Chương 243

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 243

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Này…… Này…… Ai……” Hắn nói cũng có chút đạo lý, trong lòng Thu Tiểu Quân mâu thuẫn cực kỳ, cô chợt vặn quay người, giơ tay nhéo nhéo gương mặt hắn, buồn bực nói: “Mạc Hoa Khôi, sao anh lại có một gương mặt yêu nghiệt mê hoặc em gái em như vậy? Chán ghét chán ghét chán ghét.”

“Ha hả a a ha ha……” Mạc Hoa Khôi không giận, “Bảo bối, đây em cũng không nên trách anh, ha hả ha hả ha hả ha ha ha, muốn trách, em đi trách ba mẹ anh đi.”

“……” Thu Tiểu Quân vô ngữ, cô trầm mặc một hồi, cầm lấy một cái bánh, khóe miệng khẽ nhếch, nhẹ giọng dụ dỗ: “Hoa Khôi thân ái, em gái em làm bánh khẳng định rất ngon, anh không cần cô phụ tâm ý của em ấy, ít nhiều nếm một cái đi. A, tới đây, há miệng.”

Mạc Hoa Khôi rụt cổ lại, ngậm chặt miệng, bộ dáng bài xích, sợ hãi, dường như cô đút không phải bánh quy mà là kịch độc.

“Anh yêu, anh yêu, anh đừng như vậy, không nể mặt tăng cũng phải nể mặt Phật chứ, ăn một miếng đi.” Thu Tiểu Quân kiên nhẫn.

Cô đã làm đến độ này, nếu hắn không cho cô mặt mũi vậy cũng thật quá đáng.

Mạc Hoa Khôi nghĩ nghĩ, cười nói: “Bảo bối, anh có thể ăn, nhưng em phải đút anh.”

“Đây không phải là em đang đút cho anh ăn đây sao?” Cô nhìn bánh quy trong tay, có điểm nghi hoặc hỏi.

Hắn cười càng thêm tà mị, đôi mắt như phóng điện nóng rực nhìn đôi môi anh đào của Thu Tiểu Quân, khàn khàn nói: “Bảo bối, anh muốn em dùng miệng đút cho anh.”

Nghe vậy, Thu Tiểu Quân thực sự có điểm hơi bực, cô dùng ngón trỏ chọc chọc lên trán hắn, “Ai nha, em sao mà quen được với anh, trong đầu toàn là ý nghĩ quái dị.”

Mạc Hoa Khôi không cho là đúng, “Em có nguyện ý hay không? Không muốn thì thôi.”

“Em nguyện ý.” Đều cùng hắn lăn giường bao nhiêu lần, cái gì thân mật cũng đã làm hết, điểm này Thu Tiểu Quân cũng hoàn toàn không có ngượng ngùng xoắn xít gì, nói xong cô lập tức dùng miệng ngậm bánh quy, sau đó chậm rãi tiến tới gần hắn, nào biết hắn lại đề ra yêu cầu mới.

“Bảo bối Tiểu Quân, không phải đút như vậy.” Mạc Hoa Khôi nhíu nhíu mi, nhìn chằm chằm miệng cô đang ngậm bánh, có điểm nghẹn cười nói.

“Không đút như vậy thì đút thế nào?” Thu Tiểu Quân có điểm không kiên nhẫn, hỏi.

“Em đem bánh nhai nát trong miệng rồi đút đến miệng anh.” Mạc Hoa Khôi hơi không suyễn mặt không đỏ nói, “Anh gần đây răng không tốt, tiêu hóa cũng không tốt.”

Nghe được lời này, Thu Tiểu Quân thật bực đầu muốn nổ lên, thật muốn dùng chút sức mạnh gân cốt đập hắn một bẹp, chính là cuối cùng lại không đành lòng, “Được rồi, được rồi, em nhai nát rồi lại đút cho anh, cái người này, trong đầu toàn là tình sắc.”

Nói xong lúc này cô mới đem bánh quy nhai nát rồi ẩn ẩn mặt đỏ tim đập tới gần hắn, đem bánh quy có dính nước miếng của chậm rãi đút đến miệng hắn.

“Ách a……” Thật không ngờ, Mạc Hoa Khôi người này lúc ăn, đầu lưỡi lẻn đến miệng cô đùa giỡn đầu lưỡi cô một chút, làm cho cả mặt cô cũng bạo đỏ lên.

“Ngon ngon ngon, anh còn muốn ăn tiếp.” Mạc Hoa Khôi nhướng mày nhìn Thu Tiểu Quân.

Đây là bánh em gái đặc biệt làm cho hắn, hắn ăn càng nhiều, em gái mà biết khẳng định sẽ càng vui vẻ.

Tưởng tượng như vậy, cô cũng không cự tuyệt yêu cầu của hắn, lại một lần nữa đem một cái bánh để vào trong miệng, nhai nát sau đó đút cho hắn.

Mạc Hoa Khôi thằng nhãi này, như đèn cạn dầu a, mỗi lần cô đút đến trong miệng hắn, đầu lưỡi hắn lại lẻn đến miệng cô tàn sát bừa bãi, “A, ha hả, bảo bối, em gái em làm bánh quá ngon, lại cho anh thêm một cái.”

Hắn muốn ăn, cô liền đút, dần dần cũng không cảm thấy thẹn thùng nữa, không biết khi nào đã đem toàn bộ hộp bánh đều đút vào trong bụng hắn.

“Bảo bối, anh còn muốn ăn.” Mạc Hoa Khôi như biến thành một con sói không biết no.

“Khôi, bánh đã ăn hết rồi, không còn nữa.” Cô nhìn cái hộp không, thành thành thật thật nói.

“Không được, anh muốn ăn, anh đói bụng.” Hắn làm nũng nói.

“Đói bụng cũng chịu đựng đi.” Giờ khắc này cô không bị hắn giả vờ gạt nữa.

“Anh đây không nhịn được thì sao.” Hắn bẹp miệng giả vờ đáng thương, “Không được, không có bánh quy, anh liền phải ăn em.” Nói xong hắn bá đạo hôn lên cái miệng anh đào nhỏ nhắn…

“……” Cô phục hắn luôn, khóc không ra nước mắt, bị hắn hôn hôn vuốt vuốt, bất tri bất giác đã bị hắn ở tư thế ngồi ghế mà ăn luôn…

Một giờ sau……

“Hoa Khôi.” Cô ôm cổ, rút vào trong lòng ngực hắn, nhắm mắt lại nhẹ nhàng kêu lên.

“Ừm.” Hắn cũng nhắm mắt lại, mềm nhẹ.

“Vừa rồi người nam nghệ sĩ Boer kia có tới văn phòng tìm anh, cậu ta cầu anh giải trừ phong sát đối với cậu ta.”

“Người đó trên người có ngạo khí, anh phải chọc vào ngạo khí của hắn.”

“Tiểu Hi thích nghe cậu ta hát, cũng thích xem phim của cậu ta, cậu ta đáp ứng em sẽ hát cho em ấy nghe, cũng sẽ cùng xem phim với em ấy, cho nên em đã đồng ý, nhất định nhờ anh bỏ phong sát đối với cậu ta.” Nói xong những lời này, cô mở mắt, ngẩng đầu, ôn nhu như nước nhìn hắn, “Khôi, anh sẽ không trách em tiền trảm hậu tấu chứ?”

“Ha ha, ngốc, đương nhiên anh sẽ không.” Hắn cũng mở mắt, thâm tình nhìn Thu Tiểu Quân, nhịn không được lại hôn lên trán cô, “Em là bảo bối của anh, bất luận lúc nào cũng có thể tiền trảm hậu tấu.”

“Ha hả… Khôi…” Những lời này của hắn, Thu Tiểu Quân nghe được trong lòng có biết bao nhiêu ngọt ngào, cô chợt ngẩng đầu lên, chủ động hôn lên môi hắn…

“Bảo bối, em đây là đang câu dẫn anh sao?” Hắn khàn khàn hỏi.

“Anh nói vậy thì chính là vậy.” Cô mê người cười nói, sau đó lại lần nữa hôn lên môi hắn, cam tâm tình nguyện rơi vào trận tình cảm mãnh liệt mới…

Thu Tiểu Quân là người giữ lời hứa, khi đã đáp ứng ai rồi, cô nhất định sẽ cố gắng trăm phần trăm tận lực. Buổi tối hôm nay, cô đúng hẹn đi đến hoàng cung gặp Mạc Thiếu Đình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận