Chương 214

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 214

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A ~ a a ~ Tiểu Quân, em làm gì vậy? A a ~ đau quá a……” Mạc Hoa Khôi lập tứcnhe răng trợn mắt kêu thảm thiết lên, nhìn đến tay mìnhbị cô cắn đến chảy máu, quả thực không dám tin tưởng đây là sự thật, “A~ em vì sao lại cắn anh a, a a, chảy máu……”

Vì cứu Jack, Thu Tiểu Quân lập tức cắn tay Mạc Hoa Khôi, đem tay chảy máu kéo đến bên miệng Jack, lo lắng gấp giọng nói, “Jack, anh mau uống.”

Môi Jack đã xuất hiện hiện tượng khô nứt, lúc này nhìn đến máu chảy ra trên tay Mạc Hoa Khôi, tất nhiên là vô cùng kích động, nhìn mặt Thu Tiểu Quân cực kỳ lo lắng, lập tức cúi đầu xuống hút máu.

“A a a, Tiểu Quân, vì sao anh ta hút máu của anh?” Lúc này, Mạc Hoa Khôi đáng thương cực kỳ, đau đớn kêu to lên, trong lòng nghĩ trăm lần cũng không ra, “Ách a ~ a…… Đau quá, mau kêu anh ta dừng lại, máu trên người anh bị anh ta hút đến khô luôn rồi, a… a…”

Sự tình và sinh mệnh Jack, cái nào nặng cái nào nhẹ, trong lòng Thu Tiểu Quân rất rõ ràng, cô khắc chế cảm giác đau lòng, giữ tay Mạc Hoa Khôi không buông, không cho hắn rút tay về, “Hoa Khôi, anh nhịn một chút, thật mau thôi.”

“A a…… Đau a…… A……” Mạc Hoa Khôi có cảm giác muốn khóc, đôi mắt ướt đi, “Anh ta vì sao muốn hút máu? Ách a, anh ta là quỷ hút máu sao? A a……”

Quỷ hút máu? A, trên thế giới này như thế nào sẽ có quỷ hút máu? Quỷ hút máu, đó chẳng phải chỉ là trong sách gạt người thôi sao?

Âu Dương Kiện Vũ một chút cũng không tin quỷ hút máu, nhìn Jack hút máu trên tay Mạc Hoa Khôi, thực khiếp sợ hỏi: “Tiểu Quân, Jack rốt cuộc chính là bệnh gì?”

Nên giải thích với họ như thế nào đây?

Lúc này, đầu óc Thu Tiểu Quân loạn loạn, cô nghĩ mãi không ra, đành nói: “Hoa Khôi, Kiện Vũ, vấn đề này chờ Jack khỏe lại, các anh hỏi anh ấy đi.”

Một lát sau, Jack rốt cuộc uống được máu tươi, đôi môi trở nên hồng nhuận, cả người cũng có tinh thần, buông tay Mạc Hoa Khôi ra, ngẩng đầu nhìn Thu Tiểu Quân tràn ngập thâm tình cùng cảm kích mỉm cười, “Tiểu Quân…”

Thu Tiểu Quân cũng hướng đến hắn một nụ cười mỹ lệ mê người, nâng tay lên ôn nhu vuốt ve mặt hắn, “Jack, đã tốt hơn chưa?”

“Ừ, đã tốt.” Hắn vươn đầu lưỡi liếm liếm vết máu trên khóe miệng, cười gật gật đầu.

Lúc này, Mạc Hoa Khôi đã rút tay về, nhìn tay bị thương, bộ vị ủy khuất lại đáng thương cả giận: “Jack, anh đã khỏe, nhưng tôi không tốt. Mau nói, anh vì sao lại muốn hút máu, lập tức cho tôi một giải thích rõ ràng, bằng không tôi bóp chết anh.” Nói xong lập tức ngồi xổm xuống, vươn tay bóp chặt cổ Jack.

“Bởi vì tôi đầu thai từ con dơi cho nên muốn hút máu.” Jack hơi nghĩ nghĩ, nhìn Mạc Hoa Khôi tức giận, nửa đùa nửa thật nói.

“Shit, đừng nói giỡn nữa, tôi muốn nghe lời nói thật.” Mạc Hoa Khôi sắc mặt càng khó nhìn.

Jack nhíu nhíu mày, “Cậu xác định muốn nghe lời nói thật sao?”

“Đương nhiên.”

Jack nhìn về phía Thu Tiểu Quân, ánh mắt trưng cầu ý kiến cô, “Em yêu, em cho phép anh nói cho bọn họ lời thật sao?”

Thu Tiểu Quân nghĩ nghĩ, cười nhún nhún vai, “Jack, anh quyết định đi, muốn nói thì nói, không nói thì không nói.”

“Em không sợ anh làm sợ bọn họ sao?”

“Lá gan bọn họ hẳn là sẽ không nhỏ đâu.” Cô tin tưởng người cô yêu không phải như bọn chuột nhắt.

“Ách, Jack, anh nói thì nói ngay đi, đừng vô nghĩa nữa được không?” Mạc Hoa Khôi chờ đến không kiên nhẫn. “Tôi cũng không tin anh là cái gì quỷ hút máu đâu.”

“Được, tôi nói.” Được Thu Tiểu Quân cho phép, Jack cũng không hề dài dòng, biểu tình dần dần trở nên nghiêm túc lên, “Mạc Hoa Khôi, Âu Dương Kiện Vũ, lời nói của tôi đều là sự thật, không phải nói giỡn. Tôi, Jack, là một con quỷ hút máu hơn một trăm tuổi.”

Nghe vậy, Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ đều sửng sốt một giây, sau đó, Mạc Hoa Khôi cười ầm lên ra tiếng.

“A ha ha ha, anh là một con quỷ hơn một trăm tuổi? A ha ha ha, cười chết ta, a ha ha, Jack, anh cho rằng tôi cùng anh tôi là tiểu hài tử ba tuổi sao? A a ha ha ha…… Nếu chúng tôi tin, a ha ha, chúng tôi thật ngu ngốc, a ha ha……”

Âu Dương Kiện Vũ cũng không tin, không vui nhíu nhíu mi, “Loại vui đùa này thực nhàm chán.”

Jack có điểm dở khóc dở cười, “Tôi không nói giỡn, tôi nói chính là thật sự.”

“A ha ha ha, a ha ha ha, nếu anh là quỷ hút máu, tôi chính là Tôn Ngộ Không, a ha ha……” Mạc Hoa Khôi vẫn cười không ngừng.

“……” Jack vô ngữ.

Thu Tiểu Quân đoán được loại kết quả này, ngồi bên người Jack, hơi hơi mỉm cười vỗ vỗ bờ vai của hắn, “Jack, bọn họ không tin thì thôi.”

Hắn nhún nhún vai, “Ừ, cũng chỉ có như vậy.”

“Được, vui đùa xong rồi, trở về ăn cơm trưa.” Cười đủ, Mạc Hoa Khôi khó được đứng đắn nói.

Lúc này, mặt trời nóng rát còn treo cao cao trên bầu trời, Thu Tiểu Quân lo lắng nhìn Jack, suy tư nói: “Hoa Khôi, Kiện Vũ, các anh về ăn trước đi, em cùng Jack đều không đói bụng, chúng em muốn ở chỗ này xem mặt trời lặn.”

“Em muốn cùng anh ta ở chỗ này xem mặt trời lặn?” Nghe cô nói như vậy, Mạc Hoa Khôi trong lòng toan đến không nói nổi.

“Đúng vậy.” Cô khẳng định gật gật đầu.

“Tiểu Quân, anh cũng không đói bụng, anh cũng muốn ở chỗ này xem mặt trời lặn.” Hắn nghĩ lại rồi nói như vậy, ngay sau đó lập tức ngồi xuống bên người cô, nâng tay lên bá đạo ôm bả vai cô, làm cô dựa vào người mình.

Âu Dương Kiện Vũ thấy thế cũng không đi, nhìn Thu Tiểu Quân ngồi ở giữa Mạc Hoa Khôi và Jack, mị mị nhãn tình, đôi tay cắm túi nhìn biển rộng phía trước.

Mạc Thiếu Đình vẫn chưa rời khỏi Dương quốc, sau khi rời khỏi bãi biển nơi chia tay với Thu Tiểu Quân, hắn một mình lang thang không mục tiêu trên phố.

“Chào.” Đột nhiên, một phụ nữ gọi hắn từ phía sau, vỗ vỗ lên vai hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận