Chương 210

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 210

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tình yêu? Lúc này cậu nói chuyện tình yêu thứ tự đến trước đến sau? Cậu đến tột cùng có ý gì?” Mạc Thiếu Đình vừa tức lại có chút buồn cười, “Ý tứ là, cậu cũng yêu Tiểu Quân?”

“Đúng vậy, tôi cũng yêu cô ấy.” Âu Dương Kiện Vũ khẳng định, biểu tình ngưng trọng mà nghiêm túc.

“……” Mạc Thiếu Đình thật không nghĩ tới Âu Dương Kiện Vũ sẽ trả lời dứt khoát đến như vậy, trong lúc nhất thời, kinh ngạc đến không nói được thành lời.

Lúc Mạc Thiếu Đình đang kinh ngạc ngây người, Âu Dương Kiện Vũ dùng sức đột nhiên kéo Thu Tiểu Quân vào lòng ngực mình, sau đó ôm eo cô đi thật nhanh tới phòng ngủ của mình.

Ách, tình huống này tột cùng là như thế nào đây?

Lúc này Jack cùng Mạc Hoa Khôi đã đi ra khỏi phòng ngủ, đứng ở ngoài cửa nhìn không chớp mắt Âu Dương Kiện Vũ kéo Thu Tiểu Quân vào phòng.

Trên mặt Mạc Thiếu Đình tràn ngập chua xót cùng vẻ khó lòng giải thích, trơ mắt nhìn Âu Dương Kiện Vũ đem Âu Dương Kiện Vũ kéo vào một phòng ngủ khác, cắn răng âm thầm trách cứ chính mình, thế nào lại để Âu Dương Kiện Vũ đoạt Thu Tiểu Quân từ trong tay mình đi?

Nhìn đến loạt sự kiện đột phát này, cho dù Hạ Tiểu Thỏ, người đã từng trải qua loại tình cảm, gút mắt tương tự cũng phải choáng váng, một hồi lâu mới hỏi: “Hoa Khôi, Thiếu Đình, Jack, ba người… đều là yêu cô ấy?”

Ba người đàn ông nhìn thoáng qua nhau, không nói chuyện nhưng trên mặt mơ hồ lộ ra một chút xấu hổ.

Hạ Tiểu Thỏ tất nhiên biết ý tứ của bọn họ, nghĩ nghĩ rồi nhàn nhạt cười: “Tranh đoạt tình yêu kịch liệt như vậy, nếu các con không ai muốn rời khỏi, không ai muốn từ bỏ, vĩnh viễn muốn ở bên cô ấy, nếu không ngại có thể thỉnh giáo một chút mấy người chồng của ta.”

Nói đến đây, bà đi tới trước mặt Mạc Hoa Khôi, vỗ vỗ vai hắn: “Hoa Khôi, ba con chiều nay 5 giờ về, đến lúc đó, con hỏi ba con một chút, gặp loại cảm tình này ông ấy xử lý như thế nào, ứng đối như thế nào, cách ở chung như thế nào.”

Mặt Mạc Hoa Khôi đỏ, vẻ mặt ngượng ngùng, bộ dáng thoạt nhìn đáng yêu đến cực điểm, “Mẹ……”

Hạ Tiểu Thỏ lại lần nữa vỗ vỗ bờ vai của hắn, “Ha hả, mẹ nói nghiêm túc. Thời gian bây giờ không còn sớm, mẹ đi làm cơm trưa cho các con.” Cười nói xong, bà nhìn Jack cùng Mạc Thiếu Đình đang im lặng không nói tiếng nào, đi vào bếp.

Phòng ngủ Mạc Hoa Khôi tràn ngập sự phấn chấn thì phòng ngủ Âu Dương Kiện Vũ lại quy củ, giống như con người hắn, cho người khác cảm giác trầm ổn mà ưu nhã.

Hắn kéo Thu Tiểu Quân vào phòng ngủ liền khóa trái cửa lại, dán người Thu Tiểu Quân sát cửa, hai tay nắm chặt bả vai cô, cúi đầu, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm mặt cô, hỏi rõ ràng: “Trục Nguyệt, em nói cho anh, vì sao em cũng gọi lạ Thu Tiểu Quân? Rốt cuộc… em là ai?”

“Kiện Vũ, em vốn dĩ tên là Thu Tiểu Quân.” Thu Tiểu Quân thầm than một hơi, chua xót đáp.

“Phải không? Em vốn dĩ đã kêu Thu Tiểu Quân?” Hắn nửa tin nửa ngờ, “Nếu là như thế, vì sao trước kia anh hỏi em có biết một người tên Thu Tiểu Quân, em lại trả lời không biết? Em có phải gạt anh cái gì không?”

“Em có thể giấu diếm anh chuyện gì? Em có cái gì để giấu anh?”

“……” Hắn nghẹn lời.

“Kiện Vũ, trên thế giới trùng tên trùng họ rất nhiều, anh không cần bởi vì em cũng kêu Thu Tiểu Quân liền đem em và người anh biết trước kia Thu Tiểu Quân gắn liền với nhau.” Cô tiếp tục nói, không biết vì cái gì lúc này cô không muốn nói cho hắn biết, chính mình là thư ký của hắn 5 năm, người thổ lộ tình yêu với hắn, dường như cô sợ hắn không tiếp thu được sự thật.

“Em…… Thật sự không phải cô ấy sao?” Nghe cô phủ nhận, tâm Âu Dương Kiện Vũ nặng nề, cảm thấy mất mát, “Vì sao tính cách của em, ngữ khí nói chuyện, rất nhiều thời điểm mỗi tiếng nói mỗi cử động của em đều giống với cô ấy?”

Nói đến đây, hắn tạm dừng một chút, đôi mắt chớp chớp ẩm ướt, ngay sau đó lại cúi đầu, nhìn chằm chằm mặt cô, “Em biết không, không biết từ bao giờ, trong lòng anh, em chính là cô ấy, cô ấy chính là em, hiện giờ tới tên cũng giống nhau, anh thật sự không tin đây chỉ là trùng tên.”

“……” Cô không biết có nên phản bác hay không, giống như bị hắn nói đến điểm mềm nhất chỗ trái tim, cô không biết nên vui hay nên buồn.

“Hai năm trước sau vụ tai nạn xe cộ kia, cảnh sát cũng không tìm được thi thể cô ấy, anh vẫn luôn cầu nguyện, vẫn luôn cầu nguyện cho cô ấy còn sống, để anh có cơ hội nói với cô ấy, anh yêu cô ấy, anh nguyện ý ở bên cạnh, cùng ở bên nhau trọn đời.” Âu Dương Kiện Vũ tiếp tục nói, thời điểm nói những lời này, lệ quang trong mắt đã biến thành nước mắt, thanh âm cũng trở nên nghẹn ngào, “Em nói cho anh, cô ấy sẽ cho anh cơ hội này sao?”

“Kiện Vũ……” Nghe những lời này, tim cô cũng thật khó chịu, đôi mắt to cũng tích tụ không ít nước mắt, chỉ cần nhẹ nhàng nháy mắt là sẽ rơi ra, “Em, em…”

Có nên nói cho hắn sự thật không? Cô trăm mối cảm xúc ngổn ngang do dự.

Âu Dương Kiện Vũ kiên nhẫn chờ cô trả lời, đôi mắt chưa bao giờ rời khỏi mặt cô giây nào.

“Kiện Vũ, em, em chính là Thu Tiểu Quân.” Do dự một hồi, cô cuối cùng cũng thừa nhận. Vừa mở lời, từng giọt nước mắt không dừng được rơi đầy trên mặt, “Ách ô ô ~ thật xin lỗi, em không phải cố ý giấu anh, em, em đã không phải là Thu Tiểu Quân trước kia, em sợ làm anh sợ…”

“Tiểu Quân, Tiểu Quân…… Tiểu Quân của anh…… Ách ô ~ em không chết, em còn sống, thật tốt quá, ha hả ~ ách ô ~” Giây phút cô thừa nhận, Âu Dương Kiện Vũ kích động đến khóc, dùng sức ôm cô thật chặt vào ngực, hận không thể đem cô hòa vào thân thể mình, để cô không bao giờ rời đi, “Tiểu Quân, anh yêu em, anh yêu em, mặc kệ em biến thành bộ dáng gì, anh đều yêu em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận