Chương 236

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 236

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thu Tiểu Hi nghe được, ngẩng đầu lên, nhìn đến bọn họ bốn người tướng mạo khí chất đều tuyệt hảo, khuôn mặt thanh thuần của cô không tránh được đỏ lên, “Chị, bọn họ là ai vậy?”

Thu Tiểu Quân quay đầu lại nhìn xem phía sau bốn người đàn ông, cười nói: “Ha ha, em gái, bọn họ đều là bạn…”

“Mạc, Mạc tổng?” Thu Tiểu Hi đột nhiên thấy rõ khuôn mặt tuấn tú của Mạc Hoa Khôi, trăm phần trăm xác định không phải mình nhận sai người, không đợi Thu Tiểu Quân nói xong đã kích động lên, “Mạc tổng, sao anh lại ở đây? Em không phải là đang nằm mơ chứ?” Lúc hỏi, đôi mắt cô không nháy nhìn chằm chằm Mạc Hoa Khôi, tâm cũng bang bang nhảy lên.

“Tôi cùng chị cô đến đón cô trở về Vụ thành.” Mạc Hoa Khôi nhìn mặt Thu Tiểu Quân, ôn hòa cười nói với Thu Tiểu Hi.

“Anh đặc biệt đến đây cùng chị em để đón em?” Thu Tiểu Hi thật thụ sủng nhược kinh, trong lòng càng thêm kích động, “Ha ha, Mạc tổng, cảm ơn anh.”

Bỗng nhiên cô nghĩ tới chuyện quan trọng, nhìn đến biệt thự to lớn phía sau, lông mày thâm trầm nhíu lại, “Đúng rồi, chị, sao em lại ở chỗ này?”

Nghe cô hỏi như vậy, Thu Tiểu Quân liền có thể đoán ra Bạch Hoa cũng không nói cho cô việc thân thể của cô bị Bạch Trục Nguyệt chiếm dụng, cũng càng có thể xác định cô cũng không biết chính mình là quỷ.

Nghĩ nghĩ, Thu Tiểu Quân cười nói: “Tiểu Hi, mấy tháng trước không biết vì sao em bị hôn mê trong phòng ngủ, chị về đến nhà phát hiện em bất tỉnh liền đem em đến đây trị liệu.”

“A, nguyên lai là như vậy.” Thu Tiểu Hi nửa tin nửa ngời, bỗng nhiên đặc biệt cao hứng đi đến trước mặt Mạc Hoa Khôi, đôi mắt tràn ngập ánh sáng nhìn Mạc Hoa Khôi, “Mạc tổng, cảm ơn anh đặc biệt cùng chị em đến nơi này đón em.”

“Không cần cảm ơn.” Mạc Hoa Khôi phát hiện ánh mắt Thu Tiểu Hi nhìn mình có điểm quá mức nóng rực, ẩn ẩn có điểm bất an nhìn về phía Thu Tiểu Quân.

Kỳ thật, Thu Tiểu Quân cũng bất an, biết em gái mình vẫn yêu thầm hắn, khi thấy ánh mắt em gái nhìn hắn thật say mê, cô cũng nhìn Mạc Hoa Khôi, bốn mắt nhìn nhau đều biết hai bên lo lắng cái gì.

Sau khi Thu Tiểu Hi tỉnh lại, đoàn người Thu Tiểu Quân ở Dương quốc nghỉ ngơi mấy ngày rồi cùng nhau về Vụ quốc, một lần nữa lại trở về nếp sinh hoạt xưa.

Thu Tiểu Hi về công ty giải trí của Mạc Hoa Khôi tiếp tục làm người mẫu, Thu Tiểu Quân vì muốn chiếu cố em cũng về đó, trở lại làm người mẫu.

Ngày nọ, hai chị em vừa nói vừa cười cùng nhau về nhà, Thu Tiểu Hi ngồi trên sô pha nhìn Thu Tiểu Quân tò mò hỏi: “Chị, làm sao chị lại rất thân với Mạc tổng như vậy? Hai người rốt cuộc làm sao quen nhau?”

“Chị về nước sau đó vào công ty, sau đó tự nhiên mà quen nhau.” Thu Tiểu Quân ngồi bên cạnh, nghĩ nghĩ rồi đơn giản nói.

Thu Tiểu Hi cười cười, lại hỏi: “Chị, chị cảm thấy Mạc tổng như thế nào?”

“Anh ấy thật tốt, bất quá có đôi khi tính rất trẻ con.” Thu Tiểu Quân không do dự nói, nhớ tới biểu tình Mạc Hoa Khôi đôi khi rất trẻ con, khóe miệng nhịn không được hơi cong cong lên.

“Ha hả a, phải không?” Trên mặt Thu Tiểu Hi tươi cười nhộn nhạo, trong ánh mắt chứa đầy cảm tình, “Nghe chị như vậy, em cảm thấy Mạc tổng tuấn mỹ vô địch của chúng ta thật đáng yêu.”

“Ha hả……” Thu Tiểu Quân cũng cảm thấy như vậy, cô mỉm cười.

“Chị, em rất thích Mạc tổng, chị biết không, em âm thầm thích anh ấy đã lâu, em có nên thổ lộ với anh ấy không?” Trầm mặc một hồi, Thu Tiểu Hi nhìn mặt Thu Tiểu Quân, hỏi thật nghiêm túc.

Đột ngột nghe hỏi, tâm Thu Tiểu Quân lập tức bất an lộp bộp nhảy dựng, cô do dự vài giây mới hơi hơi mỉm cười: “Tiểu Hi, em cảm thấy Mạc tổng thích em sao?”

“Không biết.” Thu Tiểu Hi không xác định, lắc đầu, “Bất quá em nghĩ, anh ấy hẳn là không chán ghét em.”

“Tiểu Hi, nếu em thổ lộ mà anh ấy nói không thích em, cự tuyệt em, em… sẽ làm sao?”

Thu Tiểu Quân chú ý biểu tình của Thu Tiểu Hi, ẩn ẩn lo lắng hỏi.

Thu Tiểu Hi đô đô miệng, thanh âm hơi trầm xuống nói: “Ách, nếu là như vậy, em sẽ rời công ty đi đến nơi khác làm việc.”

Nghe Thu Tiểu Hi như vậy, Thu Tiểu Quân yên tâm nhiều, nhưng cô không duy trì hỏi thêm Thu Tiểu Hi về việc thổ lộ với Mạc Hoa Khôi, bởi vì trong lòng cô rõ ràng người Mạc Hoa Khôi thích là mình, người hắn yêu cũng là mình, em gái thổ lộ với hắn, chắc chắn sẽ bị hắn cự tuyệt. Cô chính mình đã từng thổ lộ với người nào đó, lúc ấy bị cự tuyệt, sau đó tâm tình khó chịu đến bây giờ vẫn còn in đậm trong ký ức của cô, cô không muốn em mình cũng gặp phải tình cảnh như vậy.

“Tiểu Hi, lúc em chưa xác định được anh ấy có thích em hay không, em tốt nhất không cần hấp tấp đi thổ lộ, đợi đến thời cơ chín muồi thì nói cũng không muộn.” Thu Tiểu Quân suy nghĩ một lúc rồi nói với em gái.

Thu Tiểu Hi nghĩ nghĩ, cười gật gật đầu, “Ha hả, được, em nghe chị.”

“Tiểu Hi, thật là em gái ngoan, biết nghe lời chị.” Thu Tiểu Quân cười rộ lên, nhẹ nhàng ôm lấy em gái.

Ngày thứ hai, Thu Tiểu Quân trong công ty thừa lúc em gái không chú ý, lặng lẽ đi đến văn phòng tổng tài Mạc Hoa Khôi.

Mạc Hoa Khôi nhìn thấy cô, trong lòng không đừng đề có bao nhiêu kích động, cỡ nào ngọt ngào, lập tức đứng lên đi đến trước mặt cô, giơ tay nâng cằm cô lên, mê mẩn nhìn, “Bảo bối yêu dấu, cư nhiên chủ động tới văn phòng tìm anh, là nhớ anh sao.”

“Mới không có nhớ anh đâu!” Cô thưởng cho hắn một cái nhìn xem thường, không cao hứng nói, “Mau bỏ tay ra, nắm cằm em như vậy, thật giống một kẻ lưu manh.”

Lưu manh?

“Ha hả ha hả ha hả a……” Nghe được hai chữ ‘lưu manh’, Mạc Hoa Khôi thật cao hứng nở nụ cười, không chỉ không lấy tay ra, ngược lại nắm càng chặt, “Tiểu yêu tinh, trước mặt em, anh chính là một kẻ lưu manh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận