Chương 240

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 240

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Có ~ có……”

“Nhớ bao nhiêu ……”

“Rất nhớ……”

“Ha hả ~” Hắn hôn cô, vừa lòng cười, “Anh cũng vậy.”

Khàn khàn nói xong, hắn bế cô lên, chuẩn bị đem cô ôm đến phòng ngủ, dùng hành động chứng minh mình nhớ cô đến bao nhiêu, nhưng mà, chuông cửa ngay lúc này đáng chết lại vang lên.

‘Leng keng ~ leng keng ~ leng keng ~ leng keng ~’

Lúc này Âu Dương Kiện Vũ chỉ nghĩ đến phải yêu thương Thu Tiểu Quân một phen như thế nào cho thật nhiều, chuông cửa vang lên như vậy cũng ngoảnh mặt làm ngơ, tiếp tục ôm Thu Tiểu Quân đi về hướng phòng ngủ, nhưng mà Thu Tiểu Quân lại không nghĩ như vậy.

“Kiện Vũ, mau đi mở cửa, xem là người nào.” Thu Tiểu Quân có chút làm nũng khuyên nhủ, “Đừng gấp gáp như vậy, đêm nay, em suốt đêm đều là của anh.”

Nghe được câu đó, Âu Dương Kiện Vũ lúc này mới dừng chân, chịu đựng lửa tình đang bốc hỏa, thật không nỡ buông cô ra sau đó không vui đi đến mở cửa. Thấy Mạc Hoa Khôi, mặt hắn cứng đờ, bực bội hỏi: “Đệ, sao cậu tới đây?”

“Ca, muốn tới thăm anh.” Mạc Hoa Khôi cười nói, sau đó tươi cười đi vào phòng, nhìn thấy Thu Tiểu Quân, khuôn mặt tuấn tú toát ra vẻ sáng lạn vô địch, “Ha ha, Tiểu Quân, em cũng ở đây à?”

Trán Thu Tiểu Quân toát ra mồ hôi lạnh, trừng hắn một cái rồi ngồi vào sô pha, âm thầm hờn dỗi hắn… Mạc Hoa Khôi, anh khẳng định là cố ý, biết rõ đêm nay em đến chỗ Kiện Vũ còn tới cửa quấy rầy thật là đáng giận, lần sau em không bao giờ nói hành tung cho anh biết nữa.

Mạc Hoa Khôi ở chỗ Âu Dương Kiện Vũ tựa như nhà mình, thật sự tự tại, đi một vòng phòng khách, không biết từ nơi nào tìm ra một bộ bài poker, ngồi bên cạnh Thu Tiểu Quân, thâm ý cười cười: “Ca, Tiểu Quân, chúng ta chơi bài đi.”

“Được.” Âu Dương Kiện Vũ nhìn Thu Tiểu Quân, gật gật đầu nói, sau đó ngồi ở bên kia Thu Tiểu Quân.

Âu Dương Kiện Vũ đã nói được, Thu Tiểu Quân cũng ngượng ngùng mất hứng, chỉ phải đáp ứng.

“Chúng ta chơi đấu địa chủ, thua một lần, liền thoát một kiện quần áo trên người.” Mạc Hoa Khôi cười nói.

“Mạc Hoa Khôi, đầu của anh như thế nào chỉ toàn chứa tới sắc tình thôi?” Thu Tiểu Quân lập tức bài xích hỏi.

“Tiểu Quân, đây không gọi sắc tình, cái này kêu là tình thú.” Mạc Hoa Khôi lại lần nữa giương mày lên, không cho là đúng biện giải nói, “Như thế nào, em thua không nổi sao?”

“Em sẽ thua không nổi?” Cô vẻ mặt không phục, trong lòng nghĩ, chính mình có siêu năng lực của nữa quỷ, đánh bài sẽ sợ thua sao? Chính mình đánh bài, tuyệt đối mỗi một lần đều sẽ thắng.

“Ca, anh thì sao? Anh có ý kiến gì không?” Mạc Hoa Khôi cười nhìn về phía Âu Dương Kiện Vũ.

“Mặc kệ chơi như thế nào, anh đều theo.” Âu Dương Kiện Vũ nghĩ nghĩ, không có gì biểu tình nói.

“Ha hả, hảo, nếu như vậy, chúng ta bắt đầu đi.” Âu Dương Kiện Vũ trả lời chính hợp ý Mạc Hoa Khôi, “Được rồi, trước khi bắt đầu, anh còn muốn thanh minh một chút.”

“Thanh minh cái gì? Anh mau nói.” Không biết sao, lúc này trong lòng Thu Tiểu Quân không thể hiểu được có điểm hấp tấp bộp chộp.

“Tiểu Quân, vì công bằng, lúc đánh bài, em tuyệt đối không được vận dụng siêu năng lực của em.”

Nghe hắn nói như vậy, cô thật muốn một chân đem hắn đá phi, âm thầm buồn bực nhíu nhíu mày, do dự một hai giây mới không tình nguyện đáp ứng, “…… Được đi, em thề.” Nói đến đây liền giơ lên tay phải lên, “Em thề lúc đánh bài, tuyệt đối không dùng siêu năng lực.”

Đấu địa chủ bắt đầu rồi, không nghĩ tới Thu Tiểu Quân lần nào cũng thua, sau vài lần trên người cô chỉ còn lại cái quần lót, 囧 đến không thể 囧, thật muốn chui xuống hầm mà trốn.

Âu Dương Kiện Vũ cùng Mạc Hoa Khôi hai người mỗi người chỉ thua một lần, chỉ cởi áo ra, nửa người dưới quần tây đều vẫn mặc bình thường, thật không nghĩ tới tạo hình như vậy càng thêm có mị lực đàn ông.

“Tiểu Quân, tới phiên em, em có lấy bài không?” Mạc Hoa Khôi nhìn mặt Tiểu Quân, có chút tà mị cười cợt, “Em không trảo địa chủ, để cho anh.” Nói đến đây, cặp mắt mê người xấu xa nhìn quần lót ren đen trên người cô: “Hắc hắc hắc, đến lúc đó, quần lót của em khẳng định sẽ giữ không nổi.”

Thu Tiểu Quân không chịu nổi phép khích tường của hắn, lập tức đem bốn con bài trên bàn gộp vào trong tay, không nghĩ tới thế nhưng lại vẫn là bài xấu, cả giận: “Sao em lại xui xẻo như vậy? Mỗi lần lấy bài đều thật toàn là bài xấu.”

Cô nhìn đến bài trong tay, tất nhiên biết với bài này mình vô phương thắng được bọn họ, nói cách khác quần lót dưới thân khẳng định là giữ không nổi, vì không để chính mình đến quần lót cũng thua trận, cô chơi xấu dứt khoát không tiếp tục nữa, đem bài trong tay ném lên bàn, “Em không chơi nữa, khẳng định hai người thương lượng với nhau khi dễ em, em mới thua thê thảm như vậy.”

Tức giận nói xong cô cầm lấy quần áo bên cạnh mặc vào, sau đó đi ra hướng cửa, “Kiện Vũ, Hoa Khôi, hai anh em anh chơi với nhau đi, em đi đây.”

Hai anh em thấy thế, nóng nảy, nhìn nhau một cái, vội vàng đồng thời đứng dậy đuổi theo, một trái một phải giữ chặt cánh tay Thu Tiểu Quân.

“Thu Tiểu Quân, em đi đâu?” Mạc Hoa Khôi gấp giọng hỏi.

“Đi về nhà.” Cô đương nhiên nói, “Mau buông tay, em phải về nhà với em gái.”

“Tiểu Quân, lời em nói với anh em chẳng lẽ đã quên?” Lúc này Âu Dương Kiện Vũ vẻ mặt thật thương tâm.

“Kiện Vũ, em nói gì với anh?” Lúc này trí nhớ cô có điểm không tốt.

“Em đã nói đêm nay sẽ không đi, đêm nay suốt đêm em sẽ thuộc về anh.”

“…” Cô nói không ra lời, xác thật mình có nói qua như vậy, nhìn gương mặt tuấn mỹ của hắn, mặt cô hơi hồng hồng lên.

“Đệ, cậu về đi, tôi cùng Tiểu Quân muốn nghỉ ngơi.” Trầm mặc một hồi, Âu Dương Kiện Vũ kéo chặt tay Thu Tiểu Quân, chính thức hạ lệnh đuổi khách với Mạc Hoa Khôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận