc cô đáp ứng, hắn cao hứng cực kỳ, cúi đầu xuống hôn lên đôi môi kiều diễm…

Hôm nay, Hạ Tiểu Thỏ cùng ba người chồng, Âu Dương Nặc, Giang Hãn, Mạc Mê đều ở nhà, người sắp trở thành chồng thứ tư Đông Phương Tuyết Dạ cũng ở nhà, ở bên bà, chờ Mạc Hoa Khôi mang tin tức tốt trở về.

“Mê, Hoa Khôi lúc này vẫn chưa trở về, sợ là tối hôm qua không chờ được cô gái đó?” Giang Hãn nhìn đồng hồ, sau đó nhìn Mạc Mê, thanh âm hơi trầm xuống.

Mạc Mê đối với con thật tin tưởng, không cho là vậy, “Hãn, con trai tôi mị lực không thể khinh thường được, cô gái kia chỉ cần nghe được radio, khẳng định sẽ đi gặp con. Hoa Khôi lúc này không trở về, nói không chừng đang cùng cô gái kia thuê phòng khách sạn, ngủ tới bây giờ còn chưa tỉnh.”

Âu Dương Nặc ngồi cạnh Hạ Tiểu Thỏ, nghe được câu hài hước cùng lạc quan này của Mạc Mê, có điểm buồn cười, “Mê, hy vọng như thế.”

Hạ Tiểu Thỏ vẫn lộ ra lo lắng trên mặt, ba người chồng mỗi người một câu, bà cũng không nói gì.

“Tiểu Thỏ, sao em không nói lời nào?” Đông Phương Tuyết Dạ tiến đến bên cạnh bà, nhỏ giọng lo lắng hỏi, “Thực lo lắng cho Hoa Khôi sao?”

“Đúng vậy.” Bà liếc hắn một cái, gật gật đầu.

Đông Phương Tuyết Dạ nghĩ nghĩ, tròng mắt chuyển động, sau đó hỏi: “Tiểu Thỏ, chúng ta đánh cuộc không?”

“Đánh cuộc cái gì?”

“Anh có cảm giác tối hôm qua Hoa Khôi khẳng định gặp được cô gái mình thích. Ha hả, nếu anh dự cảm đúng, đêm nay em phải ngủ với anh.”

Hạ Tiểu Thỏ nhăn lại mày lá liễu, nhìn đến Âu Dương Nặc đang ngồi cạnh mình, lại nhìn đối diện Giang Hãn cùng Mạc Mê, hạ giọng hỏi: “Nếu Hoa Khôi không gặp cô ấy?”

“Nếu vậy, anh đêm nay liền ngủ với em.” Hắn cười, da mặt siêu dày, nói.

“……” Hạ Tiểu Thỏ siêu cấp vô ngữ.

Lúc này, Giang Hãn nhìn về phía hai người bọn họ, thấy Đông Phương Tuyết Dạ miệng muốn đụng đến lỗ tai Hạ Tiểu Thỏ, trong lòng khó chịu, anh khí bức người dâng cao, hung thần ác sát hỏi: “Uy, Đông Phương Tuyết Dạ, cậu bên tai vợ tôi thì thầm cái gì?”

Nghe được ngữ khí này của Giang Hãn, Đông Phương Tuyết Dạ trong lòng có chút hụt hẫng, vội vàng nói: “Giang Hãn, không cần hung như vậy đối với tôi, được không? Sau cuối tuần sau, Tiểu Thỏ cũng là vợ của tôi, tôi cũng là chồng của Tiểu Thỏ, có thể cùng các người ngồi ăn, các người cũng nên có thái độ tốt với tôi chứ!”

“Muốn cùng chúng ta ngồi ăn chung hả, không có cửa đâu.” Giang Hãn trừng mắt, “Mê, Nặc, đánh hắn.” Nói xong, thân mình nhoáng lên, hướng Đông Phương Tuyết Dạ đánh tới.

Chỉ có Mạc Mê hưởng ứng kêu gọi, thấy hắn nhào tới, liền đứng lên, vặn quay đầu, đá đá chân, một bên co giãn gân cốt, một bên hướng hắn đi đến, “Đông Phương Tuyết Dạ, cậu còn chưa chính thức trở thành chồng của Tiểu Thỏ đã kiêu ngạo như vậy, sau cuối tuần khi trở thành chồng cô ấy thì còn lợi hại cỡ nào?”

Hai đối một, khẳng định là Đông Phương Tuyết Dạ bị thua.

Đông Phương Tuyết Dạ thấy thế, lập tức trốn đến sau lưng Hạ Tiểu Thỏ, từ phía sau ôm chặt lấy eo bà, đáng thương hề hề cầu xin, “Thỏ nhi, cứu anh, Giang Hãn cùng Mạc Mê đối xử bạo lực với anh.”

Lúc này, chỉ có Hạ Tiểu Thỏ mới có thể cứu hắn.

“Hãn, Mê, Tuyết Dạ so với các anh còn nhỏ hơn, các anh ăn hiếp anh ấy sao.” Hạ Tiểu Thỏ nhìn Đông Phương Tuyết Dạ phía sau, nói với hai người chồng. “Bạo lực không giải quyết được vấn đề, em hy vọng các anh như trước kia giống nhau ở chung thật hòa bình, đừng làm cho em lo lắng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận