Chương 219

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 219

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ô ~ ha hả……” Bạch Trục Nguyệt cười ra nước mắt, giương cặp mắt đã bắt đầu mờ đi nhìn Bạch Hoa, “Ba, tạm biệt, nếu có thể đầu thai chuyển thế, kiếp sau con sẽ lại làm con của ba. Hy vọng ba không cần quá chuyên chú thực nghiệm của mình mà mất đi con cùng mẹ.”

“Nguyệt Nguyệt……” Nghe lời này, Bạch Hoa áy náy đến cực điểm, nước mắt cũng bắt đầu chảy.

Một khắc cuối cùng, Bạch Trục Nguyệt đôi mắt niệm niệm nhìn chăm chú mặt Mạc Thiếu Đình hôn mê bất tỉnh, “Tạm biệt, người em yêu nhất… Học trưởng…” Hơi thở mong manh nói xong, khóe miệng mang theo ý cười, nhắm mắt lại, linh hồn bám vào trên người Thu Tiểu Hi chậm rãi tiêu tán.

“Trục Nguyệt, nếu có kiếp sau, tôi hy vọng chúng ta có thể làm chị em.” Thu Tiểu Quân nhìn linh hồn cô tiêu tán, chảy nước mắt chân thành nói, “Trục Nguyệt, đi đường…… bình an……”

Nhìn Bạch Trục Nguyệt tiêu tán linh hồn, Jack cũng rưng rưng, ngay sau đó đi đến bên người Thu Tiểu Quân, vươn tay ôn nhu ôm lấy bả vai cô, phảng phất như âm thầm trợ lực cho cô.

Tại nhà Hạ Tiểu Thỏ……

Đêm đó 9 giờ, Âu Dương Kiện Vũ cố hết sức lực mới đem Mạc Hoa Khôi bị Jack dọa ngất trở về nhà.

“Kiện Vũ, em con làm sao vậy?” Hạ Tiểu Thỏ thấy thế, nghi hoặc lo lắng.

“Mẹ, em con không có gì, chỉ là ngủ rồi mà thôi.” Âu Dương Kiện Vũ có chút mất tự nhiên nhàn nhạt cười nói, sau đó đem Mạc Hoa Khôi vào phòng ngủ, đóng lại cửa phòng, thảy hắn lên giường, lấy một ly nước lạnh hắt lên mặt hắn.

“Khụ ~ khụ ~”

Mạc Hoa Khôi không phải bị hôn mê sâu, bị hắt nước, hắn ho khan vài tiếng rồi tỉnh lại, hồi tưởng lại ở bờ cát nhìn thấy Thu Tiểu Quân trong nháy mắt biến mất trước mắt mình, cùng với Jack lộ ra bộ mặt quỷ hút máu, trong lòng như cũ còn sợ hãi, “Anh, Tiểu Quân sao có thể là quỷ?”

Âu Dương Kiện Vũ nhíu nhíu mày, “Em, những việc không thể tưởng tượng đó, chúng ta tận mắt nhìn thấy, không phải do chúng ta không tin.” Nói xong, đi đến cửa sổ sát đất, ngẩng đầu tràn ngập phiền muộn nhìn bầu trời đầy sao …… Tiểu Quân, em hôm nay cùng Jack cho chúng ta kinh ngạc quá lớn.

Chỉ chốc lát, Mạc Hoa Khôi xuống giường, nhìn bóng dáng hắn, có chút không xác định hỏi: “Anh, anh thật sự yêu cô ấy sao?”

“Phải, anh thật sự yêu cô.” Âu Dương Kiện Vũ gật đầu, thanh âm hơi trầm xuống trả lời nói, “Còn em?”

“Em đương nhiên cũng là thật sự yêu cô ấy.” Hắn không chút do dự nói, lặng im một hồi, lại hỏi: “Anh, hiện tại anh biết cô ấy là một nữ quỷ, anh vẫn còn yêu sao?”

“Mặc kệ cô ấy là người hay là quỷ, anh đều yêu.” Âu Dương Kiện Vũ lại lần nữa khẳng định, nói đến đây, thân mình hơi hơi chuyển, quay về phía Mạc Hoa Khôi, hơi mang ý cười bổ sung nói: “Bởi vì cô ấy là Thu Tiểu Quân, là người độc nhất vô nhị trên thế giới này, anh không thể không yêu.”

Mạc Hoa Khôi ngơ ngác, rồi cũng cười cười, “Anh, em cũng vậy.” Vừa nói, vừa tiến đến gần Âu Dương Kiện Vũ, “Anh, anh có để ý cùng em, còn có Jack, cùng Mạc Thiếu Đình, cùng nhau có được cô ấy sao?”

“Giống như các ba của chúng ta, cùng có chung mẹ, có gì không tốt?” Âu Dương Kiện Vũ trước tự hỏi, sau đó nhìn lên vầng trăng được trăm ngàn ngôi sao vây quanh, thông suốt hỏi lại.

“Ha hả a……” Mạc Hoa Khôi minh bạch ý tứ của anh mình, cười đi đến bên người Âu Dương Kiện Vũ, ngẩng đầu, đôi tay cắm túi cùng hắn cộng đồng thưởng thức cảnh đẹp trăng và sao.

Để làm Mạc Thiếu Đình cùng Thu Tiểu Hi tỉnh lại, Bạch Hoa phí không ít tâm tư, liên tục ba ngày không rời khỏi phòng thí nghiệm.

Mạc Thiếu Đình cùng em gái một ngày chưa tỉnh lại, tâm Thu Tiểu Quân không thể buông, đồng dạng ba ngày không rời khỏi phòng thực nghiệm, đi theo sau Bạch Hoa làm trợ thủ của ông.

Jack liều mình bồi theo cô, Thu Tiểu Quân không ra khỏi phòng thí nghiệm, hắn cũng không ra, cô khẩn trương, hắn so với cô càng khẩn trương, cô ưu thương khổ sớ, hắn cũng sẽ ưu thương khổ sở.

Không phụ lòng người, trải qua mấy ngày nỗ lực, phần lưng miệng vết thương trên lưng Mạc Thiếu Đình rốt cuộc khép lại, sắc mặt cũng chuyển biến tốt đẹp hơn.

“Cậu ta hôm nay sẽ tỉnh lại, các người có thể đem cậu ra mang ra ngoài phòng thí nghiệm.” Bạch Hoa sờ sờ mạch Mạc Thiếu Đình, nói với Thu Tiểu Quân và Jack.

“Vâng.”

Nghe ông nói như vậy, Thu Tiểu Quân lúc này mới hơi yên tâm, nhưng khi nghĩ tới em gái, tâm vừa buông nhẹ một chút lại nặng nề lên, “Chú Bạch, em gái con thì sao? Khi nào em sẽ tỉnh?”

“Tình huống cô ấy đặc thù một chút, ít nhất phải trên giường trị liệu thuốc một tháng mới có thể tỉnh lại.” Bạch Hoa trầm giọng nói, “Đối với em gái của con, ta thật sự xin lỗi, lúc trước vì muốn làm con gái ta trọng sinh, tìm được cô rồi chế tạo cô ấy, làm cho con hiểu lầm cô tự sát.”

“Chú Bạch, chỉ cần em gái con có thể tỉnh lại, chuyện này con sẽ không truy cứu.” Cô rộng lượng nói, “Con muốn biết, để làm Trục Nguyệt trọng sinh, vì sao chú tìm em gái con?”

“Bởi vì con cùng em gái con có nhóm máu hi hữu. Loại máu hi hữu này, toàn thế giới tìm ra không được mấy người, mà chỉ có loại máu này, ta mới có thể thành công làm cho con chết đi có thể trở thành quỷ, hoặc là, để cho linh hồn người khác dựa vào thân thể đó mà sống sót.”

“Con và em gái có nhóm máu hi hữu?” Cô có chút kinh ngạc, “Nói như vậy, con cùng em gái rất có giá trị nghiên cứu?”

“Ha hả, có thể nói như vậy.” Bạch Hoa cười gật gật đầu.

Cô nhíu nhíu mi, tràn ngập đề phòng, lo lắng, “Vậy chú……”

“Ha hả, con yên tâm đi, ta sẽ không nghiên cứu gì đó trên người các con nữa, ta đã già rồi, sẽ không làm nghiên cứu gì thêm.” Bạch Hoa nhìn ra cô đang lo lắng cái gì, ngắt lời cô, hơi nghẹn ngào, “Thu Tiểu Quân, con cùng con gái của ta biết nhau âu cũng là một duyên phận, con và ta biết nhau cũng là một loại duyên phận, hiện tại Trục Nguyệt đã rời ta mà đi, ta hy vọng con có thể làm con gái của ta, con thấy sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận