Chương 223

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 223

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ôm cô dụ hoặc như thế, động lòng người như thế, tim hai anh em bắt đầu hòa tan, ăn ý mười phần chậm rãi cúi đầu, đồng thời hôn lên mặt cô, một người hôn bên trái, một người hôn bên má phải.

Thu Tiểu Quân chưa bao giờ bị hai người đàn ông hôn cùng lúc như vậy, lúc này tâm không tránh được có chút khẩn trương, có điểm hoảng loạn, có điểm thẹn thùng, mặt đỏ lên, hơi hơi giãy giụa, “Ách, Hoa Khôi ~ Kiện Vũ… không, không cần như vậy.”

“Tiểu Quân, đừng nhúc nhích.” Mạc Hoa Khôi vội vàng ngăn lại, gương mặt đầy sắc thái mê ly, thanh âm nhu hòa lại khàn khàn, “Tiểu Quân, nói cho anh, em yêu anh không?”

“Yêu.” Cô dần dần ngừng giãy giụa, như là bị mê hoặc, không chút do dự cho hắn câu trả lời khẳng định, thanh âm cũng không thể hiểu được trở nên sàn sạt nhu nhu, giống như lá rơi nhẹ nhàng.

“Còn anh thì sao?” Âu Dương Kiện Vũ hỏi tiếp, tiếng nói từ tính, càng có đầy ma lực “Em yêu anh không?”

“Kiện Vũ, em yêu Hoa Khôi, cũng yêu anh.” Cô nhìn mặt Mạc Hoa Khôi, cười, tuy rằng không cười ra tiếng, nụ cười lại thỏa mãn, cười đến sáng lạn mê người.

Âu Dương Kiện Vũ, cũng cười, cười đến vui mừng sung sướng, nhìn Mạc Hoa Khôi, nhìn đầu cô đang cúi xuống, khàn khàn nhu nhu nói: “Tiểu Quân, nếu chúng ta hai người em đều yêu, như vậy lúc chúng ta yêu em, xin em đừng cự tuyệt chúng ta.”

“Từ hôm nay, em nên thích ứng chúng ta đồng thời yêu em.” Mạc Hoa Khôi ngay sau đó nói, “Chúng ta đều là thật tình yêu em, em không cần phải thấy ngượng ngùng.”

“……” Nghe bọn họ nói ra lời có thâm ý khác, cô vô pháp khống chế càng thêm ngượng ngùng, khuôn mặt đỏ đến nóng lên, không muốn họ nhìn thấy mình 囧, cô cúi đầu càng thấp.

“Tiểu Quân……”

“Tiểu Quân……”

Hình ảnh Hạ Tiểu Thỏ cùng Âu Dương Nặc, Giang Hãn, Mạc Mê thân thiết, hai anh em khẳng định từ khi còn nhỏ trộm nhìn qua rất nhiều lần, từ nhỏ đã mưa dầm thất đất, cùng nhau có một người phụ nữ, đồng thời yêu thương cùng một người phụ nữ đối với bọn họ cũng không cảm thấy có cái gì không ổn, hoặc cảm giác không thể tiếp thu.

Hai người trăm miệng một lời gọi tên cô, lại một lần ăn ý cúi đầu hôn cô, một người ôm vòng eo mềm mại, khi thì hôn môi, khi thì nhẹ nhàng gặm cắn cái cổ trắng nõn, một người dùng đầu ngón tay nâng cằm cô lên, khi thì mút vào, khi thì khẽ cắn cánh môi hồng kiều diễm.

A, chịu không nổi, bị hai người đàn ông đồng thời hôn môi, đồng thời yêu thương, cảm giác thật quá mức kích thích, quá mức không thể tưởng tượng.

Thu Tiểu Quân cảm giác thân thể của mình càng lúc càng nóng, trái tim kia không chỉ bang bang nhảy dựng, còn giống như nổi lửa, nóng rực, từng tiếng ruột gan cồn cào ngâm nga bất tri bất giác bật ra, “A~ Hoa, Hoa Khôi ~ a ~ Kiện, Kiện Vũ…”

Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ cảm giác được thân thể của cô trở nên thật mềm mại, giống như dùng thêm một chút sức liền sẽ vỡ vụn. Theo lý mà nói, bọn họ nên buông cô ra mới đúng, nhưng không biết ma xui quỷ khiến thế nào, bọn họ ăn ý ôm càng chặt, nụ hôn cũng dần dần gia tăng, mãnh liệt, cho dù cô thật mau không thể hô hấp, cho dù cô thật mau như đứng không vững, bọn họ cũng không muốn dừng lại.

Dần dần, Thu Tiểu Quân hoàn toàn say mê, nhắm mắt lại, không biết từ khi nào tay trái ôm lấy eo Mạc Hoa Khôi, tay phải câu lấy cổ Âu Dương Kiện Vũ, đầy mặt mê lý tùy ý bọn họ hôn môi, tùy ý bọn họ vuốt ve…

Thế giới này, vô tình nhất là cái gì?

Jack nhìn sắc trời càng ngày càng đen, đột nhiên cảm thấy trên thế giới này vô tình nhất khẳng định là thời gian, bởi vì nó không vì bất luận kẻ nào mà dừng lại, cũng không bao giờ bất cứ vì ai mà đi ngược, chỉ biết luôn đi về phía trước.

“Con trai, con có nhớ mẹ không?” Hắn ôm Mạc Thiếu Đình ngồi trên một cây cao, nhìn trời đêm trong trẻo, đầy sao lấp lánh, tràn ngập nhớ nhung hỏi.

Mạc Thiếu Đình cũng nhìn ánh trăng, đô đô miệng, gật gật đầu, “Ba ba, con nhớ.”

“Vậy ba mang con bay đi tìm mẹ, thích không?”

“Thích, thích.” Hắn cao hứng cười rộ lên.

Jack gấp không chờ nổi, “Vậy chúng ta đi tìm mẹ.” Nói xong hắn ôm Mạc Thiếu Đình bay lên.

“Ha hả ha hả, ba, chúng ta lại bay lên, ha hả ha hả ha hả.” Mạc Thiếu Đình thật thích cảm giác được bay trong không trung, dọc theo đường đi, tiếng cười không ngừng, “Ha hả, ba, ba bay thật cao thật nhanh, thích quá, ha ha a..”

Jack bay thật mau, không đến mười phút đã đến bãi biển nơi Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ và Thu Tiểu Quân đang ở với nhau.

Ai, đáng tiếc, tới thật không đúng thời điểm.

Vừa hạ xuống đất, Jack nhìn lại liền thấy Thu Tiểu Quân bị Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ một trái một phải kẹp ở trên bờ cát, vừa hôn môi lại vuốt ve, hình ảnh thật mãnh liệt, trong phút chốc ngực hắn như thắt lại, thật muốn lập tức tiến lên đem Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ hai anh em này ném xuống biển cho cá mập ăn.

“Ba, mẹ ở đâu đâu?” Ánh sáng đã hơi ám tối, Mạc Thiếu Đình nhìn không rõ ràng, dụi dụi mắt có điểm nóng vội hỏi.

Muốn làm như thế nào mới có thể làm ba người họ tách ra, không cho Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ ăn luôn Thu Tiểu Quân đây?

Từ lúc nhìn thấy hình ảnh khẩu vị nặng kinh người kia, Jack vẫn luôn suy nghĩ đến vấn đề này, nghe Mạc Thiếu Đình kêu mình ba, lúc này đầu óc như có linh quang, vội vàng vươn tay, bình tĩnh chỉ ra phía trước, hạ giọng gấp gáp nói: “Con trai, mẹ con ở kia… Nơi đó có hai tên sắc lang đang khi dễ mẹ của con, con dám đi qua hỗ trợ, đánh hai tên đại sắc lang kia chạy đi không?”

“Con dám.” Mạc Thiếu Đình cẩn thận nhìn, không chút do dự gật đầu.

“Con trai, làm tốt lắm, không hổ là con trai ngoan của ba.” Jack âm thầm cười, vỗ vỗ vai của Mạc Thiếu Đình khen, “Như vậy, chạy nhanh qua cứu mẹ con đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận