Chương 216

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 216

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em không đi.” Cô ôm hắn đến càng chặt.

“Buông ra.” Mạc Thiếu Đình mất đi kiên nhẫn, bắt đầu dùng sức bẻ tay cô, kinh ngạc phát hiện, sức lực cô thật lớn, mình thế nào cũng không dứt được tới một ngón tay của cô.

Mặt trời từ từ lặn xuống biển, thế giới được bao phủ dưới màu sắc nhàn nhạt. Màu sắc này khẳng định có người thích, ngồi ngắm mãi.

“Tiểu Quân, đã xem xong mặt trời lặn, hiện tại chúng ta có thể trở về chưa?” Mạc Hoa Khôi nhìn thấy biển bắt đầu tối đen, nhìn mặt Thu Tiểu Quân, có điểm không cao hứng, “Ách, anh thật đói bụng.”

Thu Tiểu Quân nhìn thoáng qua Jack mới gật gật đầu, “Có thể.” Nói xong, cô dẫn đầu đứng lên, “Ách a ~” nào biết vừa mới đứng lên, chỗ ngực liền bị đột nhiên một trận thật đau.

“Làm sao vậy?”

Thấy thế, Jack, Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ trăm miệng một lời hỏi nhanh, thật mau vây quanh bên người cô.

Cảm giác đau đớn này cô thấy thật quen thuộc, cô bất an lập tức tập trung tinh thần nhắm mắt lại. Thật mau trong đầu cô xuất hiện hình ảnh trong phòng khách sạn, Bạch Trục Nguyệt ôm chặt lấy Mạc Thiếu Đình không rời.

Thiếu Đình……

Trán cô toát đầy mồ hôi, kinh hoàng mở to mắt… Làm sao bây giờ? Thiếu Đình, em nên xuất hiện trước mặt anh, ngăn cản hành động của Bạch Trục Nguyệt hay sao?

Lúc này, cô có chút lưỡng lự, quay đầu, có điểm bất lực nhìn về phía Jack.

Jack có thể đoán được là chuyện gì, nhìn Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ, chỉ nói ra hai chữ với cô, “Đi thôi.”

Ngay sau đó, thần sắc nghiêm túc nhìn Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ, trầm giọng ra lệnh nói: “Mạc Hoa Khôi, Âu Dương Kiện Vũ, hai người nhắm mắt lại.”

“Vì sao muốn chúng ta nhắm mắt?” Mạc Hoa Khôi mặt đầy nghi hoặc.

“Tiểu Quân, em rốt cuộc muốn đi đâu?” Âu Dương Kiện Vũ nhìn ra sắc mặt Thu Tiểu Quân thực không thích hợp, trong lòng thấp thỏm bất an.

“Hoa Khôi, Kiện Vũ, hai người nghe Jack nói, nhắm mắt lại được không?” Cô không muốn họ kinh sợ.

“Tiểu Quân, em muốn chúng ta nhắm mắt lại, dù sao cũng cho tụi anh biết lý do chứ?” Mạc Hoa Khôi nói.

Muốn nói cho bọn họ lý do sao?

Mình là một con quỷ, nếu muốn ở cùng bên họ, thân phận của mình một ngày nào đó bọn họ cũng sẽ biết, còn không bằng hiện tại nói liền ngay cho bọn họ.

Nghĩ nghĩ, cô quyết định nói cho bọn họ biết, nghiêm túc nói, “Hoa Khôi, Kiện Vũ, kỳ thật em không còn là người nữa, em là quỷ.”

“……”

Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ lại một lần ngẩn người, ngay sau đó, Mạc Hoa Khôi lại một lần cười ầm lên ra tiếng.

“A ha ha ha, Tiểu Quân, em như thế nào cùng Jack nói ra lời này đùa với chúng ta, a ha ha, ha ha…”

Âu Dương Kiện Vũ tuy rằng không cười, nhưng khuôn mặt hoàn toàn lộ ra biểu tình không tin chút nào.

Thu Tiểu Quân biết, nói miệng không bằng chứng, bọn họ không tin cũng thực bình thường, nghĩ đến tình cảnh hiện tại của Mạc Thiếu Đình, cũng không muốn nói thêm gì với bọn họ, thân thể trước mặt họ chuyển động một cái, nháy mắt đã biến mất.

“……”

“……”

Tiếng cười của Mạc Hoa Khôi im bặt, biểu tình không tin trên mặt Âu Dương Kiện Vũ cũng biến mất, cả hai đều trợn mắt há hốc mồm.

Biểu tình của bọn họ lúc này, Jack đứng ở một bên vừa lòng đến cực điểm, hắn ho khan một tiếng, có điểm nghẹn cười hỏi: “Hiện tại, hai người đã tin chưa?”

“……”

“……”

Hai anh em như cũ kinh ngạc đến nói không ra được nửa chữ, vẫn duy trì trạng thái trợn mắt há hốc mồm như hóa đá.

“Jack, anh, anh vừa rồi nói, cũng, cũng là sự thật?” Một hồi lâu, Âu Dương Kiện Vũ mới tìm lại được thanh âm của chính mình, cau mày, mặt đầy đề phòng nhìn khuôn mặt Jack so với người thường tái hơn rất nhiều.

“Jack, anh thật là…… hút, quỷ hút máu?” Ngay sau đó, Mạc Hoa Khôi cũng run rẩy hỏi ra, nghĩ đến hắn hút máu trên tay mình, toàn thân đều nổi da gà.

Jack nhíu mày cười, thản nhiên gật gật đầu, “Đúng vậy, ta, là quỷ hút máu.” Nói xong, miệng hơi hơi mở rộng, cố ý làm cho bọn họ nhìn thấy mình dần dần lộ ra hai cái răng nanh dài.

“A……” Mạc Hoa Khôi chịu không nổi, sắc mặt nháy mắt trắng bệch như tờ giấy, hét lên một tiếng, đôi mắt nhắm lại, ‘đông’ một tiếng té xỉu trên mặt đất.

“Như, như thế nào lại có khả năng này?” Âu Dương Kiện Vũ nhìn Mạc Hoa Khôi té xỉu trên mặt đất, mở to hai mắt, không thể tưởng tượng nhìn Jack, “Trên thế giới này không, không có khả năng có quỷ.”

“Đừng như vậy, trên thế giới này, cái gì cũng đều có khả năng.”

Jack ngậm miệng lại, che răng nanh, nhún nhún vai, ngay sau đó ngồi xổm xuống, chạm vào Mạc Hoa Khôi, phát hiện hắn vẫn thở đều, giương giương khóe miệng, “A, còn tốt, còn hơi thở đây, bằng không ta không biết nói sao với Tiểu Quân.”

Nói đến đây, hắn đứng lên, hai tay mở ra, bay lên về phía bầu trời đêm, “Âu Dương Kiện Vũ, Mạc Hoa Khôi giao cho cậu, tôi đi tìm Tiểu Quân xem cô ấy có cần hỗ trợ hay không.”

“Ách, đây sao có thể là sự thật?” Âu Dương Kiện Vũ như cũ, vẻ mặt không thể tưởng tượng.

Từ bờ cát, chưa tới mười giây Thu Tiểu Quân đã chạy tới phòng khách sạn của Mạc Thiếu Đình.

“Bạch Trục Nguyệt, cô buông anh ấy ra.”

Cô xuất hiện trước mặt Mạc Thiếu Đình cùng Bạch Trục Nguyệt, lạnh giọng quát Bạch Trục Nguyệt đang ôm chặt Mạc Thiếu Đình không bỏ.

Cô ấy như thế nào lại đột nhiên xuất hiện trước mắt mình đây?

“Tiểu Quân?” Nhìn thấy cô, Mạc Thiếu Đình thật hoài nghi có phải mình xuất hiện ảo giác hay không, đôi mắt dùng sức chớp rồi lại chớp.

Cô đột nhiên xuất hiện, Bạch Trục Nguyệt đã tập mãi thành thói quen. “Ha hả, Thu Tiểu Quân, ngươi tới vừa lúc.”

Cười lạnh nói xong câu đó, Bạch Trục Nguyệt lúc này mới buông Mạc Thiếu Đình ra, hai mắt đầy hận ý nhìn Thu Tiểu Quân, “Học trưởng, hôm nay em muốn anh thấy rõ ràng gương mặt thật của cô ta, Thu Tiểu Quân không phải người, mà là một con quỷ đáng sợ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận