Chương 221

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 221

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Kiện Vũ, Hoa Khôi, trời đã tối, đã tới giờ cơm chiều, các con muốn đi đâu?” Hạ Tiểu Thỏ giương giọng hỏi.

“Mẹ, đừng chờ chúng con ăn cơm chiều, chúng con đi ra ngoài làm một chuyện rất quan trọng.” Mạc Hoa Khôi vừa đi vừa nói.

Đông Phương Tuyết Dạ nghĩ đến mỗ sự gì đó, đặc biệt hạnh phúc nhe răng cười, lớn tiếng nói: “Kiện Vũ, Hoa Khôi, ngày mai ta và mẹ các con cử hành hôn lễ, có đi ra ngoài nhớ mua quà kết hôn cho chúng ta.”

“……” Hạ Tiểu Thỏ vô ngữ.

Biệt thự trong rừng rậm của Bạch Hoa…

Nhìn ra xa, Jack bay vọt đến đỉnh một cây đại thụ cao ngất, nhìn cảnh đẹp chung quanh, có điểm sốt ruột hô lớn: “Tiểu Quân, em ở đâu?”

“Jack, em ở chỗ này.” Chỉ trong chốc lát, thanh âm Thu Tiểu Quân từ nơi nào đó truyền tới. Ngay sau đó, chỉ thấy cô ôm Mạc Thiếu Đình từ nơi xa hướng hắn bay vọt đến, “Ha hả, Jack, em tới đây……”

“Oa a, a ha ha, mẹ, chúng ta bay thật là cao, ha hả ha ha……” Lúc này, Mạc Thiếu Đình tâm trí dừng lại ở năm tuổi cao hứng vô cùng, “Ha hả ha ha, mẹ, con còn muốn bay, ha ha, con phải làm người bay trong không trung.”

“Thiếu Đình, em mệt quá, chờ nghỉ một lát lại mang anh bay, được không?” Thu Tiểu Quân ôm hắn vững vàng ngồi bên cạnh Jack, sờ sờ mồ hôi trên trán, tràn ngập tình yêu nói.

Mạc Thiếu Đình bĩu môi nghĩ nghĩ rồi cao hứng gật gật đầu, “Được.” Ngay sau đó, rúc vào trên người cô, nhắm mắt lại thực mau đã ngủ.

Mạc Thiếu Đình đang ngủ, khuôn mặt trong dĩ vãng luôn luôn tuấn khí bức người trở nên đầy tính trẻ con, thoạt nhìn thật sự đáng yêu.

Thu Tiểu Quân nhìn hắn như vậy, đột nhiên có trăm mối cảm xúc ngổn ngang, ẩn hàm lệ quang cười cười, nâng tay lên thương tiếc khẽ vuốt mặt hắn.

Jack nhìn thấy hành động của cô như vậy, trong lòng không tránh được có điểm ê ẩm, trầm mặc một hồi, hơi hơi có điểm cười nhạo hỏi: “Có một đứa con lớn như vậy, mấy ngày nay em làm mẹ đến nghiện sao?”

Vấn đề này của hắn làm Thu Tiểu Quân đột nhiên nghĩ tới một việc không thể nào thay đổi, ưu thương cười nhạt: “Jack, đời này em vĩnh viễn không có khả năng được làm mẹ.”

“Tiểu Quân, thực xin lỗi, anh…… không nên nói những lời này.” Jack bừng tỉnh, thực xin lỗi nhìn cô.

“Không có gì.” Cô vội vàng lạc quan cười ra tiếng, “Tâm trí Thiếu Đình dừng lại ở năm tuổi, thật đáng yêu, bất quá em hy vọng anh ấy khôi phục ký ức, trở về làm chính anh ấy.”

“Em tính toán khi nào rời nơi này đi gặp Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ?”

“Em nghĩ chờ em gái tỉnh lại rồi đi tìm bọn họ.”

Cô như suy tư gì nhíu nhíu mi, ẩn ẩn ưu thương nói, “Jack, Kiện Vũ cùng Hoa Khôi, bọn họ biết em là quỷ, không phải là con người nữa, họ sẽ còn yêu em sao? Em nghĩ, họ biết thân phận thật sự của em, khả năng sẽ rất sợ, sẽ bài xích em đi.”

Jack nhìn cảnh đẹp xa xa, cười cười nhún nhún vai, “Không nhất định phải thế.”

Đúng lúc này, từ biệt thự truyền tới tiếng radio, thanh âm quen thuộc của hai người đàn ông.

“Tiểu Quân, em ở đâu? Em biết không, anh cùng Kiện Vũ đều rất nhớ em”, thanh âm Mạc Hoa Khôi.

“Tiểu Quân, chúng ta muốn nói cho em biết, mặc kệ em là ai, mặc kệ thân phận em có làm người khác sợ hãi như thế nào, chúng ta đều không sợ hãi, không bài xích, rời xa em, bởi vì các anh thật sự yêu em, nếu em nghe được, em có thể lập tức xuất hiện trước mặt các anh không?” Đây là thanh âm tràn ngập thâm tình của Âu Dương Kiện Vũ.

“Tiểu Quân, em còn nhớ bãi biển mỹ lệ, nơi có hồi ức thật tuyệt vời của chúng ta không? Đêm nay, anh cùng Kiện Vũ sẽ chờ em ở đó, chúng ta không gặp không về.” Mạc Hoa Khôi nói.

“Tiểu Quân, xin em nhất định phải tới, mặc kệ phải chờ đợi thế nào, các anh sẽ ở nơi đó chờ em, chờ em tới mới thôi.” Thanh âm Âu Dương Kiện Vũ.

Kiện Vũ cùng Hoa Khôi, cũng không để ý mình là quỷ?

Nghe được anh em bọn họ nói những lời này, trong lòng Thu Tiểu Quân thật ấm áp, thật kích động, chợt cao hứng đến muốn khóc, giương giương đầu nhìn Jack, “Jack, bọn họ… vẫn yêu em, hiện tại, em, em nên làm gì bây giờ?”

“Đương nhiên là đi gặp bọn họ.” Jack nhàn nhạt cười nói.

“Nhưng mà Thiếu Đình……”

“Em yên tâm đi gặp bọn họ đi, anh sẽ ở đây chiếu cố Mạc Thiếu Đình.” Jack như đi guốc trong bụng cô, vĩnh viễn biết được cô suy nghĩ cái gì, lo lắng cái gì, vừa nói vừa đem Mạc Thiếu Đình ôm về bên mình.

“Jack, anh thật tốt.” Cô cảm động cười nói, một bàn tay bỗng nhiên câu lấy cổ hắn, ngẩng đầu khi thì ôn nhu khi thì cuồng dã hôn lên đôi môi hắn gợi cảm, một hồi lâu mới ngừng lại được, “Yên tâm, em gặp họ xong sẽ trở lại thật mau, đến lúc đó, chờ em gái tỉnh lại, chúng ta cùng về Vụ thành.”

Jack vươn đầu lưỡi sắc liếm liếm môi dưới, cười mê người gật gật đầu, “Được.”

“Em đi đây.” Thu Tiểu Quân cười cười, hôn hắn lần nữa, sau đó mới bay đi.

Jack nhìn thân ảnh mỹ lệ bay đi, mặt ngoài không biểu lộ gì, nhưng trong lòng thập phần luyến tiếc.

Đối mặt với tình yêu mỗi người đều là ích kỷ, hắn kỳ thật chỉ muốn mỗi ngày, mỗi phút, mỗi giây đều ở bên cô, chỗ nào cũng không cho cô đi.

Trừ bỏ hắn, đàn ông nào cô cũng không nhìn, nhưng mà không như mong muốn, cảm tình của cô không phải do hắn khống chế.

Không bao lâu, Mạc Thiếu Đình tỉnh lại, mở to mắt không thấy Thu Tiểu Quân mà chỉ thấy Jack, vẻ mặt không vui, “Mẹ tôi đâu?”

Jack mỗi khi nghe được hắn kêu Thu Tiểu Quân là mẹ đều sẽ có chút nghẹn cười, nhìn mặt hắn, nhìn hướng Thu Tiểu Quân rời đi hơi mang ý cười nói: “Con trai, mẹ con đi gặp bạn rồi.”

“Tôi muốn ở cùng với mẹ, mang tôi đi gặp mẹ.” Nghe vậy, Mạc Thiếu Đình bắt đầu làm nũng.

Jack nhíu mày, “Ở bên ba không được sao?”

“Mẹ chưa nói ai là ba tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận