Chương 224

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 224

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được.” Mạc Thiếu Đình lại lần nữa gật gật đầu, nói xong lập tức hướng tới ba người đang quấn nhau chạy tới, vừa chạy vừa tức giận la to, “Đại sắc lang, buông mẹ tôi ra… Mẹ là của tôi, các người không được khi dễ mẹ tôi…”

Ai? Ai kêu ai mẹ? Ai là trẻ con?

Thu Tiểu Quân tuy rằng bị Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ kẹp ở giữa, hôn môi, vuốt ve, đầu óc đang mơ màng huyền huyễn nhưng cũng có thể nghe được thanh âm truyền đến từ nơi nào đó, tâm bỗng nhiên thấp thỏm bất anh kinh ngạc, “A~ Kiện Vũ ~ Hoa, Hoa Khôi, buông, buông em ra, có người kêu em.”

“Tiểu Quân, sẽ không có người tới nơi này quấy rầy chúng ta.” Mạc Hoa Khôi ôm chặt eo cô, cắn cắn cái vành tai mẫn cảm, giọng đặc khàn khàn nói, “Anh có an bài bảo vệ phong tỏa đoạn bãi biển này, không ai xông tới được đâu.”

Âu Dương Kiện Vũ cũng ôm eo cô, cắn vành tai bên kia, “Tiểu Quân, đã chuẩn bị tốt đồng thời tiếp thu chúng ta chưa?”

Ách, lúc này hắn nói “chuẩn bị tốt đồng thời tiếp thu” là có ý tứ gì? Chẳng lẽ ý là cái kia?

“……” Trộm nghĩ trong đầu đến hình ảnh làm người phun máu kia, mặt Thu Tiểu Quân lập tức đỏ hồng như muốn cháy bỏng, trầm mặc vài giây mới cười cười: “Kiện Vũ, làm loại chuyện này, anh và Hoa Khôi vẫn nên làm từng bước từng bước thôi.”

“Tiểu Quân, chúng ta muốn lúc yêu thương em.” Mạc Hoa Khôi vào lúc này đặc biệt tà mị nói.

“……” Cô nghẹn, mặt đỏ tim đập tới cực hạn, nghĩ nghĩ rồi lập tức dùng sức giãy giụa, “Hoa Khôi, Kiện Vũ, hai anh buông em ra, em, em, em không cần hai người đồng thời cái kia, như vậy em sẽ không chịu nổi.”

“Tiểu Quân, em là quỷ nha, quỷ còn sợ cái này sao?” Mạc Hoa Khôi có điểm không thể lý giải hỏi.

“Quỷ thì sao? Quỷ thì không thể sợ cái này sao?” Cô buồn bực hỏi lại, “Nghe lời, mau thả em ra……”

“Không bỏ.” Lúc này Mạc Hoa Khôi tính dục tăng vọt, quyết tâm muốn cùng Âu Dương Kiện Vũ đồng thời ăn luôn cô.

“Thật sự không bỏ sao?” Cô nhăn lại mày lá liễu, “Em nói một hai ba, nếu không bỏ em ra, em sẽ dùng lực cường đại của mình ném các anh xuống biển.”

“Ha hả, Tiểu Quân, em bỏ được chúng ta, ném chúng ta xuống biển sao?” Lúc này Âu Dương Kiện Vũ sờ lên bộ vị mẫn cảm của cô, phá lệ cười xấu xa.

“……” Thật vậy, xác thật là luyến tiếc nha, bị hắn nói đến mềm lòng, cũng bị hắn sờ đến mềm nhũn, cô lập tức đỏ mặt nghẹn lời, giống như một con cừu chờ bị sói đói hưởng dụng.

Cô lúc này im lặng làm Âu Dương Kiện Vũ cùng Mạc Hoa Khôi vừa lòng đến cực điểm.

Hai anh em thâm ý liếc nhau, liền ăn ý mười phần đồng thời hôn lên, nhưng không nghĩ tới, ngay ở thời điểm mấu chốt kích động nhân tâm này lại chạy tới một Trình Giảo Kim.

“Hai tên đại sắc lang này, cút ngay, khi dễ mẹ ta, ta liền giết chết các ngươi…”

Đột ngột, hai anh em vội vàng ngẩng đầu nhìn lên, thấy rõ người vừa tới, mặt kinh hãi.

Mạc Hoa Khôi: “A? Mạc Thiếu Đình?”

Âu Dương Kiện Vũ: “Mạc Thiếu Đình? Cậu ta tại sao lạiđến đây?”

Mạc Thiếu Đình rất mạnh bạo, vừa chạy tới gần, vung nắm tay lên đánh vào Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ, “Hai tên đại sắc lang này, các ngươi khi dễ mẹ ta, ta đánh chết các ngươi, ta đánh chết các ngươi.”

“Ách, Mạc Thiếu Đình, cậu bệnh tâm thần a?” Mạc Hoa Khôi nghe được hắn nói những lời này, bị ngốc rớt, “Tôi cùng anh “khi dễ” chính là Tiểu Quân, không phải mẹ cậu, cậu trợn to đôi mắt nhìn cho rõ ràng một chút.”

“……” Lời Mạc Hoa Khôi vừa nói ra, Thu Tiểu Quân nghẹn lại, phỏng chừng nếu mẹ Mạc Thiếu Đình Cố Mộng Mộng nghe đến lời này không chỉ sẽ thực tức giận, khuôn mặt chắc chắn còn đỏ hơn đít khỉ.

“Sắc lang sắc lang đại sắc lang, ta đánh chết các ngươi.” Mạc Thiếu Đình không ngừng nghỉ chút nào vừa đánh vừa mắng, mặc kệ bọn Mạc Hoa Khôi nói cái gì, “Ta là con trai ngoan của mẹ, ta thật dũng cảm, ta phải bảo vệ mẹ thật tốt…”

“Mạc Thiếu Đình, cậu rốt cuộc làm sao vậy?” Thực mau, Âu Dương Kiện Vũ đã nhận ra Mạc Thiếu Đình không thích hợp, vừa trốn tránh nắm tay của hắn, vừa lo lắng hỏi, “Hoa Khôi, Tiểu Quân, đầu cậu ấy giống như có vấn đề.”

Mạc Hoa Khôi không cho là vậy, “Anh, cậu ta khẳng định là diễn kịch, nhìn thấy chúng ta yêu thương Tiểu Quân, trong lòng đố kỵ, cố ý giả ngây giả dại tới phá hư chuyện thân thiết của chúng ta và Tiểu Quân.”

Nghe Mạc Hoa Khôi nói như vậy, Âu Dương Kiện Vũ lại cảm thấy có chỗ đúng, nhíu mi lại không nói nữa.

“Các ngươi hai đại sắc lang, tránh xa mẹ ta ra… Ta muốn đánh chết các ngươi, mẹ là của ta cùng ba…” Mạc Thiếu Đình giống như càng đánh càng nghiện, càng mắng càng nghiện.

Tâm trí Mạc Thiếu Đình tuy rằng dừng lại ở năm tuổi, nhưng thân thủ lại tuyệt đối lão luyện, Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ trốn tránh linh hoạt như thế nào cũng không tránh được hắn đánh trúng mấy quyền.

“Mạc Thiếu Đình, cậu dừng tay lại.” Lại bị hắn đánh trúng thêm một quyền, Mạc Hoa Khôi trở nên thập phần không kiên nhẫn, “Cậu lại đánh lại mắng, còn giả ngây giả dại như vậy, đừng trách ta đối với cậu không khách khí.”

Mạc Thiếu Đình một chút cũng không sợ, “Nói nhiều nói nhiều nói nhiều, đại sắc lang, ngươi mới giả ngây giả dại…” Le lưỡi làm mặt quỷ với Mạc Hoa Khôi, Mạc Thiếu Đình lại trầm trọng huy động nắm tay, “Đánh chết ngươi, đánh chết ngươi, xem ngươi về sau còn dám khi dễ mẹ ta hay không…”

Ách, không thể nhịn được nữa, không cần nhẫn nữa.

Mạc Hoa Khôi nhíu mày, nâng tay trái lên, siết chặt nắm tay mãnh liệt đánh vào ót Mạc Thiếu Đình một cái.

“Đông ~”

Quyền này của Mạc Hoa Khôi thật sự mạnh, Mạc Thiếu Đình không thể tránh thoát, trong đầu vang lên tiếng ong ong, hai ba giây sau nhắm mắt lại thẳng tắp ngã xuống bờ cát.

“A, Thiếu Đình, Thiếu Đình……” Thu Tiểu Quân thấy thế, nóng nảy, vội vàng nâng nửa người hắn dậy, mặt lo lắng tay vỗ vỗ vào khuôn mặt hắn, “Thiếu Đình, đừng làm em sợ, mau tỉnh lại.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận